Chín giờ tối, Liễu Dịch lái xe đến đường đi vào quán bar nổi tiếng của thành phố Hâm Hải, sau khi dừng con xe yêu dấu của mình ở đầu đường, anh đi xuyên qua hai con phố đầy ánh đèn neon, rồi vào một quán bar quen thuộc tên là “Blues”.
“Blues” là quán bar gay có tiếng của thành phố, Liễu Dịch được bạn đưa đến đây mấy lần, miễn cưỡng thì cũng có thể xem là khách quen.
Quán bar trang trí theo phong cách vintage của thập niên 80s, người ta cố làm cho bàn ghế cùng tủ rượu làm bằng gỗ hồ đào cũ đi, đèn tường được mô phỏng thành đèn dầu kiểu cũ, ánh sáng rất tối, rất thích hợp để tạo ra bầu không khí mập mờ.
Giờ này quán bar có rất nhiều khác, đa số là các cặp tình nhân, cũng có một số người đi một mình đến, chủ yếu là muốn săn được một đối tượng để ôm ấp, cùng nhau bỏ lại những buổi đêm trống rỗng, cô đơn.
Liễu Dịch đi thẳng đến chiếc ghế dài ở trong góc tối phía đông nam, sau đó ngồi xuống sát bên cửa sổ.
“Hi, Michael.
”Anh vẫy tay tươi cười mà gọi người đàn ông cao to ngồi đối diện, cũng xem như là chào hỏi.
(Truyện được dịch bởi Vitamin C, đăng tại d truyen.
com.
)Người đàn ông được anh gọi là Michael đó có cơ thể cao to, cơ bắp cuồn cuộn, mái tóc rối bù màu hạt dẻ cùng với hốc mắt vô cùng sâu.
Tên khai sinh của cậu ta là Tiết Hạo Phàm, cậu ta là đàn em của Liễu Dịch lúc còn đi học ở trường.
Tiết Hạo Phàm nhỏ hơn Liễu Dịch bốn tuổi, cậu ta học chuyên ngành truyền thông, sau khi hai người quen biết nhau ở hội đồng hương, bằng một cách nào đó rất kỳ diệu mà rất nhanh đã xác định được đối phương cũng giống như mình, giới tính nam và yêu thích nam.
Tiết Hạo Phàm có một phần tư huyết thống là của Châu Âu, mặc dù nhan sắc của cậu ta chỉ được xem là bình thường, nhưng vóc dáng cao ráo và hình thể lại vô cùng phù hợp với thẩm mỹ của Liễu Dịch, nhất là tám múi cơ bụng rất rõ ràng kia đã đủ để làm cho vị đàn anh này thèm nhỏ dãi rồi.
Quan trọng hơn hai người một người là công, một người là thụ, không cần phân vân đến chuyện ai trên ai dưới, vì vậy nên hai người ăn nhịp với nhau, sau ba lần hẹn hò với nhau thì rất nhanh đã xác định quan hệ yêu đương, sau đó cứ tiến triển đến giai đoạn chạy đến trước khung thành rồi.
Nhưng mà điều làm Liễu Dịch không thể ngờ được đó là mặc dù đã chuẩn bị xong xuôi mọi chuyện rồi, nhưng cú sút cuối cùng lại trở thành bóng ma ám ảnh sâu trong lòng anh, vì vậy dù đã về nước nhiều năm như vậy rồi, nhưng vẫn chưa có ý trở thành bạn trai thực sự của nhau-- nguyên nhân không phải vì anh, chỉ là vì đàn em Tiết này có một đặc điểm mà Liễu Dịch không thể nào chịu đựng nổi.
Ngày hôm đó, Liễu Dịch ngồi ở trong phòng Tiết Hạo Phàm, nhìn rèm cửa và ga giường màu macaron hồng của cậu ta, sau khi ngượng ngùng cởi đồ ra, bao quanh đùi cậu ta là chiếc quần lót ren màu trắng tuyết của phụ nữ, anh chỉ cảm thấy mình như bị xối một chậu nước lạnh, toàn bộ hứng thú vừa nãy đều đã nguội lạnh, cái chỗ quan trọng kia không thể nào mà đứng lên được nữa.
Liễu Dịch không có ý kiến gì