Người Thừa Kế Hào Môn

Thân phận của anh ta rất đáng sợ


trước sau

“Gây sự?”

Sở An An nhíu đôi mày liễu lại, thái độ cũng lạnh thêm vài phần, không khí xung quanh người cô lập tức thấp xuống vài độ.

Dám gây sự ở phòng trưng bày Quốc Hoa đúng là ăn gan hùm mật gấu mà! Tào An Tuệ vừa nhìn thấy thái độ của Sở An An, khóe môi lập tức không nén nổi nhếch lên nở nụ cười, chỉ về phía Trần Bình đang cắm hai tay vào túi lười biếng đứng ở chỗ kia, nói: “Đúng vậy, tên công nhân kia không chỉ đến gây chuyện còn mong hão muốn gặp chị.

Em dạy dỗ anh ta vài câu, vậy mà anh ta dám nói em không có tư cách ở lại đây, chị nói anh ta có phải bị ngốc không.”

Sở An An lạnh lùng liếc mắt nhìn Tào An Tuệ, tuy rằng cô không thích giọng điệu chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồn của Tào An Tuệ.

Nhưng dù sao cũng là người của mình nên cô cũng không nói gì cả.

Tiếp đó, cô nện bước chân cao quý uyển chuyển đi về phía Trần Bình, lạnh mặt hỏi: “Là anh tới đây gây chuyện?”

Trần Bình nheo mắt nhìn người con gái trước mắt, cô ta là Sở An An? Vẻ ngoài cũng không tồi, xinh đẹp quyến rũ, thu hút người khác.

Trần Bình không trả lời, nhưng anh trầm mặc lấy điện thoại ra.

Tào An Tuệ nhìn dáng vẻ hờ hững này của anh lập tức nổi giận đến không thở nổi, lớn tiếng mắng: “Quản lý chị xem kìa, tên nghèo kiết xác này thế mà lại không tôn trọng chị, để em gọi ngay bảo vệ tới lôi anh ta ra ngoài.”

Sở An An khẽ gật đầu, cô ta cũng không muốn nói chuyện với loại người phá đám này.

Cô ta vừa bước chân khỏi phòng làm việc là để ra cửa đón khách quý! Cậu Trần – ông chủ mới của phòng trưng bày Quốc Hoa.

Nếu như trì hoãn lâu, chức quản lý của cô cũng không giữ nổi nữa.

Hơn nữa, Sở An An chưa từng gặp qua ông chủ mới, cô ta chỉ có điện thoại của anh, mà số điện thoại này cũng phải cầu xin đủ kiểu Kiều Phú Quý mới đưa cho cô.

“An Tuệ cùng tôi đi ra ngoài đón người, ông chủ mới của chúng ta muốn tới thị sát công tác.”

Sở An An quay đầu nói, tiếp đó xoay bờ ʍôиɠ nở nang rời đi.

Tào An Tuệ gật đầu đáp một tiếng, sau đấy chạy ra ngoài chuẩn bị gọi bảo vệ tới.

Ngay lúc này, một tiếng chuông DJ dễ nghe vang lên, tất cả mọi người đều khựng lại.

Sở An An lập tức lấy điện thoại trong túi quần ra, nhìn ngay thấy cái tên hiển thị trêи màn hình, cậu Trần! “Alo, cậu Trần, cậu đang ở đâu? Tôi ngay tức khắc đến đón cậu.”

Giọng điệu Sở An An tức thì từ lạnh lùng chuyển sang cung kính dịu dàng.

Nhưng mà đầu bên kia điện thoại lại truyền đến một giọng nói đầy bất mãn: “Cô nhìn về phía sau.”

Nhìn về phía sau? Sở An An sửng sốt, gần như ngay tức khắc quay đầu lại nhìn.

Sau lưng cô có chừng bảy tám công nhân đang sơn tường.

À, còn có một thanh niên mặt mày lạnh lùng đang cầm điện thoại.

Đợi đã! Gần như trong nháy mắt, Sở An An cảm thấy giống như sét đánh giữa trời quang! Là anh ta! Anh ta thế mà lại là ông chủ! Không nói hai lời, cô vội vàng chạy đến trước mặt Trần Bình, gập người chín mươi độ, xin lỗi: “Cậu Trần, xin lỗi cậu! Là tôi có mắt không tròng không nhận ra cậu, mong cậu tha thứ cho sự lỗ mãng của tôi.”

“Sở An An?”

Trần Bình lạnh nhạt nói, “Tôi thấy không vừa lòng với cô.”

Sở An An sợ đến mức hai chân không ngừng run rẩy, tay ướt đẫm mồ hôi.

“Cậu Trần, xin cậu tha cho tôi, tôi không biết cậu sẽ đến sớm như vậy.”

Sở An An thẳng người lên, nhưng vẫn hơi cong lưng, cả mặt tràn ngập sự sợ hãi.

Đây là ông chủ mới – nhân vật tai to mặt lớn có quyền thế ngập trời.

Kiều Phú Quý – người giàu có nhất thành phố Thượng Giang đã tới tìm ông chủ cũ của cô để mua lại phòng trưng bày Quốc Hoa.

Phải biết rằng ông chủ cũ của phòng trưng bày Quốc Hoa – Trịnh Thái cũng là một người có máu mặt ở thành phố Thượng Giang, ông ta là ông vua ngầm lăn lộn cả hai giới hắc bạch.

Trịnh Thái là ai chứ? Cả thành phố Thượng Giang không ai là không biết tên tuổi của ông ta! Ông ta từ một tên lưu manh chậm rãi leo lên cái ghế ông vua ngầm của thành phố Thượng Giang.

Cho dù là hắc đạo hay bạch đạo đều phải kiêng kị Trịnh Thái bảy phần.

Có thể nói chỉ cần Trịnh Thái nói một câu ở thành phố Thượng Giang không có chuyện gì ông ta không thực hiện được.

Vì vậy những năm gần đây, Sở An An đi theo Trịnh Thái cũng là nước lên thuyền lên kết giao với không ít người tai to mặt lớn, tính tình cũng trở nên kiêu ngạo hơn.

Cũng bởi vì như vậy, cô ta mới hiểu cậu Trần trước mắt nhìn có vẻ bình thường nhưng anh mới là nhân vật lớn thật sự! Bởi vì khi Trịnh Thái gặp mặt Kiều Phú Quý giống gà con nhìn thấy diều hâu, cực kỳ khúm núm.

Mà lúc ấy Kiều Phú Quý chỉ nói một câu: “Việc cậu chủ nhà tôi sai tôi làm, các người không được tuyên truyền ra ngoài, phải khiêm tốn.”

Vậy cậu chủ của người giàu có nhất thành phố Thượng Giang là nhân vật như thế nào đây! Thật quá đáng sợ! Sau lần gặp mặt đó, Sở An An lập tức biết bản thân bắt buộc phải hầu hạ tốt cậu Trần này.

Nếu có thể cô ta bằng lòng dâng hiến cơ thể đã giữ dìn hơn hai mươi năm này của mình.

Không vì cái khác ngoài câu nói mà Trịnh Thái để lộ ra lúc say lần trước.

“Trịnh Thái tôi có thể đi đến ngày hôm nay hết thảy đều có chủ tịch Kiều giúp đỡ.

Mà chủ tịch Kiều chỉ vì đi theo cậu chủ nhà ông ấy nên tiện tay mở một công ty liền trở thành nhà giàu nhất thành phố Thượng Giang.”

Đáng sợ! Thật đáng sợ quá! Trần Bình thản nhiên liếc mắt nhìn Sở An An lắc đầu nói: “Thôi vậy, không có lần sau đâu đấy!”

Nhưng mà ngay lúc này, Tào An Tuệ đã quay lại còn dẫn theo hai tên bảo vệ, cười lạnh đi qua rồi chỉ vào Trần Bình: “Là anh ta, hai người mau lôi anh ta ra ngoài! Tiện thể kiểm tra một chút xem anh ta có trộm thứ gì của phòng triển lãm không, lấm la lấm lét, vừa nhìn liền biết không phải loại
người tốt lành gì.”

Ánh mắt Trần Bình trở nên buốt giá, anh hừ lạnh một tiếng, nói với Sở An An đứng bên cạnh: “Cô tự giải quyết đi!”

Sở An An mềm nhũn sợ hãi, lập tức trừng mắt đi về phía Tào An Tuệ, giận dữ giơ bàn tay tát lên mặt cô ta.

Chát! Tiếng bạt tai vang vọng cả phòng trưng bày.

“Láo xược sự! Ai dám lôi cậu Trần ra ngoài!”

Sở An An tức giận nhìn Tào An Tuệ, hận không thể xé nát cô ta.

Tào An Tuệ che lấy khuôn mặt đang sưng lên, không dám tin hỏi: “Quản lí, chị đánh em làm gì? Em không có bảo lôi cậu Trần ra ngoài, em bảo tên nghèo kiết xác kia.”

Tào An Tuệ đang sôi trào lửa giận trong lòng, vô duyên vô cớ bị quản lý đánh khiến cô ta rất tức giận.

Vì vậy, cô ta càng cáu kỉnh mà chỉ vào Trần Bình, la ầm lên: “Các anh còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau đem tên rác rưởi này lôi ra ngoài!”

Cô ta vừa nói xong lại bị tát thêm một cái nữa.

Lúc này Tào An Tuệ trợn tròn mắt, hai tay ôm lấy mặt.

“Tào An Tuệ, cô bị đuổi việc, lập tức cút ra khỏi đây cho tôi!”

Sở An An nổi giận lôi đình chỉ vào cửa, nói.

Con ả ngu ngốc này cũng muốn chết cũng đừng lôi cô theo.

“Quản lý, chị đánh em làm gì chứ, em làm gì sai? Là chị sai em đuổi anh ta ra ngoài.

Hơn nữa chị dựa vào đâu đuổi việc em, bạn trai em là người phụ trách điều hành của chỗ cháu đấy.”

Tào An Tuệ cực kỳ tức giận, cô ta vốn đã không thích Sở An An, người phụ nữ này cả ngày ở chung với cô ta.

Lần trước đi khách sạn, khi bọn họ đang cao trào, bạn trai cô ta thế mà lại gọi tên ả! “Dựa vào cái gì à? Dựa vào việc tôi là quản lý ở đây!”

Sở An An lạnh lùng nói.

“Mẹ! Sở An An, cô đừng có được đằng chân lên đằng đầu.

Dù sao bạn trai tôi cũng là người phụ trách ở đây, đừng cho rằng một quản lý như chị có thể một tay che trời.

Tôi sẽ bảo bạn trai tôi đi tìm ông chủ tố cáo chị!”

Tào An Tuệ tức tối giận chân, quay đầu bỏ đi.

Con đàn bà đê tiện! Tôi lập tức đi tìm bạn trai của tôi, nhất định phải chỉnh cô một cách tàn nhẫn! Sở An An lắc đầu cười khổ, tìm ông chủ? Ông chỉ đứng ngay trước mặt cô mà cô còn không nhận ra.

Sau đó.

Sở An An quay người lại đứng bên cạnh Trần Bình, cung khoanh nói: “Cậu Trần, mời cậu đi theo tôi.”

Trần Bình ừ một tiếng, nhấc bước theo Sở An An đi vào phòng nghỉ trong cùng của phòng trưng bày.

Căn phòng nghỉ này bố trí cực đẹp, bên ngoài sân rộng có hồi nước và núi giả, còn có cả một mảnh trúc nhỏ, khiến người chiêm ngưỡng thấy ngạc nhiên, hấp dẫn.

Mà căn phòng nghỉ ngơi này không phải nơi người bình thường có thể đi vào.

Lúc này Sở An An đã cởi áo khoác, ngoài ra, để lộ chiếc áo bó gợi cảm viền ren bên trong.

Cô gập chân lại ngồi trong phòng trà, đôi tay xinh đẹp trắng nõn thể hiện kỹ thuật pha trà thành thạo điêu nghệ.

Rửa trà, ngâm trà, pha trà, động tác cực kỳ lưu loát.

Tiếp đó cô lại tự mình bê tách trà uyển chuyển bước tới bên người Trần Bình đang đứng ngắm bức tranh trêи tường trong thư phòng, dịu dàng nói: “Cậu Trần, mời cậu uống trà.”

Trần Bình nhận lấy tách trà, uống một ngụm, khen ngợi nói: “Tài nghệ pha trà của quản lý Sở đúng là không tồi, đây chắc là lá trà Mao Tiêm Huy Châu, dư vị ngọt ngào, uống mà không chán.”

“Cậu Trần quá khen, không nghĩ tới cậu Trần cũng nghiên cứu về trà.”

Sở An An cười nói.

“Không có, chỉ là uống nhiều nên quen miệng thôi.”

Trần Bình xua tay nói.

Sở An An kinh ngạc nói, phải uống bao nhiêu mới có thể quen miệng như thế này chứ! “Cao Dương bên kia cô định xử lý như thế nào?”

Trần Bình hỏi.

“Anh ta gọi cho tôi mấy lần nhưng tôi đều từ chối.

Phỏng chừng bây giờ anh ta rất sốt ruột.”

Sở An An trả lời.

“Ừ, cứ mặc kệ anh ta, đúng lúc đó nên làm gì, tự cô xem rồi giải quyết.”

Trần Bình nói rồi đứng dậy, “Không có chuyện gì nữa thì tôi đi đây! Chuyện hôm nay đừng truyền ra bên ngoài, tôi không muốn bị làm phiền.”

Sở An An gật đầu nói: “Tôi đã rõ thưa cậu Trần, chủ tịch Kiều cũng đã dặn dò qua rồi ạ!”

Đúng lúc này cửa kính phòng nghỉ bị đẩy ra, Tào An Tuệ tức giận bỏ đi hồi nãy bám theo sau một tên đàn ông trung niên bụng phệ hói đầu, hai tay khoanh lại trước ngực, vẻ mặt kiêu ngạo, không còn chút nào vẻ uất ức của lúc trước.

“Sở An An, cô có ý gì hả? Cô dựa vào đâu mà đuổi việc An Tuệ?”

Tên béo kia vừa vào cửa liền gào lên, sau đó đặt cái ʍôиɠ to béo của mình lên chiếc sofa trắng tinh, còn thuận tiện cầm tách trà vừa nãy của Trần Bình khó chịu uống một ngụm rồi mắng: “Cái thứ rác rưởi gì thế này? Sao đắng vậy chứ!”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện