Người Tình Của Anh Rể

Chương 15


trước sau

Khi Thư đến nơi thì thấy Khả ngồi ngật ngưỡng trên một chiếc bàn đầy bia. Phải, là ngồi trên bàn chứ không phải ngồi trên ghế. Anh ta liên tục ngửa cổ lên cười khà khà như một kẻ thần kinh. Bộ dạng ấy khác hoàn toàn với phong thái đạo mạo và lịch lãm thường ngày. Thư không đi tới đỡ Khả ngay, mà cô lôi điện thoại ra và…quay lại. Biết đâu sau này có việc cần dùng đến nó.

Khả chỉ tay lên trời hét lớn, hình như anh ta đang hát, nhưng giọng hát dở tệ. Đột nhiên trượt tay, Khả lăn từ trên bàn xuống dưới đất. Một số chai bia cũng rơi xuống vỡ choang. Chủ quán nhíu mày nhưng thấy anh ta có vẻ là dạng lắm tiền nên chỉ lầm bầm một mình.

- Tôi sẽ đền, tôi sẽ đền gấp đôi được chứ? - Khả chỉ tay - Không, gấp ba, gấp bốn, gấp năm, ha ha ha, sao mình cứ đếm thế này nhỉ? Mẹ kiếp.

Thư ấn nút ngừng quay, cô cất điện thoại vào túi rồi đi tới chỗ Khả. Thư không đỡ anh ta dậy, cô ngồi xuống cái ghế gần đó và bảo:

- Tôi không gọi điện được cho chị Mai.

- Tôi đã giao nhiệm vụ mà cô không làm được sao hả quản lý?

Khả làm dáng nằm bãi biển, anh ta ngã cây sao? Nghĩ đấy là giường của anh ta? Thư cố nén cười, nhưng cô không muốn mất đi khoảnh khắc tuyệt vời này. Bình thường thì luôn tỏ ra mình là người đàn ông tuyệt phẩm. Thư không biết khi tỉnh lại, anh ta có bị hốt hoảng không.

- Tôi không hoàn thành được nhiệm vụ, uống phạt nhé?

Thư tự rót bia cho mình và uống cạn. Tửu lượng của Thư rất khá, nếu không muốn nói là rất tốt. Hồi còn học đại học, lúc đó chưa có chuyện gì xảy ra, Thư cùng cả lớp đi nhậu. Một mình cô chinh chiến với mười tên đàn ông, và oanh liệt hạ gục từng tên một. Sau hôm ấy, cô có biết danh là Thư “tửu”.

Khả lồm cồm bò dậy, anh ta giật lại chai bia mà Thư đang rót, tự mình tu cạn.

- Cô không được uống, không gọi được Mai thì đừng có uống.

- Anh và chị ấy chẳng phải sắp kết hôn hay sao?

- Phải, sắp kết hôn - Khả nói có vẻ chua cay - Cô ta cầu hôn tôi, muốn tôi cướp càng nhanh càng tốt.

- Vậy anh đang uống để mừng chuyện vui?

- Vui con khỉ. Cô ta…cô ta vừa gọi điện và nói rằng không muốn cưới tôi nữa. Cô ta nghĩ lại rồi.

Không cưới nữa sao? Chị Mai bắt đầu thấy sợ hôn nhân rồi. Thư chắc rằng Khả không biết chị Mai tuy cứng rắn, nhưng sự cứng rắn của chị xuất phát từ nỗi đau. Hẳn là chị đang đau buồn điều gì đó mới đột nhiên nói những lời này. Thư nhìn Khải, cô không biết giờ đây cô nói ra thì anh ta sẽ hiểu được bao nhiêu phần. Anh ta đã quá say rồi.

- Về thôi, tôi đưa anh về.

Thư kéo tay Khả, cô gọi chủ quán tính tiền. Khả vùng ra, anh ta nói giọng bực bội:

- Đừng có ngăn cản tôi và Mai. Tôi sẽ cưới cô ấy, tôi sẽ làm cho cô ấy hạnh phúc.

- Anh nên nghĩ xem mình đã làm gì sai đi.

- Tôi chẳng làm gì sai cả?

Thư không muốn đôi co, cô lấy ví của Khả ra và tự trả tiền bia. Anh ta uống thì anh ta tự đi mà trả thôi. Thư bắt một chiếc taxi và đọc địa chỉ đưa Khả về. Cuộc vui đến đây là hết. Nhưng đó là cô nghĩ vậy thôi.

Khả đột nhiên vươn tay đến kéo Thư vào lại trong xe, anh ta hô lên với tài xế:

- Đến khách sạn của tôi.

Đến thì cứ đến sao phải kéo cô vào.

- Cô là quản lý mà không chịu làm việc gì cả.

Thư không hiểu sao phải đến chỗ làm vào giờ này, muốn bóc lột sức lao động của cô sao? Thư thở dài, thôi thì đưa anh ta đến khách sạn rồi xin tiền anh ta trong lúc say để bắt taxi về cũng được. Anh ta đã mất kiểm soát rồi. Thư phẩy tay với tài xế:

- Đến khách sạn đi bác tài.

Chiếc xe vừa đỗ lại trước cổng đã có một nhân viên mở cửa, anh ta nhận ra Thư và Khả ngay lập tức.

- Chào chị, anh…

Thư nhíu mày nói:

- Đỡ hộ tôi cái tảng thịt này với.

Lúc này anh nhân viên mới nhận ra Khả say quắc cần câu rồi. Anh ta nhìn Thư bằng một vẻ phức tạp, đến Thư cũng thấy chuyện này rất phức tạp nữa. Tại sao cô lại đưa Khả về khách sạn trong tình trạng say xỉn như thế này chứ? Nhưng Thư nghĩ mình không cần phải giải thích với anh ta. Cuộc đời cô có thêm một tin đồn nữa thì cũng chẳng sao đâu.

- Đỡ anh ta đi theo tôi.

Khả được nhân viên đỡ vào trong sảnh, anh ta vẫn lèm bèm mấy chuyện như cưới vợ và lập nghiệp từ năm bao nhiêu tuổi bla bla. Thư nghe mà đau hết cả đầu, hẳn là anh nhân viên kia cũng thấy giống như cô. Sao khi buồn người ta lại tìm đến rượu chứ? Buồn đến mấy cũng đừng nên uống rượu, vì rượu sẽ biến bạn thành một tên ngốc với IQ bằng 0. Nếu buồn thì tốt nhất nên đi ngủ. Sáng dậy nếu vẫn thấy buồn thì hãy đi mua sắm hoặc đi ăn, đi chơi. Còn nếu làm tất cả những điều đó vẫn không hết buồn thì phải đi tìm bác sĩ tâm lý.

- Cho vị giám đốc cực phẩm của hai người một phòng nghỉ đi.

Hà và Nguyệt tròn mắt nhìn Thư. Đằng sau cô ta chẳng phải là Khả hay sao? Trông như đã không còn biết trời trăng gì nữa.

- Cô… cô làm gì sếp thế? Cô đánh thuốc mê anh ấy?

- Hay là thuốc kích dục? - Câu này là Nguyệt nói.

Thư đưa tay bắt trán, những cô lễ tân thích xem phim và thêu dệt truyện đời. Quả thật nghề này không hợp với hai cô nàng cho lắm.

- Phải, tôi cho anh ta uống thuốc kích dục đấy. Ai ngờ uống xong anh ta cứ bám víu anh kia.

Nhân viên lễ tân đang đỡ Khả liền trợn mắt, theo phản xạ đẩy Khả sang cho Thư để chứng minh sự trong sạch. Thư suýt nữa quỵ ngã vì hành động bất ngờ này.

- Tôi còn có việc phải làm.

Cả khách sạn này có ai mà không biết hai cái loa phát thanh mang tên Nguyệt và Hà, anh không muốn trở thành chủ đề bàn tán vào sáng mai. Anh còn có bạn gái, khó khăn lắm mới tán đổ cô ta trong thời đại vật chất lên ngôi như thế này, nếu cô ta nghe mấy tin đồn nhảm nhí này lại bỏ anh đi thì sao?

Thư chép miệng, cô nghiêng đầu nhìn Nguyệt và Hà:

- Các cô định để tôi đợi đến bao giờ nữa.

- Kh… khoan đã, tôi có chuyện cần hỏi.

- Hỏi han gì để mai không được sao?

Hà như rất đau khổ, cô ta chỉ vào giám đốc của mình:

- Cô và anh ấy… là như thế thật sao?

- Phải, như thế, là như thế đấy.

Sau một hồi đau khổ, hai cô gái cũng đành phải lấy một chùm chìa khoá phòng đưa cho Thư. Cô chắc chắn trong đầu họ giờ đây là những tình tiết mới cho cuốn tiểu thuyết ngôn tình bi thương.

Lôi Khả từ thang máy đi ra, Thư tìm phòng theo số đánh trên chìa khoá. Nhưng cô không còn sức để nâng Khả đi theo mình nữa, cô đành phải để anh ta nằm xuống
đất và kéo tay như lôi một cái xác đi. Cũng may sàn nhà ở đây vừa sạch vừa láng, bộ vest của Khả lại rất đắt tiền nên không khiến Thư mất nhiều sức để lôi. Anh ta trôi tuồn tuột theo lực kéo của Thư.

- Ya, đến nơi rồi.

Thư để mặt Khả nằm trên sàn đất, khi nào tỉnh anh ta sẽ biết trèo lên giường thôi. Thư không quên lục túi Khả tìm ví, cô phải lấy tiền đi xe về nữa. Chắc là thêm cả tiền công cô ta mất sức đưa anh ta về đây. Làm ngoài giờ thì cô sẽ tính công gấp đôi.

Đang tính toán thì đột nhiên Khả nắm chặt lấy tay cô, anh ta níu cô xuống và đè người lên. Trong ánh nhìn mơ hồ của Khả, Thư biết là anh ta vẫn chưa qua cơn say đâu.

- Này, tôi sắp bị anh đè chết ngạt rồi đó.

- Mai…

Khả nói nhỏ, rồi không để Thư kịp tránh liền cúi xuống hôn Thư. Nụ hôn cuồng dã và chiếm đoạt ấy lần đầu tiên Thư được cảm nhận. Anh ta…chắc chắn anh ta không biết rằng đây chính là NỤ HÔN ĐẦU của cô.

Khả dứt môi mình ra, khuôn mặt hai người đỏ bừng vì nóng và thiếu khí. Thư thở hổn hển, tròn mắt nhìn tên quái vật đang ở trước mặt mình. Rồi như bong bóng vỡ tan, Thư tỉnh mộng. Cô hét lên:

- AAA, ANH LÀM GÌ VẬY?

Không biết Thư lấy sức ở đâu ra mà đẩy mạnh một cái khiến Khả ngã vật sang bên cạnh. Thư đứng dậy, lấy tay lau miệng mình nhưng vẫn thấy bẩn, cô liền nhổ nước bọt phì phì. Không thể tin được, không thể tin được cô lại bị cưỡng hôn. Cô không có ý định để dành nụ hôn đầu, nhưng cũng không nghĩ mình sẽ hôn một kẻ như anh ta.

Tức mình Thư đá mạnh vào Khả làm anh ta kêu lên một tiếng, rồi lại co mình ngủ ngon lành.

- Dậy, dậy nhanh đồ chết tiệt.

Khả bị làm phiền, anh ta lại kéo Thư xuống, nhưng lần này chỉ vòng tay ôm chặt cô trong lòng.

- Buông ra.

Khả đặt cằm mình lên tóc Thư, nói khẽ như an ủi:

- Ngoan nào.

Chẳng hiểu sao Thư lại yên lặng theo lời anh ta nói nữa. Cô ngoan ngoãn như một chú cún trong vòng tay anh, trái tim trong lồng ngực thình thịch đập. Tuy người Khả có mùi rượu, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được mùi nước hoa dịu nhẹ của anh. Khả thở đều và nhẹ, lồng ngực anh phập phồng bên lồng ngực cô, ấm nóng. Thư hơi ngước lên nhìn, chỉ thấy được cái cằm chẻ vừa nam tính lại vừa duyên dáng của anh. Lần đầu tiên, ở góc độ gần như thế này, cô có thể quan sát toàn bộ anh.

Hoá ra Khả có một nốt ruồi gần cổ. Thư đưa ngón tay lên chạm nhẹ. Khả rụt lại, anh nắm lấy ngón tay cô dúi xuống. Thư mỉm cười. Hoá ra, anh ta có máu buồn ở đó. Thư chuyển hướng nhìn, cô rút tay mình ra rồi giúp anh cởi một nút áo. Chắc anh nóng bức lắm.

Cởi xong Thư cảm thấy có gì đó không ổn lắm, tất cả những hành động này của cô, đều không đúng với hoàn cảnh gì cả. Cô làm sao thế này? Tại sao cô lại nằm bên cạnh người đàn ông của chị Mai và cởi cúc áo của anh ta?

Thư vội vàng bật dậy, cô đứng nhìn Khả trân trân. Hơi thở của cô vẫn nặng nề, nhưng cô không thể nhận ra được điều đó. Thư chạm nhẹ tay lên môi mình, nhận ra nụ hôn vẫn khiến môi cô hơi nóng. Thư ngồi phịch xuống giường, nhìn người đàn ông đang co quắp dưới đất.

- Thật nguy hiểm!

Thư lẩm bẩm. Anh ta nguy hiểm hơn cô tưởng nhiều. Khả nói đúng, anh ta có những trò khiến cho cô không thể nào giữ mình được. Thư đang nghĩ, có lẽ cô nên rời khỏi đây, thành phố này càng nhanh càng tốt.

Thư vội vàng bỏ đi mà quên mất chuyện phải lấy tiền. Cô đi như người mất hồn, ngay cả khi Nguyệt, Hà và anh chàng lễ tân kia nói gì đó cô cũng không nghe thấy nữa. Thư thẫn thờ đứng trước tiền sảnh, một chiếc taxi đi đến. Thư mở cửa và lên xe như một con robot.



Khi Khả tỉnh lại, thì điện thoại vừa báo PIN yếu với hơn hai mươi cuộc gọi lỡ. Anh đưa tay ôm lấy đầu, cố gắng hình dung xem chuyện gì đang xảy ra. Cái trần nhà này lạ quá, trần nhà phòng của anh đâu có thế này. Khả nhíu mày, đưa mắt nhìn xung quanh. Tủ lạnh mini, tivi treo tường, đèn trần vẫn đang bật, còn mùi hương quen thuộc này nữa. Khả mở to mắt, ngồi bật dậy.

Anh đang ở khách sạn sao?

Không có ai khác ở trong phòng ngoài anh, anh còn nằm trên sàn đất với bộ vest nhàu nhĩ và hôi hám.

- Chuyện quái gì vậy?

Một cơn đau đầu kéo đến kéo theo một cơn nao nao từ bụng, Khả bụm miệng và chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.

Anh đã ở đây từ bao giờ và tại sao? Anh tự mình đi đến hay sao? Khả chẳng nhớ gì cả. Anh chỉ nhớ một chi tiết duy nhất đó là anh đã gọi điện cho Mai rất nhiều nhưng cô ấy không bắt máy. Cô ấy nói rằng muốn chấm dứt với anh vì anh không yêu cô ấy.

Khả lấy điện thoại, mở lịch sử cuộc gọi ra xem và…thật điên rồ, anh đã gọi cả thảy hơn ba mươi cuộc điện thoại cho Mai và…một cuộc điện thoại cho Thư. Anh điên rồi, chắc chắn anh đã điên rồi. Một người như anh lại làm cái chuyện mất mặt này, hơn ba mươi năm qua anh sống trong cuộc đời này làm gì chứ? Khả ngồi thụp xuống, ôm lấy đầu đầy đau khổ. Trời đất quỷ thần ơi xin hãy đưa anh xuống địa ngục hoặc đi khỏi hành tinh này.

Lúc này, những ký ức khi say dần dần hiện về. Anh đã nhớ lại tất cả. Anh đã nhảy trên bàn bia, cười nói như thằng ngộ, anh gọi điện cho Thư kể lể, anh nằm trên đường. Rồi anh đi cùng với Thư về khách sạn và….Khả mếu máo. Anh phải làm sao bây giờ? Anh phải đối diện với thế giới này ra sao?

- Điên rồi, mày điên rồi mới hôn cô ta.

Chắc đã đến lúc anh rời khỏi thành phố này thật.

Tại sao Mai lại từ chối Khả khi thời gian suy nghĩ của anh chưa hết? Chị đã khám phá ra điều gì đó? Sau cuộc say định mệnh, mối quan hệ giữa Khả và Thư liệu có bị ảnh hưởng? Họ sẽ đối mặt với nhau như thế nào?

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện