Sau khi Lý Mạc Phi rời đi không bao lâu, Hoàn Ý Như lại nghe được âm thanh mở khóa cửa, ẩn ẩn cảm thấy không quá thích hợp.
Người mở cửa chính là một đại hán làn da ngăm đen, trong tay xách theo một cái rìu nặng trĩu, ánh mắt dại ra đi nhanh tới gần nàng.
Lúc này nàng bị xích sắt khóa trụ, hai tay hai chân không thể nhúc nhích, chỉ có thể trơ mắt nhìn đại hán giơ rìu lên, lưỡi dao phiếm ra hàn quang hướng về phía nàng.
Hoàn Ý Như tuyệt vọng quay đầu đi, bỗng nhiên nghe rắc một tiếng, xích sắt trên tay phải theo tiếng mà đứt đoạn. Nàng kinh ngạc mà ngẩng đầu, liền thấy đại hán đem xích sắt bên tay phải nàng chém đứt xong liền vứt rìu cúi đầu đứng sang một bên.
Êm đẹp chém mấy cái xích sắt, là tính toán thả nàng đi sao?
Hoàn Ý Như cũng mặc kệ có âm mưu gì ở phía trước, xoa xoa cánh tay đau nhức lao ra cửa phòng. Nhưng vừa mới bước ra khỏi phòng một bước, một tiểu thân ảnh nguyệt bạch như lá rụng nhẹ nhàng rơi xuống đầu vai nàng.
Nàng bị bất ngờ này làm kinh hách một phen, theo bản nặng chộp tới hướng đầu vai, thân ảnh kia thuận thế tiến vào trong lòng ngực của nàng.
"Ý Như, là ta." Con rối nhỏ xoa gương mặt của nàng, thấp giọng cười.
Hoàn Ý Như trố mắt chớp chớp mắt, dường như mới phản ứng lại được: "Là ngươi đã cứu ta..."
"Trừ bỏ ra còn có thể là ai, người ngươi hy vọng chẳng lẽ là hắn? Nói lại người nọ cũng sắp tới rồi."
Hoàn Ý Như lộ vẻ mặt vui sướng, kích động nói: "Hắn hiện tại ở đâu?"
"Quả nhiên..." Môi mỏng của con rối nhỏ mím thành một đường, ánh mắt nặng nề mà nhìn chằm chằm nàng, một hồi lâu sau thở dài một tiếng, chỉ vào một phiến cổng vòm nói, "Hướng về phía kia là có thể gặp được hắn, ta cũng chỉ có thể giúp ngươi đến đây."
Dứt lời, hắn khép lại mí mắt ngã vào trước ngực nàng, hai đại hán khác trong viện cũng giống như tử thi ngã xuống theo hắn.
Sau khi Hoàn Ý Như chọc chọc mặt hắn xác định hắn sẽ không tỉnh lại, cầm lên đoản đao trên thắt lưng đại hán làm vũ khí phòng thân, bỗng nhiên một bàn tay kéo