Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Sự Ngọt Ngào Sau Năm Năm


trước sau

Hoan Nhan chợt quay người ôm lấy cổ Thân Tống Hạo, khuôn mặt nhỏ nhắn nép vào ngực anh, thủ thỉ : "Mẹ nói. . . . . . chúng ta hãy sinh thêm một em bé nữa ."

Thân Tống Hạo cảm thấy có tiếng nổ ầm làm chấn động cả lồng ngực, anh cúi đầu, nắm lấy cằm của Hoan Nhan đem khuôn mặt của cô từ trong lồng ngực nâng lên. Hoan Nhan cười thẹn thùng, sắc mặt đỏ ửng, hàng mi khép hờ khẽ lay động như cánh bướm, cô liều mạng xoay mặt đi: "Là ý của mẹ, không phải em nói...Em, em...cũng không muốn sinh thêm con nữa . . . . ."

Tuy nói vậy, nhưng toàn bộ khuôn mặt của cô đã trở nên đỏ lựng, nhiệt độ trên người cũng nóng lên, Thân Tống Hạo không xác định nổi cảm xúc trong lòng anh bây giờ là vui hay buồn.

Nói vui, vì cô nói như vậy có nghĩa là cô đã bắt đầu tiếp nhận bản thân anh, mà nói buồn vì anh chẳng biết nói với cô như thế nào về chuyện có thể cô sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể sinh con được nữa? Anh cũng không biết làm cách nào nói cho ba mẹ mình chấp nhận sự thật việc cô không thể sinh con được nữa .

Nhìn vẻ mặt Thân Tống Hạo đầy kinh ngạc không nói nên lời, Hoan Nhan không khỏi ảo não, nhìn xem cô đã làm cái gì, đầu óc cô nóng lên liền chạy tới nói những lời to gan lớn mật như vậy, nhưng hết lần này tới lần khác người ta liên tục không để ý đến.

Ngay lập tức Hoan Nhan đưa tay đẩy Thân Tống Hạo ra, đứng thẳng người lại "Anh chắc còn bận việc, em về nhà trước ."

Hoan Nhan mới đi được hai bước liền bị một cái tay đưa xoẹt ngang thân nắm đúng vào cổ tay. Hoan Nhan cảm thấy có một lực đạo kéo cô ngã nhào về phía sau, rơi trở lại vào trong ngực của anh.

"Anh đương nhiên rất muốn chúng ta lại sinh thêm một cục cưng nữa, nhưng anh rất sợ em lại phải chịu khổ như lần trước, hơn nữa anh cũng chưa chuẩn bị tâm lý thật tốt, cho nên, cho nên em hãy để cho anh thêm một thời gian ngắn nữa được không?"

Nhìn vẻ mặt kinh sợ của anh, Hoan Nhan không nhịn được cười: "Được rồi, em cũng muốn nói với anh, chúng ta có một mình Noãn Noãn là đủ rồi, nếu có thêm em bé, em sợ rằng con bé sẽ tủi thân, nó sợ nhất người khác không cần nó, không thương nó…"

"Sẽ không như vậy, cho dù chúng ta về sau có thêm bao nhiêu con nữa, anh vẫn yêu Noãn Noãn nhất." Nhìn thấy cô lại đau lòng, anh vội vã nói dỗ dành .

"Vì sao vậy?" Hoan Nhan có chút khó hiểu, cô vẫn nghĩ anh là người rất yêu thích con trai.

"Noãn Noãn sinh ra khi anh không có ở bên cạnh, cho nên anh muốn mình phải dành toàn bộ tình yêu thương cho nó, chỉ có cách ấy ngoài ra cũng không còn cách nào khác để bù đắp cho con bé." Anh ôm lấy cô, suy nghĩ một chút về chuyện ngày trước của anh: nhớ lại khi học lớp nhất, khi ấy anh vẫn còn là một cậu bé con, buổi tối ngủ nhất định phải nắm được tấm thảm nhỏ trong tay mới có thể ngủ được, hầu như đêm nào cậu bé cũng bị ác mộng làm cho tỉnh lại... anh cảm thấy vô cùng hối hận, chẳng qua là hối hận bây giờ không ích gì, vì vậy anh không thể làm gì khác hơn là cố gắng giành tình yêu thương cho con gái nhiều hơn, nhiều hơn để đền bù hết thảy.

"Anh có thể nghĩ như vậy thì tốt rồi, khoảng thời gian này Noãn Noãn không được vui, Á Hi đi rồi, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi cho nó, con bé vẫn còn rất nhớ Á Hi, bảo nó gọi anh một tiếng ba ba cũng không chịu. . ."

"Đừng nghĩ nhiều đến chuyện này, từ từ rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, dù sao trước đây Á Hi cũng luôn ở bên chăm sóc con bé, Noãn Noãn có tình cảm sâu nặng với Á Hi cũng là điều tất nhiên, đừng bắt buộc con phải làm chuyện nó không thích, anh cũng không vội."

"Vâng, anh nói như vậy em cũng an tâm, Noãn Noãn tính tình ương ngạnh như vậy, cũng không biết là giống ai đây."

" Không phải là giống em thì còn có thể giống ai được nữa?" Thân Tống Hạo cười to, đưa tay lấy áo khoác ôm lấy cô hướng về phía bên ngoài bước đi: "Hôm nay về nhà đi, anh khẳng định mẹ đã đón Noãn Noãn đi rồi, chúng ta trở về nhà mình nhé, có được hay không?"

"Em còn chưa nói tiếng nào với ba mẹ và Duy An đấy." Hoan Nhan cúi đầu, có chút xấu hổ, cô biết quyết định tái hợp với Thân Tống
Hạo khởi đầu chính là từ một khắc kia. Bản thân cô cũng hiểu sau khi phát sinh mọi chuyện, cô nên tiếp nhận cuộc sống chung hòa thuận với anh, chẳng qua suy nghĩ một chút, cô vẫn còn cảm thấy ngượng ngùng, thời gian hơn năm năm, cô giống như tự làm khổ mình, gần như là giữ thủ tiết, mà anh, cũng không phải là không có lỗi?

"Trước tiên chúng ta đi siêu thị mua chút đồ ăn gì đó, sau đó mình về nhà nấu cơm ăn có được hay không?" Anh mở cửa xe hỏi ý kiến của cô.

"Anh làm cho em ăn?" Hoan Nhan cười, cô biết rõ từ trước đến nay phòng bếp vốn là nơi anh một bước cũng chưa hề đặt chân qua.

"Tất nhiên rồi, có điều anh chỉ biết làm một món mà thôi." Anh mở miệng trả lời ngoài dự liệu của cô.

"Anh sẽ làm món gì?" Hoan Nhan trợn to hai mắt có chút không dám tin tưởng, người đàn ông này áo tới đưa tay, cơm tới há mồm còn có thể nấu ăn? Cô có chết cũng không tin.

"Trước hết phải giữ bí mật đã." Anh để cô ở lại trên xe, còn mình chạy vào đi mua một vài thứ, lại vẫn ra vẻ thần bí như thế đặt ở cốp sau không cho cô xem, Hoan Nhan tò mò cực kỳ, hỏi anh tới mấy lần, anh cứ thế không đáp, cô không thể làm gì khác hơn là đành chịu đựng thúc giục anh mau mau lái xe.

Đến nhà, anh liền đem cô đặt tại trên ghế sa lon, còn mình thần thần bí bí ôm một đống đồ chạy vào phòng bếp bắt đầu ra tay .

Không lâu sau, Hoan Nhan đã ngửi thấy từ trong phòng bếp bay ra mùi thơm của đồ ăn, cô ngửi ngửi, rất dễ dàng liền phân biệt ra là mùi của hành lá cắt nhỏ phi thơm, còn có mùi thơm của trứng gà chưng, chẳng lẽ, chẳng lẽ món ăn anh định làm chính là trứng gà chưng? (nguyên văn trong bản CV đồ ăn là “ bạo sao hành lá băm nhỏ” và “sao trứng gà”, mình chuyển sang thành “hành phi thơm và trứng chưng” cho dễ hiểu và phù hợp với món cơm rang ở Việt Nam mình.)

Cánh cửa phòng bếp bật mở, anh bưng ra ngoài một cái mâm, cao hứng gọi cô: "Anh làm món cơm chiên trứng gà, đây chính là món ăn anh đã học được lúc mười tuổi, hơn hai mươi năm rồi vẫn đảm bảo đúng kỹ thuật, coi như cũng không uổng phí công luyện tập, em tới nếm thử một chút!"

Trứng gà vàng óng ánh, màu xanh của hành lá cắt nhỏ nằm rải rác ở phía trên, bao lấy từng hạt, từng hạt cơm nhìn thật mê người, Hoan Nhan không khỏi gật đầu: "Thoạt nhìn thật không tệ."

"Em ăn thử đã rồi hãy nói." Anh giống như một cậu bé con nằm nhoài người ở trên bàn nhìn cô cầm cái thìa xúc cơm rang đưa vào trong miệng: " Em thấy như thế nào, như thế nào?"

Hoan Nhan vừa nhai, vừa lắc đầu, Thân Tống Hạo không khỏi xụ mặt xuống: "Ăn không ngon sao?"

"Em chưa từng được ăn món nào ngon như ăn món cơm chiên này, nên muốn gọi Noãn Noãn tới nếm thử. . ."

Nàng vừa nói liền vừa buông đũa xuống chuẩn bị đi gọi điện thoại, nhưng không ngờ Thân Tống Hạo tay mắt lanh lẹ bắt được nàng: "Không cho đi. . . Tối nay anh chỉ cho phép em ở cùng với anh."

Hoan Nhan sắc mặt hơi ửng hồng, quát nhẹ: "Này, ban ngày ban mặt, anh nghiêm chỉnh một chút được không." Tay của anh đang vòng ở trên hông của cô, một chút cũng không an phận bắt đầu dần dần đi lên phía trên.

"Bà xã, bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên anh làm cơm cho một phụ nữ ăn." Anh cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên cái gáy trắng noãn của cô, những sợi tóc mềm mại như trêu chọc anh, hơi thở dần dần rối loạn, cơ thể thay đổi trở nên nóng bỏng..."Thật vậy chứ?" Hơi thở của cô cũng bắt đầu rối loạn, cô khẽ run mở miệng hỏi.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện