Thư Vãn vừa đặt phòng xong, Ninh Thụy Thành lại gọi đến.
“Thư Vãn, gửi địa chỉ nhà hàng cho Quý tổng.
”
Ông ta vừa phân phó xong liền cúp điện thoại, hoàn toàn không cho Thư Vãn cơ hội nói chuyện.
Cô buông điện thoại xuống, mở wechat ra, gửi địa chỉ cho trợ lý phụ trách hành trình của Quý Tư Hàn.
Kết quả đối phương trả lời một câu, "Chị Thư, tạm thời em không liên lạc được với Quý tổng, chị gửi wechat cho anh ấy đi.
”
Thư Vãn: “! ”
Cô chỉ có thể cắn răng, kéo số của Quý Tư Hàn từ trong danh sách block trở về, nhanh chóng gửi địa chỉ qua, sau đó lại ấn blok.
Sau khi làm xong những thứ này, cô cầm chìa khóa xe đến bãi đỗ xe công ty lấy xe.
Cô vừa từ thang máy đi ra, liền nhìn thấy thang máy chuyên dụng bên cạnh mở ra.
Quý Tư Hàn khoác áo khoác màu đen, bước ra.
Trái tim Thư Vãn trật lên một nhịp, nhanh chóng xoay người, làm như không nhìn thấy.
Cô cho rằng hắn sẽ không để ý đến cô mà trực tiếp rời đi, không ngờ hắn lại đi về phía cô.
Thư Vãn nhất thời căng thẳng đến mức nắm chặt lòng bàn tay lại, cô muốn di chuyển thật nhanh chạy trốn khỏi nơi này, nhưng chân lại không nghe cô sai khiến.
Cô rõ ràng có thể cảm nhận được tiếng bước ở phía sau mình, chậm rãi ngừng lại.
Hắn tựa hồ như đang nhìn theo bóng lưng cô.
Thư Vãn không cần quay đầu lại cũng có thể tưởng tượng được ánh mắt Quý Tư Hàn nhìn cô như thế nào.
Khinh bỉ, khinh thường, chán ghét, lạnh nhạt! đại khái là dùng mấy từ này để miêu tả ánh mắt của hắn khi nhìn cô.
Cô nắm chặt lấy lòng bàn tay, không dám thở mạnh thì chiếc Bugatti Ultra bên cạnh bỗng nhiên vang lên.
Quý Tư Hàn vòng qua cô, mở cửa xe, trực tiếp ngồi vào.
Hắn cụp mắt, khởi động xe, một tay đánh tay lái, lái xe ra ngoài.
Toàn bộ quá trình hắn không nhìn cô một cái, cứ như vậy nhanh chóng rời khỏi đây.
Đến lúc hắn rời khỏi đây, thân thể căng thẳng của Thư Vãn mới hoàn toàn buông lỏng.
Cô cảm thấy mình có chút buồn cười, lại một lần nữa tự mình đa tình.
Cô đè nén cảm xúc mất mát, đi tới trước mặt chiếc xe của công ty.
Sau khi khởi động xe, trực tiếp đi về phía sân bay.
Mấy ngày gần đây bên ngoài đều đổ mưa to, thời tiết như vậy luôn khiến Thư Vãn nhớ tới đêm năm năm trước.
Đó là một đêm Thư Vãn không muốn nhớ lại nhất, nhưng nghĩ