Người Giấy

Chạy trời không khỏi nắng


trước sau



Vệt nắng chạy dài trên khắp khu đất hoang, tô vàng những đoá bồ công anh bé nhỏ. Gió rung rinh làm những cánh hoa mỏng manh chao đảo bay lên không trung, đôi chút bay lướt qua mặt tôi một cảm giác nhồn nhột.



Dương Hiểu Khiết xếp dần những bản vẽ ra một cách cẩn trọng, đôi mắt bí hiểm nheo nheo.



Khu C - hoang tàn và nguy hiểm.



Khu C - mang những tin đồn bí ẩn và rùng rợn.



Khu C - được nhà trường bảo vệ khắt khe và ban những lệnh cấm kì quặc.



Khu C - có đi không có về.



Khu C... từng có người chết!



Khu C - tốt nhất đừng nên chạm chân tới!



Tôi nuốt nước bọt cái ực. Trong đầu lởn vởn điệp khúc "Khu C" mà dân tình đồn đại. Đến đó tương đương là chui đầu vào chỗ chết. Khiết, cậu ấy giấu bản vẽ kiến trúc khu C để làm gì?



Tôi chống cằm, nhớ lan man. Nhớ rồi! Chuyện của nửa năm trước!



Khiết khều vai tôi, hỏi:



- Nhớ ra gì chưa?



Tôi thiểu não, gật nhẹ đầu.



- Nhớ.



Chuyện của nửa năm trước, khi Khiết và tôi được giao quản lí Hội mỹ thuật. Lúc đó chân ướt chân ráo bước vào trường, còn nai lắm. Lúc đó thường nghe mấy anh chị lớp trên dặn dò và kể những tin đồn về khu C - khu-vực-tuyệt-đối-không-được-đặt-chân-tới ở An Đằng. Đó là một nỗi tò mò rất lớn đối với những học sinh mới vào trường. Nhưng mà cũng chẳng có ai đủ gan để khám phá sự thật ở khu C, vì nếu bị phát hiện thì chỉ có đường bị đuổi khỏi trường thôi. Bản vẽ tổng hợp toàn bộ kiến trúc khu C là dự án của Hội mỹ thuật từ trước, lúc mà Khiết chưa lên quản lý. Đây là bản vẽ của các anh chị lớn đã lên đại học. Ban đầu, dự án muốn hoạ lại tổng thể khu trường An Đằng - ngôi trường lớn nhất của thành phố với kiến trúc và trang thiết bị vô cùng hiện đại. Dự án bắt đầu từ khu C - khu tích hợp đa năng với cơ sở vật chất khang trang nhất.



Theo bản vẽ, đó là khu thực hành đa chức năng. Nổi tiếng nhất là phòng thực hành hoá - sinh với sự đầu tư kĩ lưỡng về thiết bị giảng dạy, đầy đủ rất nhiều chất hoá học chuyên dụng. Khu lớp này có cả một tầng hầm để dạy thể dục, hồ bơi, sân thi đấu thể thao ngầm dưới lòng đất. Khu C từng là niềm tự hào của An Đằng, nếu như... không có thảm hoạ đó xảy ra...



Sau khi "sự cố bê bối" ở khu C chấn động cả thành phố vào 5 năm trước, tức là lúc tôi chưa vào trường, khu đa chức năng khang trang ấy đã chính thức bị nhà trường phong toả, cấm tiệt mọi người đặt chân tới. Vì vậy, tuy bản vẽ khu C đã được hoàn tất 5 năm, nhưng ngoài thầy Hiệu trường - người xét duyệt dự án, những thành viên tham gia dự án và Hội trưởng Hội mỹ thuật lúc bấy giờ biết đến, ngoài ra thì hình như không một ai biết đến bộ bản vẽ hoàn thiện này.



Các Hội trưởng từng thời chuyền tay nhau cất giấu nó với cam đoan với thầy Hiệu trưởng là tuyệt đối không để ai biết đến bộ bản vẽ đó.



Năm trước, người kế nhiệm chiếc ghế Hội trưởng Hội mỹ thuật, tức Dương Hiểu Khiết đã được giao lại nó từ tay Hội trưởng vừa mãn nhiệm. Lúc đó, tôi là Hội phó mới lên nên cũng được tham gia lần họp ấy. Tôi và Khiết đã cam đoan với chị Sơn Ca (Hội trưởng cũ) sẽ bảo quản bộ bản vẽ này thật cẩn mật. Nhưng vài ngày sau đó, thầy Hiệu trưởng đã ra yêu cầu kì lạ với hai đứa tôi: Hãy tiêu huỷ bộ "Bản vẽ chi tiết khu C".



