Nhưng mà điều khiến cô giật mình đến mức không biết làm thế nào chính là lúc đến giờ, Hà Minh Viễn thật sự muốn cô phải thay thuốc cho anh, thậm chí còn đuổi luôn cả đám người Trịnh Hoàng Bách đi.
“Này…” Trần Nam Phương ngước đôi mắt rưng rưng lên nhìn anh: “Hà Minh Viễn anh đừng có giở chứng như thế nữa có được không? Bây giờ anh đang trong thời kì phải chữa bệnh, lỡ như bị em làm lung tung cho hỏng việc, thì thân thể của anh phải làm sao bây giờ!”
Người nào đó bày ra vẻ mặt âm u không thèm nói một lời nào.
Trân Nam Phương tận tình khuyên bảo, còn nhượng bộ với anh: “Nếu không thì thế này đi, đợi hai ngày nữa khi vết thương đã tốt hơn một chút rồi, thì em sẽ giúp anh thay băng, có được không?”
“Không được.
” Hà Minh Viễn kiên định lắc đầu: “Nơi mân cảm như thế, vẫn nên để cho bà xã mình thay là hợp lý nhất.
”
“Anh nói đúng, nếu như em là bác sĩ thì chắc chắn em sẽ không từ chối.
Nhưng mà…
“Em là bác sĩ.
” Anh cắt ngang lời cô, còn cưng chiều giữ chặt tay cô nói: “Chuyên môn chữa trị cho anh.
”
Trần Nam Phương thật sự bó tay hết cách với anh, người bình thường như cô làm sao có thể thay đổi được quyết định của Hà Minh Viễn.
Cô đành phải chịu đựng, một lần nữa vén chăn lên, bàn tay nhỏ nhắn đưa ra, muốn tháo băng gạc quanh chỗ bị thương ra…
“Em có thể mạnh tay hơn một chút.
”
“Em không dám” Giọng nói của Trân Nam Phương hơi run rẩy, pha chút cầu khẩn: “Nếu không thì em vẫn nên gọi bác sĩ