"Tiểu sư muội, năm nay ta có thể trở thành mỹ nam đứng đầu tông môn không?"
Hoa Linh Cơ chóng mặt, vô thức mở miệng, rất kiên quyết: "Không!"
“Tốt quá!” Hà Minh Tước hài lòng bước đi.
Tiếp theo, Tam sư huynh cẩn thận đề ra một mục tiêu nhỏ: "Linh Cơ sư muội, năm nay ta có thể đột phá Nguyên Anh không?"
Hoa Linh Cơ nhìn chằm chằm Tam sư huynh luôn ăn nói cẩn thận, nhăn mặt nghiêm túc nghĩ: "Hẳn là không có khả năng."
Lập tức, Tam sư huynh thả lỏng vẻ mặt, tràn đầy vui mừng: "Mượn lời tốt lành của sư muội!"
Các sư huynh sư tỷ lần lượt đến trước mặt Hoa Linh Cơ, cố ý chọn những mục tiêu mình sẽ không bao giờ đạt được, cho dù Hoa Linh Cơ có say, cũng dần phát giác có điều không ổn.
"Ừm..." Nàng nép vào ghế, quay đầu sang một bên, trông mong nhìn Sở Huyền Dịch: "Bọn họ đều kỳ quái vậy sao?"
Sở Huyền Dịch gật đầu.
Nhưng nghĩ nghĩ, hắn ghé sát vào tai nàng, hỏi nhỏ: "Ta có thể đạt được điều ta mong muốn không?"
Lỗ tai hơi ngứa ngáy, Hoa Linh Cơ chậm rãi nhíu mày, chớp chớp mắt nhìn chằm chằm nam tử anh tuấn trước mắt: "Huynh là ai, dựa vào đâu mà mong đạt được ước muốn?"
Sở Huyền Dịch suy nghĩ vấn đề này rất nghiêm túc, sau đó trả lời: "Ta là lão đại."
"Ồ…" Hoa Linh Cơ phồng má: "Lão đại? Lão đại cũng không thể đạt được mong muốn!"
"Ồ, vậy là được rồi."
Sở Huyền Dịch khẽ gật đầu, đứng thẳng người lên.
Thấy một đám sư đệ, sư muội đều đã ước nguyện xong thì lấy một viên giải rượu đan nhét vào trong miệng Hoa Linh Cơ.
Dần dần, Hoa Linh Cơ tỉnh táo lại, mạch suy nghĩ cũng bắt đầu hoạt động bình thường.
Nhớ lại những gì vừa xảy ra, nàng cạn lời đỡ trán.
Nàng có hơi say, nhưng cũng biết cái gì nên nói cái gì không nên nói, nhưng chỉ phản ứng chậm một chút, sao lại biến thành quạ ước nguyện rồi!?
Việc Triệu công tử hào phóng thanh toán tiền chỉ đơn giản là trùng hợp, không liên quan gì đến quạ đây nha!
Cơm nước no nê xong, mọi người về phòng nghỉ ngơi.
Khi ra ngoài, vì lý do an toàn nên hai người sẽ ở chung một phòng.
Vì số đệ tử nữ là số lẻ nên Hoa Linh Cơ được xếp ở cùng một phòng với hai sư tỷ.
Y Duyệt sư tỷ dịu dàng ân cần, còn Ngũ sư tỷ Bạch Mộng Lâm có vẻ ngoài xinh đẹp, dáng người thướt tha.
Đúng thật là hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng điển hình, khiến trái tim Hoa Linh Cơ ngứa ngáy.
Nàng không khỏi hỏi: "Sư tỷ, các tỷ cảm thấy Hành Tham thế nào...!He he."
"Hành Tham?" Y Duyệt sư tỷ vốn tưởng nàng đang hỏi thăm bài kiểm tra của Hành Tham, thoáng tưởng tượng: "Hôm nay vẫn chưa nhìn ra được gì.
Tuy nói hắn không muốn tu Phật pháp nhưng cử chỉ hành động của hắn vẫn luôn vô thức tuân theo thanh quy giới luật Phật môn, tính cách hẳn là một đứa nhỏ ngoan tự kiềm chế."
Mộng Lâm sư tỷ cũng gật đầu: "Đúng vậy, tâm tính trẻ con, mà đã có suy nghĩ của bản thân, cũng dễ dàng bị ý kiến của người khác ảnh hưởng."
Nghe nói hai vị sư tỷ đều dùng từ “trẻ con” để hình dung, Hoa Linh Cơ mím môi cười ngượng ngùng.
Được, nàng còn đang muốn các sư tỷ xinh đẹp này dùng chút mỹ nhân kế với Hành Tham, chẳng phải sẽ khiến tên nhóc kia vui đến quên cả trời đất sao?
Ai ngờ trong mắt các sư tỷ, Hành Tham vẫn còn là một đứa trẻ!
Thấy Hoa Linh Cơ cười ngây ngô, không nói đến Hành Tham nữa, Y Duyệt sư tỷ nhạy bén nhướng mày, trao đổi ánh mắt với Bạch Mộng Lâm.
Hai vị sư tỷ trông vẫn còn trẻ trung xinh đẹp, nhưng đều là kẻ lõi đời sống trên trăm năm, sao không nhìn ra nét mặt Hoa Linh Cơ ẩn chứa ý đồ khác?
Y Duyệt sư tỷ giả vờ vô ý, hỏi: "Linh Cơ, muội hy vọng Hành Tham sẽ thuận lợi thông qua kiểm tra, ở lại tông môn không?"
Hoa Linh Cơ sửng sốt, nàng nên trả lời như thế nào đây?
Mấy người trong tông môn đều cho rằng đây chỉ là một bài kiểm tra bình thường, trong đội ngũ chỉ có nàng và Sở Huyền Dịch biết mục đích thực sự của Diệu Ngộ trưởng lão là để