Hoa Linh Cơ và Sở Huyền Dịch cãi nhau rồi.
Sở Huyền Dịch cho rằng Hoa Linh Cơ vẫn luôn lừa dối mình.
Nàng và Ma cung một mềm dẻo một cứng rắn lừa hắn ngoan ngoãn trở về Ma cung, đồng thời chặt đứt luôn đường lui của hắn!
Nhưng Hoa Linh Cơ lại sửng sốt, sao hắn có thể hoài nghi nàng như vậy chứ!
Nàng tự nhận mình đã dốc hết sức để bảo vệ hắn!
Chỉ là hiện tại Ma tôn phái càng nhiều yêu ma tới bắt hắn về, nàng thật sự bất lực, muốn giúp mà không làm gì được!
"Phong Ma Bình, ngươi nói thật với Ma cung đi, nói bọn họ biết thiếu chủ chính là Sở Huyền Dịch của Trình Tiên môn! Mau bảo Ma tôn phái người đến bắt hắn!!!"
“Hả?”
Gió quanh quẩn xung quanh thổi nhanh hơn.
Phong Ma Bình khó hiểu: "Nha Nữ, ngươi không dùng thủ đoạn nhẹ nhàng với thiếu chủ được à? Ngươi không sợ sau này thiếu chủ sẽ không trọng dụng ngươi sao?"
Hoa Linh Cơ chợt cười lạnh, giật giật khóe miệng: "Ta mà cần hắn trọng dụng ta ư? Hắn là cái quái gì chứ! Hắn quản tốt bản thân hắn trước đi đã!"
Phong Ma Bình: …
Im lặng một lúc, Phong Ma Bình do dự nói: "Vậy ta báo cáo đúng sự thật nhé?"
"Ừm."
Hoa Linh Cơ không đổi sắc mặt, tim không đập nhanh.
Phải, nàng máu lạnh vô tình thế đấy!
Nàng không cần bao dung cho người không tin tưởng nàng! Vả lại, Sở Huyền Dịch quay về Ma cung là để kế thừa gia nghiệp, cũng tốt mà!
Nàng đang giúp hắn đi lên đỉnh long sinh đấy chứ!
Sau khi được Hoa Linh Cơ cho phép, Phong Ma Bình bay vụt lên.
Hoa Linh Cơ ngồi trên cành cây, bình tĩnh chờ đợi Phong Ma Bình quay về báo cáo.
Nàng dựa vào thân cây, trong đầu toàn là gương mặt lạnh băng của Sở Huyền Dịch ngày đó.
Đồ khốn.
Sinh vật không có lương tâm, không xứng có kết cục tốt!
Sau này, hắn là thiếu chủ Ma cung của hắn, nàng làm gián điệp ở Nhân giới của nàng!
Hai người nước sông không phạm nước giếng!
Cho dù sau này hắn có lên làm Ma tôn, thì cũng đừng hòng có thể điều khiển được nàng!
"Con rồng vô ơn, về nhà của huynh đi!"
Lúc Hoa Linh Cơ đang thầm nguyền rủa, Phong Ma Bình đã quay lại bên cạnh nàng, nghiêm túc nói: "Nha Nữ, vậy mà Ma cung đã biết được thân phận của thiếu chủ, hạ lệnh cho đám yêu ma Mạnh Đoàn vây công Trình Tiên môn, vạch trần thân phận thiếu chủ trước mặt mọi người!
"Để tránh thiếu chủ trong cơn tức giận mà vạch trần ngươi, khiến ngươi gặp nguy hiểm, Ma cung lệnh cho ngươi lập tức rời khỏi Trình Tiên môn, trở về Ma cung!"
Trong một thoáng, Hoa Linh Cơ sửng sốt.
“Bảo ta rời khỏi Trình Tiên môn? Quay về, quay về Ma cung?”
"Đúng!"
"Hừ, hắn, hắn còn dám...!vạch trần ta!?"
“Chưa chắc.”
Hoa Linh Cơ nổi nóng, đang khi nàng suy nghĩ xem phải làm sao mới có thể an toàn ở lại thì bỗng nhiên, tiếng chuông nặng nề vang vọng toàn bộ tông môn!
Trong nháy mắt, trận pháp trên bầu trời chớp lóe liên tục, như nửa vòng tròn đang che chở Trình Tiên Môn.
Tiếng của một trưởng lão truyền khắp toàn bộ tông môn: "Chúng đệ tử cảnh giác.
Sở Huyền Dịch là yêu long Ma tộc, bị Tông chủ phát hiện, trọng thương trốn thoát! Lập tức phong tỏa tất cả lối ra, điều tra nghiêm ngặt hết thảy dị thường!"
"Chúng đệ tử cảnh giác..."
"...!Sở Huyền Dịch...!trọng thương trốn thoát..."
Lúc này, Hoa Linh Cơ đang ngồi trên cành cây giật thót, lập tức nhảy lên vỏ sò, bay nhanh về phía đại điện tông môn!
Sở Huyền Dịch lại bị phát hiện ư!?
Sao có thể? Sao hắn lại bị phát hiện được?!
Bây giờ hắn đang ở đâu?
Hắn muốn chạy trốn sao!?
Hắn có chạy được không?
Lúc này đại điện tông môn đã hoàn toàn hỗn loạn.
Vô số đệ tử hoảng sợ chạy tới, không biết làm sao.
“Sao Đại sư huynh lại là yêu long Ma tộc được? Ta không tin!”
"Tông chủ đấu pháp với hắn, bị ép dùng lực lượng nguyên thần, chẳng lẽ là giả sao? Mẹ kiếp, thật không ngờ Sở Huyền Dịch lại là Ma tộc!”
"Cho nên… Ma long ngày trước xuất hiện ở tông môn là Đại sư huynh!?"
Lúc Hoa Linh Cơ đang bị đủ loại âm thanh xì xào bàn tán làm phiền thì chợt nhìn thấy một đám tu sĩ khí thế bi thương mà tức giận từ đại điện tông môn đi ra.
Dẫn đầu là Thụy Huy sư huynh, Mộng Lâm sư tỷ, Y Duyệt sư tỷ, Hà Minh Tước...!Tất cả bọn họ đều cầm vũ khí, sắc mặt u ám.
Ngoại trừ Sở Huyền Dịch ở bên ngoài thì tổn cộng hai mươi bảy đệ tử đại diện thế hệ này đều ở đây!
Hoa Linh Cơ đang muốn đi tới hỏi thăm, bỗng nhìn thấy Thụy Huy sư huynh nghiêm mặt, giơ kiếm hét lớn: “Chư vị đồng môn, gần đây thế cục hoảng loạn, các trưởng lão của tông môn đã dùng bí pháp, thiết lập Nghiệm Ma trận, kiểm tra thực hư các đệ tử dẫn đầu!
"Không ngờ lại phát hiện ra Sở Huyền Dịch là yêu quái Ma tộc! Kẻ này lòng muông dạ thú, ẩn nấp trong môn phái của chúng ta nhiều năm.
Có thể thấy, những dị động gần đây của yêu ma chính là do Sở Huyền Dịch cấu kết trong ngoài, ý đồ bất chính!"
Hắn vừa dứt lời, tất cả đều ồ lên.
Đại sư huynh tông môn lại là yêu ma thật!?
Còn định làm nội ứng, giúp yêu ma tấn công Trình Tiên môn?
Hai mắt của Thụy Huy sư huynh cũng đỏ hoe, trong mắt tràn đầy đau buồn và hoảng loạn: "Sở Huyền Dịch bị bại lộ tại chỗ, sử dụng bí pháp yêu ma, liều mạng chống cự, hại Tông chủ bị thương nguyên thần, quả là tội ác tày trời!
“Nhưng hắn cũng bị Tông chủ đánh trọng thương, lúc này chắc chắn là đang trốn trong môn phái.”
"Chúng đệ tử đừng sợ, lục soát với bọn ta, liên thủ bắt sống kẻ này!"
Sau khi căn dặn một phen, tất cả mọi người trong Trình Tiên môn đều đồng thanh đáp: "Vâng!"
Ngay lập tức, mọi người tự giải tán, đi đến cương vị công tác mình phụ trách thường ngày, bắt đầu lục soát.
Hoa Linh Cơ vội vàng tiến lên, kéo Y Duyệt sư tỷ lại: "Sư tỷ, Đại sư huynh là yêu ma thật sao?"
“Ừ!” Y Duyệt sư tỷ nặng nề gật đầu, trong mắt ngấn lệ: “Linh Cơ, hiện tại không thích hợp nói tỉ mỉ cho muội biết, muội về đại điện chờ trước đi, tránh cho gặp phải hắn.
Nhớ kỹ, hắn là yêu ma! Ngay cả sư tôn mình hắn cũng dám đả thương thì huống chi là những đồng môn như chúng ta!"
Dứt lời, các sư huynh sư tỷ đều vội vàng đi mất.
Hoa Linh Cơ đứng tại chỗ, lo lắng nhảy dựng lên.
Sau khi suy nghĩ một lúc, nàng xông thẳng vào đại điện của Tông chủ.
Chỉ thấy bên trong tề tụ đủ các trưởng lão và phong chủ trong tông môn, bầu không khí nặng nề đến cùng cực.
Hành Nguyên Chân nhân đang đả tọa chữa thương ở chủ vị, nhìn sắc mặt thì quả thật trạng thái ông ấy không tốt lắm.
Thấy vậy, Hoa Linh Cơ mới chịu tin hóa ra Sở Huyền Dịch đã ra tay với sư tôn của mình thật!
Hắn, sao hắn dám chứ!
Sao hắn lại làm thế?
Hắn không giống người sẽ làm ra chuyện như vậy!
Đúng rồi, chắc là vì thân phận bại lộ, nhưng...!Hoa Linh Cơ không biết có phải mình đang đạo đức bắt cóc(*) không, mà trong mắt nàng, Sở Huyền Dịch là người chính trực lương thiện, có nề nếp, lòng mang chính nghĩa, dù cho có bị lộ thân phận cũng sẽ không làm chuyện tổn hại đến sư tôn!
(*) Hành động dùng danh nghĩa đạo đức để yêu cầu, ép buộc, thậm chí là tấn công người khác và gây ảnh hưởng tới hành vi của họ bằng những tiêu chuẩn quá đáng và không thực tế.
Chẳng lẽ...!nàng nhìn lầm người rồi?
Vậy lúc trước nàng bảo vệ cho Sở Huyền Dịch thì tính là gì?
Loại quân tử dởm này, vẫn đừng nên ở lại chính đạo thì hơn!
"Người này bái bản tôn làm sư phụ đã được nhiều năm, được bản tôn coi trọng, đích thân dạy dỗ, vẫn luôn tự hào vì hắn.
Bản tôn chưa từng nghĩ tới mình lại mù mắt mù tâm trí, thu một tên yêu ma làm đồ đệ!"
Lúc này, Hành Nguyên Chân nhân chậm rãi mở mắt ra, âm thanh sắc bén: “Ta làm sư phụ nhiều năm mà không dạy dỗ được người này nên thân, có thể thấy được yêu ma đều là kẻ vô ơn, không có thuốc chữa!"
Nói đến đây, Hành Nguyên Chân nhân nhìn về phía Hoa Linh Cơ, nhưng Hoa Linh Cơ bị dọa sợ không nhẹ, toàn thân lập tức căng thẳng, không dám thở mạnh.
Nàng chợt nhớ đến trận pháp Nghiệm Ma kia.
Nếu ngay cả Sở Huyền Dịch cũng có thể kiểm tra ra, e là nàng cũng lâm nguy mất.
Cũng không biết lúc nào nó sẽ kiểm tra đến nàng.
Hành Nguyên Chân nhân sa sầm sắc mặt: "Truyền lệnh bản tôn, một khi tìm được Sở Huyền Dịch, không cần bắt sống!"
“Vâng!”
Trơ mắt nhìn đồng môn đi truyền đạt mệnh lệnh của tông chủ, Hoa Linh Cơ lưng như kim chích.
Không cần bắt sống, chẳng phải là chém chết tại chỗ hay sao?
Sở Huyền Dịch đã bị thương nặng, lại bị nhiều người lùng tìm như thế...!
Nàng phải làm gì bây giờ?
Lúc này, Vô Đỉnh Chân nhân dò hỏi: "Tông chủ, đã có một yêu ma nằm vùng trong tông môn thì ắt sẽ có tên thứ hai, thứ ba.
Chúng ta có cần kiểm tra từng đệ tử môn hạ không?"
Nghe vậy, trái tim Hoa Linh Cơ run lên.
Nhưng may là, Hành Nguyên Chân nhân lắc đầu: "Nếu còn có yêu ma khác, lúc này ngược lại không phải là thời cơ tốt để kinh động bọn chúng.
Xử lý Sở Huyền Dịch trước đã, còn những yêu ma nằm vùng khác, đợi sau này lại diệt từng tên.”
"Tông chủ nói có lý."
Hoa Linh Cơ nghe vậy thì không dám nán lại đại điện nữa.
Sợ sư tôn một phút lơ đãng thấy nàng, tâm huyết dâng trào, muốn kiểm tra nàng trước.
Thừa dịp trong đại điện nhiều người hỗn loạn, nàng gấp gáp chuồn ra khỏi đó.
Phong Ma Bình lập tức lặng lẽ đến gần: "Nha Nữ, ngươi đang làm gì ở đây? Lỡ đâu thiếu chủ thấy ngươi, vạch trần ngươi trước mặt mọi người thì ngươi tiêu đời đó!"
"Hắn không nhìn thấy ta, cũng có thể vạch trần ta mà!"
Hoa Linh Cơ lo lắng đến nỗi hai chân tê dại, nàng đi đến một nơi không có ai, kìm nén giọng nói của mình, khàn khàn nói: "Hắn là kẻ xấu! Hắn không giống những gì ta nghĩ! Hắn lại dám thương tổn sư tôn để tự bảo về mình!
"Ngay cả Ma cung cũng lo lắng hắn vạch trần ta.
Hóa ra hắn là một tên ngụy quân tử hay sao!?”
“Ta đã quá ngây thơ mù quáng, tin tưởng bộ dạng giả tạo của hắn! Ta đã bị hình tượng của hắn lừa thảm!?”
Bỗng chốc, xung quanh yên tĩnh, Phong Ma Bình không phản hồi.
Hoa Linh Cơ trút giận xong, lại im lặng một lúc lâu, mới sụt sịt: “Nhưng nếu hắn muốn vạch trần ta, thì hắn có rất nhiều cơ hội vạch trần ta từ lâu rồi… Phong Ma Bình, ngươi biết hiện giờ hắn đang ở đâu không?”
"Ta cũng không biết, hiện tại Trình Tiên môn dùng đủ loại trận pháp, ta không dám phi hành tùy tiện."
Hoa Linh Cơ nghĩ ngợi rồi lấy đá truyền tin ra.
Một lát sau, nàng phát ra một câu: "Sở Huyền Dịch, ngươi đang ở đâu?"
Nàng vốn tưởng Sở Huyền Dịch sẽ không để ý tới mình nữa, nhưng không ngờ không lâu sau, Sở Huyền Dịch đã đáp: "Ta ở trong sơn động phía tây núi Minh Lam.
Linh Cơ, bây giờ ta đang rất yếu, cần muội giúp đỡ.
Muội có cách nào giúp ta trốn khỏi tông môn không?"
Hoa Linh Cơ còn chưa kịp trả lời, Phong Ma Bình đã không kịp chờ đợi nói: "Nhanh, Nha Nữ, chúng ta đi tìm thiếu chủ thôi! Chúng ta phải giúp thiếu chủ rời khỏi nơi này!"
Hoa Linh Cơ nắm đá truyền tin trong tay, lòng rối bời.
Nàng không muốn giúp tên ngụy quân tử này!
Nhưng nàng cũng không cảm thấy tên ngụy quân tử này đáng chết…
Các đệ tử của Trình Tiên môn đang lùng tìm hắn đã nhận được lệnh "không cần bắt sống", nếu nàng không giúp hắn thì kết cục của hắn sẽ là cái chết.
"Nha Nữ, nhanh lên, ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, chúng ta đi giúp thiếu chủ mau đi!"
"Ngươi có cách à?"
“Giờ ta chưa có, đợi đến gặp thiếu chủ đã!”
Dưới sự thúc giục của Phong Ma Bình, Hoa Linh Cơ đã tìm kiếm nơi ẩn náu của Sở Huyền Dịch với tâm trạng phức tạp.
Núi Minh Lam cách đó không xa, cũng coi như “dưới đĩa đèn thì tối”, đệ tử lục soát nơi này cũng không nhiều.
(*) “Dưới đĩa đèn thì tối” vốn dùng để chỉ vùng tối dưới đèn do bị chính đèn chặn lại trong quá trình chiếu sáng.
Nay được mở rộng ra là: Con người không nhìn thấy và không cảm nhận được những sự vật, sự việc xảy ra rất gần mình.
Chẳng mấy chốc, Hoa Linh Cơ đã đến sơn động.
Khoảnh khắc nàng nhìn thấy Sở Huyền Dịch, nàng đã sợ đến sững người.
Sở Huyền Dịch cả người bê bết máu, bên sườn mặt bị vảy bao phủ, hai mắt đỏ bừng, nhìn qua ai cũng có thể nhận ra hắn là yêu ma!
"Linh Cơ..." Hắn khó khăn vươn tay về phía nàng: "Chúng ta… mau… rời khỏi đây…”
"À! Được được!"
Hoa Linh Cơ cuống quít đưa tay ra đỡ.
Nhưng mà, vào lúc hai người nắm tay nhau, Sở Huyền Dịch đột nhiên khống chế nàng, một tay đè nàng áp vào ngực mình!
Một tay hiện ra vuốt rồng, bóp vào yết hầu của nàng!
“Ưm!”
Cổ họng của Hoa Linh Cơ nháy mắt bị bóp nghẹt, khó có thể nói ra một chữ!
Nàng ngẩng cao đầu, hai mắt mở to, không dám tin nhìn chằm chằm Sở Huyền Dịch.
Tên khốn kiếp này!
Vậy mà hắn, hắn lại dám bắt nàng làm con tin!
Nàng mặc kệ mình có thể bị bại lộ, khổ cực đi tới đây, là để hắn bắt làm con tin sao!?
Lúc này, Sở Huyền Dịch trong mắt nàng đã trở thành yêu ma, không còn như trước nữa.
Không còn là con người nữa!
Phong Ma Bình vừa thấy tình hình không ổn thì lập tức xuất hiện.
“Thiếu chủ! Ngài… ngài ngài định là gì Nha Nữ?”
Sở Huyền Dịch phớt lờ Phong Ma Bình, mà giọng nói khàn khàn lại vang lên bên tai Hoa Linh Cơ: "Không phải ngươi muốn gạt ta về Ma cung sao? Giúp ta thoát ải này trước đi!"
“Ưm!” Cút!
Nước mắt từ khóe mắt Hoa Linh Cơ rơi xuống.
Nỗi đau bị bóp chặt yết hầu hoàn toàn không thể so sánh với nỗi đau trong lòng nàng vào giờ phút này!
Đồ khốn! Đồ khốn kiếp!
Ngay sau đó, Sở Huyền Dịch dứt khoát bắt Hoa Linh Cơ làm con tin, nhảy ra khỏi sơn động, bay thẳng lên trời cao.
Một tiếng long ngâm truyền khắp tông môn.
"Thả ta ra, nếu không ta lập tức bóp chết nàng ta!"
Gần như ngay tại thời điểm âm thanh rơi xuống, Hành Nguyên Chân nhân đã dẫn đầu vô sô đại năng cao tu bay tới chặn lại! Sở Huyền Dịch đã hoàn toàn bị bao vây.
Nhìn thấy ánh mắt phức tạp và lo lắng của mọi người, Hoa Linh Cơ thật muốn tự vạch trần thân phận của mình!
Nàng cũng là yêu ma!
Cho nên không cần để ý nàng!
Lập tức giết chết tên khốn kiếp này đi!
Ngay lập tức!
Hành Nguyên Chân nhân ở xa xa thở dài: "Nghịch đồ, ngươi cho là ngươi có thể chạy thoát sao?"
Sở Huyền Dịch cười nặng nề: "Nếu ta không thể trốn thoát thì sư tôn tự nhiên sẽ không ngại thử một lần."
Hành Nguyên Chân nhân nheo mắt, trầm mặc một hồi, nhìn thấy móng vuốt của Sở Huyền Dịch trên cổ Hoa Linh Cơ càng ngày càng bóp chặt, đến mức Hoa Linh Cơ bắt đầu trợn trắng mắt.
Cuối cùng, ông ấy phất tay: "Cho ngươi một con đường sống! Thả nàng đi!"
Ông ấy vừa dứt lời, trận pháp trên trời xuất hiện một lỗ nhỏ.
Chỉ thấy Sở Huyền Dịch không bay đi ngay, mà phun ra một ngụm long khí, truyền ra ngoài trận.
"Phong Ma, đi, bảo yêu ma bên ngoài yểm trợ cho ta."
Phong Ma Bình vẫn luôn đi theo Sở Huyền Dịch và Hoa Linh Cơ, không dám làm trái lệnh của thiếu chủ, nhưng trước khi đi, hắn còn nói nhỏ: "Thiếu chủ, ngài xuống tay nhẹ một chút, làm Nha Nữ bị thương sẽ không tốt đâu."
Sở Huyền Dịch hoàn toàn không rảnh để ý đến hắn.
Chẳng mấy chốc, vô số yêu ma đã tề tụ bên ngoài trận pháp, che kín bầu trời.
Thấy vậy, sắc mặt của tất cả mọi người trong Trình Tiên môn thoáng thay đổi, ánh mắt nhìn Sở Huyền Dịch càng thêm căm hận.
Hóa ra hắn và yêu ma nội ứng ngoại hợp thật!
Vẻ mặt Hành Nguyên Chân nhân cũng chẳng mấy sáng sủa, bởi vì ông ấy cũng đã lường trước được sợ là Sở Huyền Dịch sẽ thật sự tìm được cơ hội chạy trốn.
Đợi đến khi yêu ma tiếp ứng bên ngoài đã sẵn sàng, Sở Huyền Dịch bắt Hoa Linh Cơ làm con tin, bay về phía lỗ nhỏ.
Mà pháp lực của Hành Nguyên Chân nhân vẫn theo sau, chuẩn bị đón lấy Hoa Linh Cơ bất cứ lúc nào, nhân tiện lại bao vây Sở Huyền Dịch.
Mắt thấy Sở Huyền Dịch sắp thoát khỏi trận pháp, đột nhiên!
Sở Huyền Dịch bất ngờ vung một chưởng đánh bay Hoa Linh Cơ, cười ngạo nghễ: "Con yêu này có thể mở đường cho ta, chính là công lao của nàng!"
Dứt lời, hắn thừa cơ pháp lực của Hành Nguyên Chân nhân thoáng ngưng trệ, thành công chui ra khỏi trận pháp, trà trộn vào đội quân yêu ma, thân hình biến mất, chạy trốn mất dạng!
Mọi người trong Trình Tiên môn đều kinh ngạc nhìn Hoa Linh Cơ từ trên trời rơi xuống.
"Yêu này? Yêu này! Hoa Linh Cơ cũng là yêu ma sao!?"
"Không thể nào!?"
Hành Nguyên Chân nhân dùng pháp lực đỡ lấy Hoa Linh Cơ, đưa nàng đến trước mặt mọi người.
Hoa Linh Cơ không ngừng nôn ra máu, trông như sắp chết.
Trong miệng vẫn đang lẩm bẩm chửi rủa: "Sở Huyền Dịch...!ngươi...!ngươi sẽ không được như ý...!Ngươi, chạy không thoát đâu..."
Vô Đỉnh Chân nhân lo lắng: “Đến lúc này còn biết nguyền rủa Sở Huyền Dịch, nha đầu này không thể là yêu ma đâu nhỉ?"
Một đám đệ tử đồng môn cũng xúm lại, sắc mặt khác nhau.
Tất cả mọi người đều không muốn tin Hoa Linh Cơ là yêu ma, nhưng lại bị Sở Huyền Dịch dọa sợ.
Vẫn là Hành Nguyên Chân nhân bình tĩnh, lập tức nhét một viên thuốc vào trong miệng Hoa Linh Cơ.
“Lời của yêu ma bỏ trốn các ngươi cũng tin được sao? Chỉ là hắn sợ chạy không thoát nên mới cố ý bôi đen Linh Cơ.
Bản tôn quả thật cũng trúng chiêu, chần chờ để hắn trốn thoát.”
Mọi người nghe vậy, đều gật đầu: "Đúng vậy.
Đại sư huynh… Không, kẻ này thật quá đáng!"
“Mệt hắn thường ngày còn chăm sóc Linh Cơ đủ điều, nhưng đến lúc có thể lợi dụng, thật đúng chẳng có chút nhân từ nương tay nào!”
"Chắc chắn là hắn sợ Hoa Linh Cơ nguyền rủa hắn, nên cố ý gây xích mích ly gián, muốn chúng ta lập tức giết chết Linh Cơ!"
Sau khi uống đan dược, Hoa Linh Cơ hồi phục rất nhanh.
Hành Nguyên Chân nhân để tay lên đỉnh đầu nàng, truyền vào một ít linh lực.
“Tiểu nha đầu, xem như ngươi mạng lớn.
Nếu không phải người kia đã cạn kiệt ma lực thì bây giờ ngươi đã thành cái xác rồi.”
Hoa Linh Cơ thở hổn hển, thấp thỏm lo ấu, đồng thời cũng cảm thấy đã sống sót sau tai nạn vì Sở Huyền Dịch đã tiết lộ thân phận của nàng.
Từ tâm lý tự bảo vệ mình và trả thù, nàng lập tức chửi mắng liên tục.
"Sở Huyền Dịch, tên khốn kiếp kia! Ta nguyền rủa hắn chuyện mưu tính không thành! Ta nguyền rủa hắn không được yên..."
Hành Nguyên Chân nhân hạ một thuật cấm ngôn, bịt miệng nàng lại.
“Chút tu vi ấy của ngươi hoàn toàn không nguyền rủa được hắn đâu, vẫn nên giữ sức nghỉ ngơi thật tốt đi.
Người đâu, đưa Linh Cơ về nghỉ.”
Hoa Linh Cơ được đồng môn hộ tống về chỗ ở, tức đến độ suýt nghẹn chết.
Sở Huyền Dịch lại muốn giết nàng!
Nàng nhìn lầm người rồi!
Hắn hoàn toàn không phải người tốt một lòng hướng thiện, hắn chính là một ác ma! Một ác ma ra vẻ đạo đức!
Yêu ma miệng đầy nhân nghĩa đạo đức, nhưng trong xương vẫn là yêu ma!
...!
Không biết bao nhiêu ngày đã trôi qua.
Mặt trời mọc lặn vô số lần, vết thương của Hoa Linh Cơ cũng đã lành.
Nhưng tổn thương trong lòng thì chưa!
Nàng tu luyện khắc khổ, mỗi ngày đều đứng trong đại điện tông môn, lớn tiếng chửi rủa Sở Huyền Dịch, cũng khiến các đồng môn vô cùng đồng tình.
"Sở Huyền Dịch! Ta nguyền rủa ngươi chết không được tử tế! Kẻ dối trá không có kết cục tốt! Ngụy quân tử không có kết cục tốt!"
“Ta nguyền rủa ngươi làm gì cũng không được thuận lợi! Làm gì cũng chẳng xong!!!!”
Hành Nguyên Chân nhân nhìn Hoa Linh Cơ kêu gào ở nơi xa, bất đắc dĩ lắc đầu: "Lỡ đâu một ngày nào đó nha đầu kia nguyền rủa thành công thì sao?"
Người phía sau cười: "Vậy thì muội ấy đã tiến bộ rồi."
Hoa Linh Cơ hoàn thành một chuỗi mắng nhiếc hằng ngày của mình, vô cùng sảng khoái.
Nàng không chỉ mắng trước mặt mọi người, mà còn len lén lấy đá truyền tin ra, truyền cho Sở Huyền Dịch!
Tích lũy nghiệp chướng, sớm muộn gì cũng nguyền rủa chết hắn!
Không biết sau khi tên vô liêm sỉ kia trở lại Ma cung đã xảy ra chuyện gì, cũng không phái Phong Ma Bình tới cho nàng nữa, hiện tại nàng và Ma cung đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc, thật là đáng ghét!
Trở lại nơi ở, mặc dù hôm nay đã khắc khổ tu luyện, nhưng Hoa Linh Cơ vẫn không lười biếng, tiếp tục đả tọa.
Lúc này, ngoài cửa vang lên một giọng nói quen thuộc.
"Nha Nữ, Nha Nữ!"
Là Phong Ma Bình!
Hoa Linh Cơ mừng rỡ mở cửa chạy ra ngoài.
"Phong Ma Bình, cuối cùng ngươi cũng đã trở về rồi! Ta còn tưởng sau này ngươi sẽ không bảo vệ ta nữa chứ!"
"Nha Nữ, ta cũng phải nghe theo sắp xếp của Ma cung."
Hoa Linh Cơ chớp chớp mắt: "Ý ngươi là sao? Ma cung không cho ngươi bảo vệ ta nữa à?"
"Không phải.
Hôm nay ta tìm ngươi chủ yếu là vì cha mẹ ngươi đến thăm ngươi này."
"Hả!? Sao bọn họ lại tới?"
Nghe vậy, Hoa Linh Cơ sửng sốt, vội nhìn xung quanh: "Bọn họ đâu?"
"Cha mẹ ngươi nghe nói ngươi bị thiếu chủ đánh trọng thương, không yên lòng nên mới nóng lòng muốn đến thăm ngươi.
Chỉ là bọn họ là yêu ma, yêu ma khí nồng đậm, không thể vào trong Trình Tiên môn được.
Cho nên ngươi đành phải ra ngoài Trình Tiên môn để gặp họ rồi."
"Ồ."
Vừa hay tin cha mẹ đến thăm, Hoa Linh Cơ lập tức đứng dậy xuống núi.
Trên đường đi, nàng hỏi Phong Ma Bình tình hình của Sở Huyền Dịch, giọng nói của Phong Ma Bình rất trầm: "Thiếu chủ đã trở lại Ma cung, đang bị canh giữ rồi."
"Thật tốt quá! Hắn đáng đời! Để Ma tôn dạy dỗ hắn! Cái đồ thối tha không biết xấu hổ! Làm người xấu không làm đến cùng, làm người tốt lại làm mặt người dạ thú!"
Nhắc tới Sở Huyền Dịch, Hoa Linh Cơ lại tức giận nguyền rủa một phen.
"Linh Cơ sư muội, khuya như vậy mà còn ra ngoài sơn môn sao? Cẩn thận nguy hiểm!"
"Ừm, ta đi dạo một chút thôi, không đi xa đâu, sư huynh yên tâm!"
Đệ tử gác cổng nhìn thấy sau khi Hoa Linh Cơ đi ra khỏi sơn môn không xa đã dừng lại thì mới yên tâm.
Chỉ là hắn vẫn nhìn chằm chằm, phòng ngừa bất trắc.
Hoa Linh Cơ theo hướng dẫn của Phong Ma Bình đứng dưới gốc cây, đột nhiên, một luồng ma khí nhanh chóng quấn lấy nàng, bao trùm cả người nàng.
Gần như trong chớp mắt, một tiếng "bóc" vang lên!
Hoa Linh Cơ bị ma khí ép hiện nguyên hình!
Một con quạ đen ngốc nghếch!
“Nha Nữ, ta cũng chỉ nghe lệnh Ma cung thôi!”
Nàng còn chưa kịp hiểu lời nói này của Phong Ma Bình là có ý gì, thì ngay sau đó, một cơn gió mạnh thổi tới quấn quanh người nàng, trong nháy mắt Hoa Linh Cơ đã bị Phong Ma Bình cuốn lên, bay thẳng ra xa ngàn dặm!
Mà đệ tử gác cổng trơ mắt xem hết thảy, lại không kịp phản ứng, chỉ có thể thất thanh kêu lớn!
"Không tốt rồi, tiểu sư muội biến thành quạ bay đi rồi!!!"
“Rõ ràng là bị yêu quái bắt đi!”
"Nào có chuyện trùng hợp như vậy, nàng vừa ra ngoài là bị yêu quái bắt đi ngay? Ta thấy nàng chính là yêu ma, chạy trốn dưới mí mắt của chúng ta thì có!"
Hành Nguyên Chân nhân nghe mấy đệ tử gác cổng miêu tả xong, thì sắc mặt âm trầm trở lại Hướng Đạo Uyển.
"Huyền Dịch, xem ra ngươi cũng không lừa gạt được Ma cung, Linh Cơ bị bắt về rồi!"
...!
Hoa Linh Cơ choáng váng hôn mê bất tỉnh, lúc mở mắt ra lần nữa, nàng vẫn cảm thấy chóng mặt.
Nhìn vào đại điện có mấy phần quen mắt.
Hoang mang.
"Tốt! Chào mừng ngươi trở về, công thần của bản tôn, quạ đen nhỏ."
Cùng với âm thanh, hai hàng đèn đuốc sáng lên, chiếu rọi lên Ma tôn ngồi ở chủ vị trên cao trước mặt nàng.
Ngoài ra còn có vô số trưởng lão Ma cung, cũng như yêu ma trong gia tộc quạ đen, gồm cả quạ cha quạ mẹ.
Ngay cả Phong Ma Bình cũng hiện ra ma hình phiêu diêu hư huyễn, đứng một bên đại điện.
Chỉ là, những người khác đều đang kích động, hưng phấn nhìn Hoa Linh Cơ, thậm chí quạ cha quạ mẹ còn mừng rớt nước mắt.
Mà Phong Ma Bình lại không lộ mặt, cũng không nhìn nàng.
Hoa Linh Cơ yếu ớt bước tới, không biết làm sao: "Bái, bái kiến Tôn chủ.
Ta… Sao ta trở về rồi?"
"Thiếu chủ sắp trở về, ngươi là công thần lớn nhất, đương nhiên cũng nên trở về nhận ban thưởng chứ!"
"Ta? Ta không cần...!Ha ha, ta có thể tiếp tục nằm vùng ở Nhân giới cho Tôn chủ, làm gián… Hửm?"
Đột nhiên, đầu óc Hoa Linh Cơ ngừng hoạt động, vô thức