Bạch Thi Tịnh bị bóp cổ đến khó thở, gai góc cả người, răng nghiến chặt lại với nhau cố gắng để không cho những cơn buồn nôn dội thẳng ra ngoài, khuôn miệng khẽ nhếch lên một nụ cười khinh bỉ.
"Mày đúng thật là một thằng thiểu năng.
Đã đọc qua nội quy ứng xử với người khác chưa? Đầu tiên là phải lịch sự.
Mày đúng thật là chẳng biết gì cả, chỉ được việc hút bể phốt bằng miệng là giỏi."
"Mày, mày nói cái gì cơ?!"
Một cú đấm như tên lửa nhắm thẳng vào mặt cậu, đầu của Bạch Thi Tịnh bị xoay hẳn sang một bên, khoé miệng cay rát như bị rách ra, chảy ra một dòng máu đỏ.
Đầu óc cậu cảm thấy choáng váng, thêm chút men rượu đang nồng lên trong người khiến cậu chẳng thể nào mà tập trung nổi.
Người cậu đang ngã xuống thì hắn đã nắm lấy cổ áo cậu lôi lại, giáng thẳng một cú đau điếng vào bụng.
Bạch Thi Tịnh ho ra một ngụm máu, thân người vô lực mà tựa vào tường.
Đau đấy.
Sinh lí của tên này nhìn vậy mà xem chừng khá phết.
"Nào, rồi mày thấy sao?" Tên tóc vàng cười như một kẻ dị nhân quái gở: "Đã biết thế nào là sợ hãi chưa? Còn không mau mà xin lỗi tao…"
Hắn còn chưa ngắt câu, Bạch Thi Tịnh đã nhổ nước bọt vào mặt gã.
"C*t chó trôi sông, cút."
Bạch Thi Tịnh biết việc thêm dầu vào lửa này chẳng tốt tí nào.
Nhưng cậu không nhìn nổi cái bản mặt xấu xí của hắn cứ liên tục lải nhải.
Hắn ta điên tiết, lấy chân sút mạnh vào đầu gối cậu.
Một tiếng "Bốp!" vang lên chấn động không gian cùng với nhưng cảm giác như xương khớp gãy rời truyền lên sống não.
Bạch Thi Tịnh đau đớn hét lên một tiếng, hai bên tròng mắt đỏ hoe giăng giăng một màn sương mỏng.
Tên điên ấy dường như đã mất hết lí trí, máu người nóng quá trở thành máu thú, lấy từ trong túi quần ra một con dao dọc giấy.
Hắn đè cậu xuống sàn, mặc cho cậu có giãy giụa cũng không chịu thả tay ra.
Bạch Thi Tịnh kinh hoàng nhìn con dao dọc giấy chỉ còn cách mình vài ba gang tay.
Hắn điên thật rồi!
"Ha… ha ha ha! Biểu cảm khá lắm! Cứ giữ nguyên thế này đến khi chết nhé!!!"
Người đàn ông ấy… Không, tên quỷ máu lạnh ấy chẳng ngần ngại mà nhắm đến lòng bàn tay cậu đâm xuống.
Cậu kịp phản ứng, giật tay sang một bên khác để tránh, nhưng lưỡi dao sắc nhọn vẫn xuyên qua xé rách trên tay cậu một mảng da, máu đỏ nóng hổi chảy ra lênh láng.
"Ư!!!"
Bạch Thi Tịnh đau đến muốn hít thở cũng có thể khiến phổi nổ tung.
Mặt xây xẩm như bị rút hết sinh lực.
Mồ hôi chảy đầm đìa trên trán.
Tên điên ấy lấy chân đè lên vết thương của cậu khiến cho nó càng chảy máu nhiều hơn.
Thân người cậu run rẩy tuyệt vọng, nối sợ hãi bao bọc lấy tâm trí.
Cậu cảm thấy… khó thở quá.
.
||||| Truyện đề cử: Dụ Hoặc Minh Tinh: