Người Đàn Ông Xuất Hiện Mỗi Năm Một Lần

Chương 10


trước sau

"... Không cần để ý mấy chi tiết nhỏ này." - Nguyễn Thu Bình vừa nói vừa phủi sạch đất cát và lá cây trên người mình.

Sau khi đứng dậy, Úc Hoàn nhìn căn biệt thự sau lưng mình rồi lại quay đầu nhìn anh: "Nguyễn Thu Bình, chúng mình chạy xa hơn nữa đi, cách xa chỗ này một chút nữa."

"Sao lại gọi anh là Nguyễn Thu Bình rồi! Không biết lớn nhỏ!"

Có chuyện thì anh Thu Bình, không có thì Nguyễn Thu Bình, con nít bây giờ lật mặt nhanh thế à?!

"Anh không thích em gọi tên anh à?"

"Không thích."

"Vậy em gọi như nào giờ."

"Anh thấy nhóc gọi "anh" là hay nhất."

Bây giờ thần May Mắn không gọi anh là "anh", sau này anh làm gì còn cơ hội nghe thần May Mắn gọi mình như thế?!

"Nhưng em gái anh gọi như thế rồi, em không muốn gọi giống em gái anh." - Úc Hoàn vừa đi về phía trước vừa nói - "Em gọi Nguyễn Thu Bình còn hơn gọi là "anh". Gọi Thu Thu, gọi Nguyễn Nguyễn..."


Úc Hoàn dừng chân, nghiêng đầu nhìn Nguyễn Thu Bình, ánh mắt sáng rực lên: "Nguyễn Nguyễn dễ nghe, em sẽ gọi anh là Nguyễn Nguyễn!"

Nguyễn Thu Bình nheo mắt, u ám nói: "Thiếu đòn hả?"

"Nguyễn Nguyễn Nguyễn Nguyễn Nguyễn Nguyễn!" - Úc Hoàn hô to mấy tiếng, vừa cười vừa chạy đi.

Nguyễn Thu Bình đuổi theo cậu nhóc. Khi anh đuổi kịp Úc Hoàn, thằng bé chợt đưa tay ra rồi nắm tay anh thật chặt.

Úc Hoàn vẫn chạy nhanh như cũ. Nó chạy rất nhanh, đôi mắt chậm rãi nhắm lại rồi mở ra. Hình như nó đang nhìn về phía trước, nhưng không ai biết cụ thể nó đang nhìn điều gì. Dường như cậu bé có hơi mờ mịt, nhưng cũng có chút mong đợi. Úc Hoàn tựa như một chú chim mới vừa sổ lồng, không biết nên bay đến nơi đâu. Nhưng bởi vì mới bay khỏi lồng, nên dù sao cũng thấy vui vẻ.

Nguyễn Thu Bình quay đầu đi, không nói nữa, nhưng anh vẫn nắm chặt tay của Úc Hoàn và chạy về phía trước cùng cậu bé.


Rẽ sang một khúc cua, phía trước là trạm xe buýt.

Bên cạnh trạm xe có một chiếc xe buýt màu xanh da trời đang đỗ lại, hình như sắp lăn bánh rồi.

Úc Hoàn tăng tốc, trước khi xe đóng cửa thì kéo Nguyễn Thu Bình chạy lên.

Nguyễn Thu Bình ngẩng đầu nhìn địa danh xa lạ trên cửa sổ xe, thở hổn hển: "... Muốn đi đâu?"

Gò má Úc Hoàn cũng đỏ hây hây vì chạy. Nó đứng thở hổn hển vài giây để nghỉ ngơi, sau đó cũng ngẩng đầu nhìn lộ trình trên cửa xe rồi lắc đầu: "Em cũng... Em cũng không biết."

Hai người không hẹn mà cùng giơ tay lau mồ hôi trên gò má, sau đó nhìn nhau, bỗng dưng cùng cười lên.

......

"Có thể dùng tiền hoặc quét thẻ để trả tiền xe, một người hai đồng rưỡi, hai người năm đồng." - Bác tài nhắc hai người.

Từ từ...

Nguyễn Thu Bình sờ túi mình, nhớ ra lúc nãy anh đã tiêu hết sạch tiền rồi.


Ngay lúc này, Úc Hoàn lấy chiếc ví dày cộp từ trong túi ra, bên trong toàn là ngân phiếu và các loại tiền mặt.

Nguyễn Thu Bình chưa từng nhìn thấy nhiều tiền như vậy: "... Con nít như nhóc mang lắm tiền theo người như vậy làm gì?"

Nếu như anh nhớ không nhầm, bây giờ Úc Hoàn phải tham gia tiệc tùng, chẳng lẽ nội dung chủ yếu trong bữa tiệc dưới trần gian là rải tiền à?

"Bởi vì em không biết bao giờ anh đến." - Úc Hoàn rút một tờ tiền ra - "Em cầm nhiều tiền trong người chẳng qua là vì kể cả anh có xuất hiện ở đâu, chúng đều có thể giúp anh và em đi chơi."

"Đi chơi ở đâu mà cần nhiều tiền như thế." - Nguyễn Thu Bình tìm tạm một chỗ trống để ngồi xuống.

"Đi chơi được nhiều chỗ lắm đó." - Sau khi Úc Hoàn trả tiền xe, nó ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Thu Bình - "Lúc không có anh, em nghĩ ra nhiều kế hoạch lắm. Em muốn cùng anh ra bờ biển nhặt vỏ ốc, cũng muốn cùng anh leo lên núi ngắm mặt trời lặn, muốn cùng anh xem phim, muốn cùng anh đi ăn một bữa thật no, em muốn làm rất nhiều điều cùng anh."
"Nhưng bây giờ chúng mình không đi nhặt vỏ sò, cũng không thể nhìn mặt trời lặn, mà chỉ có thể ngồi trên một chiếc xe buýt không biết đang đi về hương nào, cũng không biết sẽ xuống xe ở đâu."

"Thế cũng tốt mà." - Úc Hoàn mở cửa sổ xe ra thành một khe nhỏ, gió đông thổi vào mang theo không khí mát mẻ. Mặt trời đã lặn rồi, nhưng phía Tây lại được sơn lên một lớp màu xanh tím dịu dàng.

Úc Hoàn đóng cửa sổ lại, quay đầu nhìn Nguyễn Thu Bình, đôi mắt trong veo như được ánh sáng chiếu vào: "Nguyễn Nguyễn, anh còn có thể ở đây khoảng 29 tiếng nữa. 29 tiếng rất dài, chúng mình có thể làm rất nhiều rất nhiều thứ. Thậm chí chúng mình có cả một ngày mai đến nửa buổi tối... Xem mà xem, bây giờ là bảy giờ tối, chúng mình có thể đi ngủ lúc mười giờ, sau đó sáng mai dậy sớm, vừa hay có thể ngắm mặt trời mọc. Nguyễn Nguyễn anh đã từng nghe qua mặt trời mọc trên cầu..."
"Chuyện này, Úc Hoàn..." - Nguyễn Thu Bình ngắt lời cậu bé, gãi đầu nói - "Không phải 29 tiếng."

Úc Hoàn trợn mắt nhìn, có chút không hiểu: "Gì cơ?"

"Thật ra buổi sáng anh đến rồi, nhưng thấy nhóc đi vào nhà gỗ ngủ nên không làm phiền nhóc, cho nên bây giờ nói đúng ra..." - Nguyễn Thu Bình cúi đầu nhìn vòng tay - "Chỉ còn lại hai mươi tiếng mười phút thôi."

Úc Hoàn ngơ ngẩn cả người, ngơ ngác nói: "Thế... Thế nói cách khác... Ngày mai chúng mình không có cả ngày cũng không có nửa đêm... Ba giờ mười phút chiều mai anh phải đi rồi."

Nguyễn Thu Bình gật đầu.

"Anh... Anh... Sao anh đến mà không gọi em dậy?" - Hốc mắt Úc Hoàn đỏ ửng.

Nguyễn Thu Bình hơi sửng sốt. Anh không ngờ phản ứng của Úc Hoàn lại lớn đến thế, không biết làm gì khác hơn ngoài việc nói: "Anh nghe người ta nói nhóc rất buồn ngủ, nghĩ nhóc đang ngủ nên không làm phiền nhóc nữa. Với cả không mất nhiều thời gian đâu, chỉ mất khoảng hơn tám tiếng..."
"Không phải hơn tám tiếng, mà là ít đi tám tiếng năm mươi phút. Làm tròn lên là thành chín tiếng, làm tròn lên nữa là thành 10 tiếng rồi. Một năm anh chỉ ở đây được 30 tiếng, nhưng lại bảo em mất xấp xỉ một phần ba thời gian là không sao..." - Giọng nói của Úc Hoàn càng ngày càng nhỏ, mang theo chút khàn khàn như thể vô cùng tủi thân - "Hơn nữa em đâu có ngủ say, rõ ràng anh gọi một câu là em sẽ đi ra..."

Nói rồi lại nói, Úc Hoàn dừng lại. Cậu nhóc quay đầu nhìn ra cửa sổ, ngắm bầu trời đã tối đi.

Nguyễn Thu Bình thở dài, quay đầu nhìn Úc Hoàn. Anh đột nhiên nhìn thấy điều gì đó, trợn tròn hai mắt, kinh ngạc hỏi: "Nhóc Úc Hoàn, em khóc à?!"

"... Không." - Úc Hoàn lau nước mắt, nói với vẻ buồn bực khó chịu.

Nguyễn Thu Bình đưa hai tay ra ôm mặt Úc Hoàn, nước mắt của cậu bé ngay lập tức rơi xuống lòng bàn tay anh.
Anh bỗng không biết nên phải làm sao, vội vàng lau nước mắt cho cậu bé: "Đừng khóc, sao lại không rồi? Anh sai rồi, anh sai rồi được chưa..."

Úc Hoàn rời khỏi bàn tay của Nguyễn Thu Bình, giọng nói vừa nhỏ vừa nức nở: "Không phải tại anh, tại em.
Em chỉ đang rất hối hận... Em không nên ngủ, nếu sáng sớm hôm nay em không đi vào nhà gỗ, cũng sẽ không..."

Nói được một lúc, nước mắt của cậu nhóc lại không nhịn được mà chảy ra.

"Đã đến Chợ Đêm, mời hành khách xuống xe từ cửa sau."

Nguyễn Thu Bình nghe được tiếng nhắc nhở trong xe, theo bản năng ngẩng đầu nhìn qua ô cửa kính trong suốt. Không xa ngoài kia là một khu phố đèn đuốc sáng choang, tiếng người ồn ào. Hình như bên trong còn có khu vui chơi, cũng có nhiều sạp hàng bán quần áo, bán đồ ăn vặt, nhìn vô cùng náo nhiệt.
Vì để rời sự chú ý của Úc Hoàn, Nguyễn Thu Bình lập tức kéo Úc Hoàn đứng dậy rồi nói: "Chỗ này nhìn vui ghê, chúng mình đi chơi nhé."

......

Sau khi xuống xe, tâm trạng buồn bã của Úc Hoàn vẫn chưa vơi đi, dáng vẻ của cậu nhóc vẫn thiếu hứng thú lắm.

Nguyễn Thu Bình ngồi xuống, nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, nói bằng giọng vô cùng dịu dàng: "Nhóc Úc Hoàn không muốn lãng phí thời gian đi chơi với anh chút nào đúng không?"

Úc Hoàn bé con gật đầu.

"Nhưng em đã buồn được mười phút rồi, nếu như chúng mình dùng hết khoảng thời gian này để đi chơi, vậy là có thể chơi trò thuyền hải tặc hai lần rồi. Giờ em như thế này có được coi là đang lãng phí thời gian không?"

Úc Hoàn chớp mắt, vành mắt vẫn còn đỏ, lông mi vẫn ươn ướt. Nhưng vào giờ phút này, cậu nhóc giơ tay lau nước mắt đi. Khi Úc Hoàn bỏ tay xuống, ánh mắt đang dần dần cong lên. Giọng nói của cậu bé vẫn có chút khàn khàn, thế mà trong đôi mắt lại chậm rãi xuất hiện vẻ trong sáng và kiên định.
"Nguyễn Nguyễn... Anh nói đúng. Em không thể buồn rầu và lãng phí thời gian được, chúng mình đi chơi thuyền hải tặc đi."

Thuyền... Thuyền hải tặc?

Nguyễn Thu Bình nhìn con thuyền bắt đầu chuyển động ở đằng kia, tự dưng thấy đầu óc hơi choáng váng.

Thuyền hải tặc vừa chuyển động, cả người Nguyễn Thu Bình đều trở nên căng thẳng - bình thường anh ngồi xích đu đã có chuyện xảy ra rồi, nếu vận xui của anh khiến tất cả thiết bị của trò chơi này gặp vấn đề thì làm sao bây giờ?

Nguyễn Thu Bình nắm tay vịn trước mặt thật chặt, nhưng anh nắm thôi cũng cảm thấy cái tay vịn đang lắc lư. Người bên cạnh liên tục thét chói cả tai, trái tim Nguyễn Thu Bình cũng run rẩy theo.

Trời ạ, nếu mà có chuyện xảy ra, thì đó chính là tất cả... một hai ba bốn năm sáu bảy... tất cả ba mươi bảy mạng người!
.......

Sau khi thuyền hải tặc dừng lại, Nguyễn Thu Bình vẫn thấy ngực mình căng thẳng vô cùng.

Trò thuyền hải tặc này còn kíƈɦ ŧɦíƈɦ hơn cả việc ngự kiếm bay trên không. Nhớ năm đó, anh vừa mới bắt đầu luyện tập ngự kiếm, cứ thế mà rơi thẳng từ sườn núi xuống. Cả người anh treo ngược trên cành cây, thế mà cũng không hồi hộp như bây giờ.

"Nguyễn Nguyễn..." - Úc Hoàn đột nhiên gọi anh.

Nguyễn Thu Bình cúi đầu nhìn mới phát hiện ra anh vẫn nắm tay Úc Hoàn từ đầu đến giờ, nắm đến mức tay thằng bé trắng xanh cả ra.

Anh suy nghĩ một chút, rốt cuộc vẫn không nhớ được mình nắm tay cậu nhóc này từ lúc nào.

Hình như đã phát hiện ra Nguyễn Thu Bình không mấy vui vẻ khi chơi trò kíƈɦ ŧɦíƈɦ như vậy, Úc Hoàn bèn dẫn anh đi chơi hết mấy trò nhẹ nhàng hơn, như vòng quay ngựa gỗ, đụng xe, đu quay khổng lồ các thứ. Nhưng Nguyễn Thu Bình cũng không thích đu quay khổng lồ cho lắm, như thể anh rất sợ hai người từ trên trời rơi xuống.
Nghe được lý do này, Úc Hoàn không nhịn được cười: "Sao anh lúc nào cũng nghĩ nhiều như vậy?"

Nguyễn Thu Bình nói nhỏ: "Người xui xẻo luôn dự tính đến kết quả xấu nhất."

Úc Hoàn đưa tay kéo tay Nguyễn Thu Bình, đột nhiên hỏi: "... Anh có thấy buồn không? Bởi vì vận khí không tốt... Bởi vì lúc nào cũng gặp chuyện tồi tệ ấy."

Nguyễn Thu Bình suy nghĩ một chút, sau đó nói: "Lúc ban đầu sẽ thấy rất buồn. Nhưng mà... anh lấy ví dụ nhé. Ví dụ như ngày nào anh cũng liên tục ngồi xích đu, anh ngồi cái thứ nhất thì nó rơi xuống, anh sẽ thấy rất khó chịu. Anh ngồi cái thứ hai nó cũng rơi xuống, anh vẫn sẽ thấy khó chịu... Nhưng nếu anh đu 100 cái xích đu, 100 lần đều bị rơi, anh sẽ không khó chịu nữa. Như vậy đến lần thứ 101, khi cái xích đu vẫn đung đưa một cách ổn định, không có thất bại, không có rơi xuống thì anh sẽ rất vui vẻ. Cho nên bây giờ anh rất ít khi thấy buồn vì không ngồi được xích đu, nhưng sẽ thấy vui vẻ khi ngồi được lên nó."
"Nghe hiểu không?" - Nguyễn Thu Bình giơ tay, nhẹ nhàng quơ quơ trước mặt Úc Hoàn.

"Nghe hiểu." - Úc Hoàn ngẩng đầu nhìn Nguyễn Thu Bình, bỗng dưng nói chuyện rất nghiêm túc - "Nhưng em không muốn Nguyễn Nguyễn vui vẻ chỉ vì một lần xích đu thành công đung đưa sau 101 lần thử, mà em muốn chế tạo xích đu bằng những nguyên vật liệu tốt nhất, sau đó buộc dây an toàn, như vậy anh sẽ không bị ngã nữa.

Nguyễn Thu Bình hơi ngạc nhiên, sau đó anh bật cười: "Xem ra là nghe không hiểu rồi. Anh nói xích đu nhưng không phải xích đu, mà là một loại ẩn dụ... Thôi bỏ đi, con nít đúng là nghe không hiểu mấy thứ biện pháp tu từ cao siêu này."

"Rõ ràng em nghe hiểu mà." - Úc Hoàn lẩm bẩm.

Nguyễn Thu Bình ngẩng đầu nhìn xung quanh một chút.

Bởi vì đã là mùa đông, trời ngả tối từ rất sớm. Hiện giờ người đi đường đã dần dần thưa thớt, thậm chí mấy gánh hát rong và các sạp hàng không có nhiều khách lắm đều đã bắt đầu dọn hàng, chuẩn bị rời đi.
"Chúng mình tìm một chỗ nào đó để ngủ đi." - Nguyễn Thu Bình nói với Úc Hoàn - "Chín rưỡi rồi, trẻ con nên ngủ tầm này."

"Anh buồn ngủ không?" - Úc Hoàn hỏi.

Nguyễn Thu Bình lắc đầu: "Không buồn ngủ."

Úc Hoàn hưng phấn nói: "Em cũng không buồn ngủ. Lúc ngồi trên thuyền hải tặc, em vừa nghĩ tới một cách. Đêm nay chúng mình không ngủ nữa, để bù lại tám tiếng năm mươi phút kia được không?"

Nguyễn Thu Bình:...

Cậu chủ à, hóa ra cậu vẫn nhớ đến hơn tám tiếng đồng hồ kia à?!


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện