Hiểu Vương phì cười trước độ đáng yêu của cậu.
Sau đó không nói không rằng liền khẽ li.ếm nhẹ lên vành tai mẫn cảm.
- Ưm...Cậu chủ!
Mạnh Cường hốt hoàng vội vã bịt miệng.
Cậu...cậu sao có thể phát ra loại âm thanh đó chứ? Hai tai vốn đã đỏ ửng.
Tình trạng lúc này lại đang bao trọn trong vòng tay của hắn khiến cậu thật sự không biết phải giấu mặt vào đâu.
- A Cường....cậu thật đáng yêu..
Hắn thì thầm, phả hơi nóng vào tai cậu.
Giọng nói trầm ấm khiến trái tim Mạnh Cường phút này loạn nhịp.
Hắn là đang đùa giỡn đúng không? Làm sao hắn có thể khen cậu đáng yêu được chứ? Phải! Chắc chắn là hắn trêu đùa cậu rồi.
Tuy là nghĩ vậy nhưng trong lòng bỗng có chút hụt hẫng.
Cậu đúng là đói đến điên rồi!
Mạnh Cường còn đang lơ tơ mơ thì nam nhân đằng sau đã vạch cổ áo cậu ra từ lúc nào.
Ánh mắt si mê nhìn vào cần cổ trắng nõn.
Sau đó không báo trước liền cắn xuống.
- Á! Ưm...
Bị cắn bất ngờ.
Mạnh Cường vô thức hét một tiếng.
Sau đó bịt chặt miệng lại nhầm che giấu tiếng rên nhẹ của mình.
- Cậu....cậu chủ..
Mạnh Cường muốn vùng ra thì hai tay đã bị Hiểu Vương ép lên bàn.
Cả cơ thể vô lực bị hắn đè lên không thể chống cự.
Hiểu Vương mê mẫn nhăm nhi máu của cậu.
Trong ánh mắt là sự thèm khát đến điên cuồng.
Cậu là của hắn! Máu của cậu là của hắn! Cơ thể cậu cũng là của hắn!
Càng nghĩ, ý niệm chiếm hữu càng trở nên điên cuồng khiến răng nanh cắm sâu hơn vào da thịt.
Lúc này nước mắt cậu kiềm nén cũng không tài nào ngăn được mà rơi xuống.
Nhận thấy có gì đó ướt ướt ấm ấm chảy lên tay mình.
Hiểu Vương như được đánh thức khỏi sự điên cuồng.
Đôi mắt vốn đang đỏ rực trong đêm đen bỗng chốc dịu lại.
Chưa kể còn chuyển thành màu xanh óng ánh.
Hắn rút ra răng nanh.
Sau đó nhìn vết cắn vẫn còn rỉ máu.
Trong lòng thật sự là có chút đau lòng và không nỡ.
Khẽ thổi thổi lên cần cổ như đang trấn an.
Sau đó lại nhẹ nhàng liế.m lấy một cái giúp cậu lành lại vết cắn.
Phút chốc bị cái gì đó quẹt nhẹ khiến cậu rùng mình.
Sau đó thì đã bị Hiểu Vương xoay người lại đối diện với hắn.
- Ngốc thật! Mắt đỏ hết rồi!
Hắn nhìn cậu, miệng đang cười nhưng ánh mắt lại như có chút thương tiếc.
Sau đó khẽ xoa lấy đôi măt đang nhắm chặt lại.
Rồi kế tiếp là đôi môi bị cắn đến mức rỉ máu.
Nhìn cậu tự hành hạ chính mình như vậy, hắn quả thật cảm thấy không hài lòng.
Lại nhìn xuống dôi môi đỏ mọng của cậu.
Chưa kể đến còn đang rỉ máu.
Miệng lưỡi Hiểu Vương khô khốc.
Kế đó không báo trước mà lấn tới xâm chiếm.
- Ưm...
Mạnh Cường còn chưa hết bàng hoàng vì bị hắn cắn thì một sự lạnh lẽo đã bao lấy môi cậu.
Mở to mắt nhìn thì thấy Hiểu Vương đang đối diện với mình.
Chưa kể hai người đang là môi chạm môi...
Hiểu Vương thấy cậu ngốc lăng không chút phản ứng liền khẽ nhíu mày.
Sau đó hé răng cắn nhẹ lên môi cậu.
- Cậu..
Thừa lúc cậu há miệng liền luồng lưỡi vào càn quét tất cả.
Hắn cứ luồng lách không ngừng nuốt lấy dưỡng khí của cậu.
Không ngừng chà đập đôi môi đáng thương để khi hai người luyến tiếc tách rời thì đã sưng đỏ trông mê hồn hơn bao giờ hết.
Hắn nhìn Mạnh Cường đối diện đang không ngừng tìm kiếm hơi thở.
Sau đó liền khẽ lấy tay xoa nhẹ môi cậu.
Bên miệng còn làu bàu hai chữ ngốc nghếch.
- Cậu chủ...cậu...cậu sao vậy?
Mặt Mạnh Cường vẫn đang đỏ chót.
Cậu còn nghĩ bản thân là đang mơ nên liền lẩm bẩm.
- Chẳng lẽ....chẳng lẽ lại là mơ sao...
- Lại?
Hắn nhướn mày, để ý đúng một chữ.
Nhưng Mạnh Cường nào có để ý.
Tâm trí của cậu bây giờ chỉ nghĩ đến nụ hôn nóng bỏng ban