Từ phòng Hiệu trưởng trở về, Khiết và tôi đã định đem bản vẽ ra đốt đi theo lời thầy, nếu như... "con rùa ngố" Dương Hiểu Khiết không nảy ra cái ý tưởng cổ quái là giữ lại bản vẽ này.



Hơn 7 giờ sáng, nắng tốt, mây trắng ú mềm phiêu dạt khắp vòm trời bát ngát. Sân sau của trường, hai học sinh ăn gan trời lén lút ôm tập bản vẽ chưa tiêu huỷ, giấu suốt nửa năm ra, xì xầm.



Khiết lay vai tôi:



- Hey, sâu lười, làm gì mà đơ ra vậy?



Tôi đáp:



- "Đang thẫn thờ, ngơ ngẩn, chầm chậm phiêu dạt về một miền ký ức xa xôi..."



- Trời! - Khiết cuộn bản vẽ lại, ngó tôi trân trân. - Tiểu Anh nhà mình tính "di cư" qua lớp chuyên Văn à?



Tôi nhăn mặt, giựt lấy bản vẽ từ tay Khiết, hỏi:



- Giờ tụi mình đem đi đốt hả?



Con rùa kính cận ấy nghiến răng, gõ đầu tôi cái cốc:



- Ngốc ơi là ngốc! Giấu suốt nửa năm cho đã rồi đem đi đốt hả? Rảnh vừa phải thôi!



Tôi dẩu môi, xoa cái trán khốn khổ của mình.



- Chứ giờ cậu moi nó lên làm gì? Thầy mà biết là cạo đầu khô cả hai đứa đó!



Khiết thè lưỡi, hất mặt:



- Xuỳ! Tớ cóc sợ! - Rồi lấy bản vẽ, mở ra tấm số 5 - phòng thực hành hoá-sinh. - Hạ Anh, tớ trằn trọc mãi, giờ mới phát hiện điều này.



- Điều gì?



Khiết trải phẳng bức hoạ trắng đen về phòng thực hành hoá - sinh, nơi bắt đầu của những thảm hoạ cho khu C, lý do khiến khu vực này bị phong toả suốt 5 năm nay.



- Châu Hạ Anh, nhìn xem!



Theo hướng tay của Khiết, tôi quan sát bức vẽ, màu giấy ngả vàng, lem nhem, nét vẽ sắc, trau chuốt. Đây là bức vẽ do chính chị Uyển Đình - Hội trưởng Hội mỹ thuật vào 5 năm trước đã vẽ nên. Sau tai nạn ở khu C, chị đã từ chức, giao bản vẽ lại cho Hội phó giữ. Niên khoá tiếp sau, bản vẽ giao lại cho Hội trưởng đời sau, lần lượt là anh An Tử Khiêm, chị Sơn Ca, rồi Hiểu Khiết. Điều đáng nói, chủ nhân bức vẽ này đã tự sát tại khu C, do treo cổ sau khi sự cố "phòng thực hành thí nghiệm hoá - sinh" xảy ra được một năm.




Lần đó, nhà trường đã cho người lần đầu tiên mở cổng khu C để tiến hành điều tra, khi phát hiện ra chị Lý Uyển Đình đã chết hơn một tuần. Những người vào điều tra phải mặc quần áo bảo hộ an toàn để tránh ảnh hưởng độc hại của hoá chất đã lan toả khắp cả khu C. Từ đó trở đi, khu C luôn bị đồn là có ma. Hồn ma của chị Uyển Đình luôn lởn vởn ở đó, những học sinh đột nhập vào đó thì không hồn bay phách lạc trở ra cũng mất tích không rõ lý do. Thật đáng sợ.



Như Hiểu Khiết, tôi đã phát hiện được vấn đề.



- Tỉ lệ giữa cửa ra vào không cân xứng với diện tích phòng.



Khiết búng tay:



- Chính xác! Tớ nghĩ mãi mới để ý đến điều này. Giờ moi nó lên coi lại, đúng y boong!



Tôi nghiêng đầu:



- Do vẽ sai tỉ lệ?



- Không! Xem đây. - Khiết lật bản vẽ số 8 - phòng thực hành tin học. - Cùng một tác giả vẽ nên, tớ cảm thấy "chị ý" quan sát rất cẩn thận tỉ lệ của quang cảnh. Tớ chắc rằng đây không phải vẽ sai mà là có thể thiết kế thật đã bị lỗi ngay từ đầu.



- Vậy tức là...



Hiểu Khiết gật đầu:



- Đúng! Với diện tích phòng có khả năng chứa tới 100 học sinh thế này mà chỉ bố trí một cửa ra vào với khoảng cách chật hẹp như thế thì khi có sự cố sẽ không tài nào thoát ra kịp.



Yes! Hiểu rồi! Ra là chính kiến trúc sư đã tính toán nhầm lẫn khiến căn phòng ấy chỉ có một cửa ra vào, thậm chí nó quá hẹp để 100 người thoát khỏi căn phòng khi vụ tai nạn xảy ra.



Tôi tặc lưỡi:



- Eo ơi! Một lít Brom và năm năm phong toả, cái giá quá đắt!



Khiết tiếp theo:



- Đâu chỉ là một lọ Brom. Khi lọ Brom vỡ xuống sàn, học sinh hoảng loạn xô đẩy nhau chạy ra khỏi phòng. Vì cửa quá hẹp nên họ xô ngã mọi vật ngáng đường để thoát thân, và cả kệ đựng các chất kịch độc nữa. Hình như là đi tong cả chai Clo, một số axit mạnh,... không hiểu sao mà để chúng đổ hết ra được nữa. Nói chung là tan hoang tất cả!



Tôi nuốt khan, ngắm bản vẽ, tiếc rẻ:



- Tội nghiệp "chị ý" quá à!



- Brom độc như thế mà để bắn vào mặt cô hoa khôi, còn gì mặt con gái người ta! Tớ nghĩ vì chuyện này mà "chị ý" mới...



Tôi xua xua tay:



- Thôi đủ rồi nha! Trước mặt là khu C đó ông! Tớ sợ lắm!



Hiểu Khiếp bật cười hô hố:



- Hạ Anh nhát gan quá vậy hả? Tớ còn định rủ cậu... Đột nhập khu C.



Tôi trợn mắt, lắp bắp:



- Đ...ộ...t n...h...ậ...p? Cái gì chứ?



- Tớ muốn biết những học sinh vào đó rồi không trở ra là lý do gì.



Tôi sờ trán Khiết, nhíu mày:



- Khiết ơi Khiết! Cậu bị ấm đầu hả?



Tên con trai trước mặt tôi bình thản hếch mũi:



- Không sao đâu mà! - Kề gần mặt tôi. - Đi hôn?



- Không! - Tôi nói như tạt nguyên gáo nước lạnh vào mặt cậu bạn.



Khiết mè nheo:



- Đi mà Hạ Anh! Đi với tớ đi mà! Đi một mình...cũng hơi ớn!



Tôi gắt:



- Vào đó bắt ma à?



- Không! Vào để tìm.



- Tìm gì chứ? Kho báu hả? - Tôi chớp chớp mắt.



Khiết thở dài, gặp đứa bạn mê tiền mê bạc như tôi chắc cậu cũng chịu đựng dữ lắm!



- Coi như là có kho báu đi. Giờ đi hôn?



Tôi gật đầu, cười cười, phán:



- TỚ-SẼ... KHÔNG BAO GIỜ TỚI CHỖ QUÁI QUỶ ĐÓ!



- Đi mà Tiểu Anh!



- Không!



- Đi đi! Năn nỉ đó!



- Chết cũng không đi!



Khiết dẩu môi, bực bội, vùng vằng xếp bản vẽ vào ống đen, hất hàm nhìn tôi.



- Đáng ghét! Cậu nhớ mặt cậu đấy Châu Hạ Anh! Tớ giận cậu luôn!



Thế rồi tên con trai đó cặp ống tài liệu vào nách, giận dỗi bỏ đi về lớp với vẻ ức chế vô cùng trẻ con.



Tôi không thèm cản, cứ để con rùa đó đi cho rảnh việc. Rảnh rỗi sinh nông nổi à? Tôi còn yêu đời lắm Khiết ơi!



Giờ một mình giữa cánh đồng hoa, gió luồn qua gáy lạnh cả sống lưng. Phía xa, khu C lấp ló sau mấy rặng lau sậy cao cao. Gió hiu hiu làm đám cỏ cây rung rung nhè nhẹ. Tôi co người, rúm ró:



- Tía má ơi! Sao mà thấy lạnh sống lưng vầy nè? Dương Hiểu Khiết chết tiệt, cậu lôi tôi ra đây cho đã rồi bỏ tôi một mình ư? Đáng chết thật! Ghê quá à!



Không dám nán lại lâu, tôi xoa làn da sởn ốc của mình, nuốt nước bọt, chạy bán sống bán chết về lớp.



Ta thề có chết cũng không tới khu C đâu!



Sân thượng khu A giờ nghỉ trưa.



Cô gái xinh đẹp ngồi trên xích đu màu trắng, chiếc váy đồng phục khoe đôi chân nõn nà. Cô gái ấy có mái tóc nâu dẻ cột xéo một bên đang đung đưa xích đu với vẻ suy tư một mình.



Có tiếng đế giày gõ xuống nền gạch men nhám, phá hỏng không gian tĩnh lặng của cô gái tóc nâu. Có người đến gần, cất tiếng chào:



- Chị Nghi.



Lý Uyển Nghi ngẩng cao đầu, dò xét tiếng nói phát ra. Trước mặt, Ngô Song Kỳ tựa lưng trên thanh sắt của xích đu, mỉm cười.



Nghi cất tiếng nhàn nhạt, bộ điệu dửng dưng nhưng mang nét lãnh đạo thiên bẩm.



- Việc gì?



Cô lớp trưởng 11B húng hắng giọng, nũng nịu mách lẻo:



- Chị ạ, Châu Hạ Anh và con nhỏ Ban Mai cứ chống đối chúng ta hoài à. Hồi sáng Hạ Anh còn...



- Chị biết rồi! - Uyển Nghi ngắt ngang, thản nhiên vô cùng.



Song Kỳ cau mày, nói:



- Chị! Biết vậy rồi sao mà lại không xử hai đứa đó?



Lý Uyển Nghi bật cười, giơ đôi bàn tay chăm sóc kĩ lưỡng với bộ móng màu đen mới sơn ra, tăm tia. Cô trả lời:



- Uầy, làm gì mà gấp? Chơi với chúng từ từ mới vui chứ.



Kỳ vuốt tóc, nhếch mày:



- Ban Mai muốn đưa con bé "thủ khoa quê mùa" ấy đi thi hoa khôi thay nó!



Một nét biến động rất khẽ trên gương mặt của cô Hội trưởng Hội học sinh. Nắng nhạt táp trên hàng mi cong, rậm đen. Gió từ dãy lớp cao nhất của An Đằng thổi dìu dịu, làm mái tóc nâu của cô bay rối tung. Uyển Nghi mím môi, đứng dậy, choàng tay qua vai Song Kỳ, thì thào:



- Em... đang tự ti với nhan sắc của mình?



Cô gái cạnh bên day môi, ấp úng.



Nghi nói tiếp:



- Hay là... em sợ Châu Hạ Anh?



Ngô Song Kỳ trợn mắt, lắc đầu nguầy nguậy:



- Không! Việc gì em lại sợ nó?




- Tốt! - Nghi nhoẻn môi. - Vậy thì cứ yên tâm. Người đại diện An Đằng tham dự cuộc thi phải dựa trên lượt vote của tất cả học sinh trong trường. Em nên nhớ, cuộc thi này ảnh hưởng đến tiếng tăm của trường chúng ta. Trường An Đằng chúng ta nổi tiếng đăng quang hoa khôi nhiều lần nhất, bởi vậy không thể nào "chơi bẩn" để giành vé tham dự. Nếu có Thái Ngọc Ban Mai thì trường ta đã nắm chắc phần thắng, tiếc là... Haizz, hi vọng còn lại chỉ còn có 3 người là em, Hạ Anh và Quỳnh Lam. Nếu ai nhận nhiều vote nhất sẽ là người được tham gia cuộc thi.



Song Kỳ thở dài, tiếc:



- Giá như năm trước chị đừng thi Hoa khôi thì năm nay chả đứa nào dám giành vé đi với chị rồi!



Uyển Nghi bật cười thành tiếng:



- Hơ, năm trước chị không thi thì năm nay chị đâu được trao lại vương miện Hoa khôi cho đàn em. Hi vọng chiếc vương miện của chị sẽ được trao cho một học sinh của An Đằng.



- Vậy giờ mình có nên cảnh cáo hai con ranh ấy đến gần "Hoàng tử" nữa không?



Cánh môi mọng hồng của cô Hội trưởng cong lên rất nhẹ.



- Từ từ. Chị có trò chơi khác vui hơn cả thế! Đừng bao giờ đụng vào Hiểu Khiết... của chị. Cái giá phải trả... đắt lắm!



Bàn tay Song Kỳ lại một lần nữa bấu chặt lại, móng tay ghim vào da đau điếng. Rõ ràng là cô cũng thích Hiểu Khiết, vậy mà trước mặt Uyển Nghi cô chỉ bất lực xem chị ấy chiếm đoạt lấy cậu "Hoàng tử mặt trời" trong mơ của biết bao nữ sinh. Kỳ im lặng, không nói. Cái nỗi bứt rứt khó chịu ấy cứ len lén trào trong lòng.



"Lý Uyển Nghi, chị thật đáng ghét!"



*



* *



Chiều. Nắng đậm. Sắc cam nóng chảy rót trên những mái nhà, rớt trên những tán lá xanh um. Ánh dương chạy nhanh về hướng Tây, trở thành một cái lòng đỏ trứng cam vàng quyến rũ. Gió xé nát những áng mây, rắc đều trên nền trời đang lem nhem sắc cam đỏ hoàng hôn. Một đợt gió âm binh táp qua người tôi làm mái tóc trở nên hỗn độn, vạt váy đồng phục lất phất bay. Đưa tay dằn lại mái tóc ngay ngắn trước cơn gió chướng, tôi chỉnh lại dây đeo của ba lô, nó hơi lỏng ra, không ôm sát vào vai lắm.



Những đợt học sinh ồ ạt tràn ra từ các lớp học như ổ mối bị động, lộn xộn và bon chen. Âm thanh tĩnh lặng biến mất ngay ra sau tiếng chuông hiệu vừa dứt, trở thành một bản tạp âm đủ các cung bậc.



Học sinh đàn đúm thành từng nhóm, mặt tươi như hoa. Một số nam sinh vội tháo ngay carvat và kéo vạt áo ra ngoài cho thoải mái. Sân trường An Đằng chật nít học sinh, tất cả đều đổ dồn về hướng cổng ra vào to lớn. Xe đạp chen người đi bộ nhích ra khỏi cổng, tiếng chuông xe bấm liên tục hoà vào âm thanh tạp nham của giờ tan trường tạo thêm một âm điệu mới phá hoại nét yên tĩnh của khoảng sân rộng.



Tôi đi theo nhóm học sinh 11B, len lỏi theo nhóm bạn ra về. Ban Mai chẳng thấy tung tích đâu. Bụng đói, cả người mỏi mệt. Giờ tôi thèm lăn ra giường ngủ một giấc cho khoẻ người. Mau về nhà thôi, không biết Saitoh Ken sẽ nấu gì cho buổi chiều nay nữa.



Lủi thủi đi, đầu cúi nhìn mũi giày, tôi cứ đi như một rô bô được lập trình đến khi phải đứng khựng lại bởi một đôi chân khác đang đứng chặn trước chân mình.



Tôi nhìn từ dưới lên. Đụng độ đôi giày Nike trắng, quần thun màu cam ngang gối. Áo ba lỗ cùng mà in số 13 quen thuộc bao lấy làn da nâu đồng rắn rỏi. Cơ bắp cuồn cuồn và thân hình cao lớn mà tôi chỉ nhìn ngang được tới ngực. Dáng hình này sao quen quá vậy ta?



Tôi ngậm ngùi, lòng canh cánh, thấp thỏm ngẩng mặt. Trước mắt, đập vào võng mạc tôi là khuôn mặt thân quen của... An Tử Đằng - kẻ vừa bị tôi và Ban Mai hạ knock out từ hôm qua. Hắn đến tìm tôi trả thù có phải không?



- Bấy bì, em đi đâu mà vội thế? - Khuôn mặt nham nhở của cậu "hot dog" An Tử Đằng kề sát vào mặt tôi, nồng mùi mồ hôi nặng,

hắn lại vừa đi tập bóng về. Trên tay hắn, một nụ hồng đỏ thắm giơ lên cao, đưa đến tay tôi như tặng.



Tôi nhíu mày, cái vẻ bực mình không tài nào che được. Gọng kính dày lại được đẩy lên cao, tôi cười méo. Hờ hờ, tặng hoa đưa tiễn vong linh tôi về Tây Thiên hay sao đây? Sự trả thù đầy ngọt ngào và thủ đoạn của An Tử Đằng thật là đáng sợ!



- Hì hì. - Tôi cười ngọt. - Tử Đằng, chào buổi chiều nha. - Câu chào thật nhảm nhí.



Chiếc áo số 13 áp gần đến tôi, bàn tay to lớn kia chụp lấy bàn tay lạnh ngắt, run cầm cập của tôi, nâng lên. Cảm nhận những ngón tay đang bị bóp nhẹ.



Hắn cuối đầu, làn môi cam nhạt chạm trên bàn tay tôi, cả hơi thở nam tính phả nóng bàn tay bé nhỏ này. Hắn ngẩng mặt, cất giọng dịu dàng:



- Người đẹp, xin em hãy nhận lấy tấm chân tình của anh. - Đưa hoa hồng cho tôi.



Mất 10 giây đơ ra như trời trồng, tôi há hốc, cố lấy lại bình tĩnh.



- Hờ hờ, thank you. Hoa đẹp lắm! - Nhận lấy hoa cho có lệ. Biết mình sắp bị tên hà mã này mần thịt tới nơi rồi, thôi cứ kệ, nhận lấy hoa cho rồi. Chết còn được ôm hoa, vậy cho nó duyên dáng. Hic...



Tôi cố giữ bản thân thật bình tĩnh, An Tử Đằng chắc là đã biết chuyện hôm qua tôi và Ban Mai đã cấu kết nhau cột dây giày của hắn lại quá! Chết chắc rồi! Hu hu! Mai ơi, chẳng lẽ bồ đã bị hắn xử nên mới mất dạng từ hồi tan học tới giờ? Ôi, số phận mới hẩm hiu làm sao!



Hà mã Tử Đằng giơ cánh tay cơ bắp khoác lên vai tôi. Mùi mồ hôi mặn nồng khoang mũi. Eo ôi! Khiếp quá! Ặc ặc!



Tôi ráng nhín thở, cười duyên, cố nuốt trôi cái bộ mặt khổ sở của mình xuống, niềm nở. An Tử Đằng chun mũi, nhìn tôi:



- Hạ Anh yêu dấu, anh đến tìm em về cái chuyện hôm qua á!



Thấy chưa! Đoán đâu trúng đấy. Cái tên này đến gặt tôi với động cơ trả thù đây mà! Mai ơi, cậu đã tan thây với hắn rồi sao? Vậy bây giờ người bị Tử Đằng hỏi tội tiếp theo đích thị là... Tiểu Anh khốn khổ này rồi!



Chúa ơi! Hãy chở che cho đứa con gái ngây thơ, bé bỏng, hồn nhiên như con thoát khỏi ma vuốt của con "hot dog" này. Thương con với!



Tôi nuốt nước bọt, vuốt tóc, cố vặn ra cái nụ cười khiến hắn ngất ngư, hỏi khẽ:



- Chuyện gì hả Đằng?



Áo số 13 xịu mặt, giận dỗi:



- Uầy, baby mau quên quá đi. Cái chuyện ở Hội mỹ thuật á!



Răng hàm tôi run lặp bặp, gõ vào nhau côm cốp, giả vờ ngu ngốc:



- Chuyện gì vậy ta?



Hức, Đằng ơi, cho tôi 5 phút viết xong cái bản cáo phó cái đã! Ờ, còn di chúc chưa viết nữa. Bản tin buồn sẽ được phát trên chương trình phát thanh học đường của trường An Đằng với tiêu đề: "Ngọc nữ Châu Hạ Anh bị hot boy An Tử Đằng đập chết tươi trước cổng trường An Đằng"; hoặc là "Số phận hẩm hiu cho cô nàng thủ khoa bị hoàng tử bóng rổ hành hung"; tồi tệ hơn là "Biết bao nhiêu giọt nước mắt tiếc thương của toàn thể học sinh trường An Đằng dành cho cô nữ sinh bạc mệnh chết thảm dưới bàn tay của quỷ khát máu An Tử Đằng!".



Ôi trời ơi, cái thân của tôi sao mà khổ quá vầy nè?



An Tử Đằng bỏ cánh tay đang khoác trên vai tôi ra, ngón tay bẻ răng rắc, đôi giày Nike đối diện tôi, mỉm cười. Hu hu, hắn muốn đào mồ chôn sống tôi ngay tại đây luôn sao? Tôi nhắm măt, nín thở… chờ chết!



- Em mau quên quá đi, chuyện hôm qua em hứa là hôm 31 tháng này em sẽ rảnh, lúc đó tụi mình sẽ đi chơi. Nhưng mà tháng này không có ngày 31 nên làm sao tụi mình đi chơi được!



Tôi ngơ ngẩn, mở mắt. Chuyện hắn muốn là vụ hẹn đi chơi ư?



- Sao?



Tử Đằng hắng giọng rồi nói tiếp:



- Hay là bây giờ anh có 5 cái vé đi công viên giải trí miễn phí vào ngày 30 tháng này. Đúng hôm đó lại là chủ nhật nữa! Hay là mình đi chơi nha!



Tôi tròn xoe mắt. Mô Phật! Hắn chưa biết thủ phạm đã chơi hắn hồi hôm qua có phần tôi góp phần sao? Hay là Ban Mai nhất quyết không khai? Ôi, con bạn nghĩa khí của tôi đáng yêu thật!



- Vậy là…



- Sao? Hạ Anh baby, em đồng ý không? - Tên Tử Đằng thối tha đó cứ đưa cái hàm răng cười nham nhở, “cái cánh” thiếu mùi Rexona huỷ hoại khứu giác của tôi. Giờ sao đây? Đi chơi với hắn à? Đâu có được, đi với hắn cho tụi fan nữ cuồng của hắn xé xác tôi ra à? Ta điên chắc?



- Hơ hơ. - Tôi cười sượng. - Tử Đằng à, chắc là Hạ Anh đi không được đâu! Hẹn dịp khác nha!



Hắn níu tay tôi, không cam tâm, cái mặt phụng phịu y như trẻ nhỏ:



- Đi mà Tiểu Anh, đi đi mà! Ở công viên giải trí mới khai trương ngôi nhà ma vui lắm! Tụi mình đi thử đi mà! Đi chơi miễn phí mà!



Tôi nhíu mày, đấu tranh tư tưởng:



“• Cái tính ham vui: Đi chơi công viên vui lắm đó Hạ Anh, đi đi!



• Cái tính nhút nhát: Thôi đừng đi, nhỡ bị fan của hà mã bắt gặp là chết chắc đó Tiểu Anh!



• Cái tính ham vui: Không sao đâu mà! Lâu lắm rồi Tiểu Anh đâu được đi chơi. Đi đi mà, ở nhà chán lắm!



• Cái tính nhút nhát: Vui gì mà vui, có gì vô trường bị cả rổ anti! Với lại Hạ Anh vốn ghét cái tên cà tưng này lắm mà. Làm gì mà phải đi với hắn chứ!



• Cái tính ham vui: Xuỳ, đi chơi chùa, không tốn tiền đó! Không đi là uổng cả đời! Nghe nói có trò chơi mới khai trương kìa. Hấp dẫn lắm đó!



• Cái tính nhút nhát: bla… bla… bla… @#$%&*&%$#@.....



• Cái tính ham vui: bla… bla… bla… @#$%&*&%$#@....... ”



Đủ rồi! Tụi bây cho tao cái ý kiến thống nhất được không?



“• Cái tính ham vui: Đi!



• Cái tính nhút nhát: Ở nhà cho lành!



• Cái tính ham vui: Ở nhà chán lắm!



• Cái tính nhút nhát: Có Ken dễ thương ở nhà mà chán à?



• Cái tính ham vui: Không vui bằng đi chơi đâu!



• Cái tính nhút nhát: Ở nhà!



• Cái tính ham vui: Đi chơi công viên!



• Cái tính nhút nhát: [email protected]$%&^&*((////..........



• Cái tính ham vui: $^*()()[email protected][email protected]@~*…….."



Stop! Ôi, nhức đầu quá! Có nên đi hay không đây?



- Hạ Anh. - Tên con trai cạnh bên lay lay vai tôi, gọi. - Em bị trúng gió hả? Có cần anh bế lên phòng y tế không?



Tôi xua xua tay, chặn:



- Hổng có gì đâu! Hơi nhức đầu thôi mà!




- Nè, vậy là đi rồi nha! Không được thất hứa đó! Hẹn ngày 30 tụi mình đi nha!



Tôi chưa kịp phản ứng thì cái tên đó đã hí hửng quyết định tất cả rồi. Đồ áp đặt! Bá đạo! Xấu xa!



Tôi kéo cánh to lớn kia lại, quyết định phương án cuối cùng:



- Ế, nè, nè Tử Đằng! Hạ Anh có thể dẫn thêm bạn theo cùng không? Đằng có tới 5 cái vé lận mà!



Đằng gãi đầu, đắn đo:



- Nhưng anh muốn đi chơi riêng với mình em à!



- Tức là bây giờ không chịu có phải không? -Tôi làm mặt lạnh. – Được rồi, vậy thì tôi không đi!



“• Cái tính nhút nhát: Yeah! Đúng rồi! Sáng suốt lắm Hạ Anh!



• Cái tính ham vui: Hứ, khoái đi thấy mồ mà bày đặt!”



An Tử Đằng hốt hoảng đuổi theo tôi, nhanh nhảu:



- Được rồi! Được rồi mà! Đi cùng thì đi! Hạ Anh đi chơi với anh là hạnh phúc lắm rồi!



Tôi nghiêm mặt:



- Với một điều kiện nữa!



- 100 điều anh cũng chấp nhận!



Tôi nhướn mày, cất giọng giáo huấn:



- Dẹp bỏ cái cách xưng hô sởn gai ốc đó dùm đi! Chúng mình bằng tuổi nhau. À, mà cậu nhỏ hơn tôi 4 tháng mới đúng chứ! - Nếu không xưng hô đàng hoàng thì đừng hòng tôi nói chuyện với cậu!



Tên “nửa người nửa ngựa” (Đằng thuộc cung Nhân Mã) đó bí xị mặt, cất tiếng trả lời:



- Nhưng mà Tiểu Anh, anh…



- Cái gì? – Tôi trợn mắt.



- À, à, không! Tiểu Anh, tớ… không thích xưng hô thế này đâu!



Tôi nghiến răng:



- Vậy thì tôi cũng chả thích cậu cứ gọi mấy câu ướt át đó trước mặt mình đâu!



Tử Đằng nhún nhường:



- Được rồi, xưng cậu - tớ là được chứ gì.



Được trớn, tôi đòi thêm:



- Với lại… tôi ghét cái quả đầu xù xù lông nhím vàng khè của cậu lắm!



Đằng nhún vai, cười tươi:



- Dễ thôi, nhuộm lại là được chứ gì!



Tôi gật gù:



- Ngoan đấy!



Chiếc áo cam bên cạnh vỗ ngực:



- Miễn Hạ Anh thích là cái gì Đằng cũng làm!



Ha ha, coi vậy mà cái tên thần xui xẻo chuyên gây tai hoạ cho tôi cũng dễ thương lắm chứ bộ. Sao bây giờ mình mới nhận ra thế nhỉ?



Sân trường heo hút, học sinh đã tan gần hết. Nắng chiếu vàng kéo hai chiếc bóng của tôi và anh chàng hot boy thành hai vệt bóng đen chảy dài trên nền sân xám. An Tử Đằng cứ nhất quyết lẽo đẽo theo tôi không chịu buông.



- Hạ Anh, vậy là chịu đi rồi nha!



Tôi ỡm ờ:



- Ừ.



“• Cái tính ham vui: Thấy chưa! Tiểu Anh chịu đi rồi kìa! Há há!



• Cái tính nhút nhát: Hức, cái đồ dại dột! Có gì thì đừng trách ta không cản nha!



• Cái tính ham vui: Xéo đi! Hạ Anh về nhà chuẩn bị đi chơi nè! La la la, sắp được đi chơi rồi, vui quá à!



• Cái tính nhút nhát: Oa oa oa, mình bị ăn hiếp nè! Về méc mẹ cho xem!



• Cái tính ham vui: Bái bai tình yêu! Không hẹn gặp lại! Hí hí!!!!"



Chung cuộc: Cái tính ham vui nó thắng rồi! Thôi kệ, lâu lâu mới được đi chơi, không đi cũng uổng. Rủ Ban Mai với Khiết đi chung cho vui! He he!



Ý, hình như tôi quên chuyện này! An Tử Đằng có killed con bé Ban Mai của tôi chưa nhỉ?



- An Tử Đằng! - Tôi đứng khựng lại.



- Hả?



- Cậu có biết hôm qua ai đã cột dây giày của cậu không?



Tử Đằng hà mã nghiến răng trèo trẹo, bàn tay vò lại thành nắm đấm:



- Gừ! Tớ mà biết cái quân khố.n nạn nào làm chuyện đó thì nó chết chắc với tớ!



Tôi suýt nghẹn, vuốt ngực. Tên chết tiệt! Cái quân khốn nạ.n đó có tên tôi nữa đó!



Phù, vậy tức là cái tên này vẫn chưa biết thủ phạm là ai. May quá! Vậy mà nãy giờ cứ lo phập phồng. Tôi cười hi hả:



- Ha ha, thôi bỏ qua cho rồi! Đừng có giận dai mà! Chuyện qua rồi! Đừng có truy cứu nữa nha!



- Do đó là thành viên của Hội mỹ thuật nên cậu mới bao che phải không?



Tôi ra giọng nài nỉ:



- Ừ, thì vậy. Thôi mà, nể mặt tớ, cậu bỏ qua cho “kẻ lầm đường lỡ bước” dại dột chơi ngu đó nha! Đi mà!



Chiếc áo số 13 tiu nghỉu:



- Ờ, thôi được rồi! Nể mặt Tiểu Anh mới tha đó nha!



- Nhất ngôn ký xuất. - Tôi nhướn mắt.



- Tứ mã nan truy. - Hắn cũng bày đặt xổ Nho theo tôi. Chắc là cũng nhiễm chung cái bệnh văn hoa màu mè hoa lá hẹ của ông thầy giám thị trường này rồi.



Há há, vậy là đã “dẹp loạn” An Tử Đằng thành công. Giờ thì có thể yên tâm ăn ngon, ngủ yên được rồi.



Sau đó, tôi viện cớ nhà có việc gấp để từ giã Tử Đằng “keo dính”. Chiều xế bóng. Hoàng hôn buông đỏ chân trời. Cũng may mà hắn tha cho tôi, nếu không thì tôi phải đứng ở đây nói lảm nhảm tới khuya với hắn mất.



Chuyến xe buýt kế tiếp cũng tới. Nhanh chóng phóng lên xe để thoát khỏi tên bám đuôi dai dẳng đó, tôi an nhàn hạ mình xuống cái ghế êm ái trên xe, thư thả nghe nhạc.



An Tử Đằng là nắng, tôi trốn được một ngày thì cũng chưa chắc trốn được ngày thứ hai. Thôi cứ viện cớ nghi binh với hắn cho an ổn tấm thân. Người xưa có nói: “Chạy trời không khỏi nắng”. Thôi cứ đành đội nắng ra đường vậy. Có gì thì cứ thoa thêm kem chống nắng là ok rồi. Cứ vậy đi. Mà cũng nhờ hắn mà sắp tới tôi được đi chơi miễn phí đó thôi. Sướng quá còn gì! Đừng có mà làm giá nữa Hạ Anh ơi!



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện