Người Yêu Đào Hoa Của Tôi

Chương 17


trước sau

“Lúc ăn cơm chiều, chị dâu anh cứ luôn luôn trừng mắt với em á!"

Tư Đồ Tĩnh bước vào phòng, Hồng Diệp liền mãnh liệt lay lay cánh tay anh, bắt đầu lải nhải tố cáo, muốn anh tin lời mình nói.

“Do em suy nghĩ nhiều quá, chị dâu nhìn ai cũng giống vậy. Chị ấy không phải còn giúp em xới cơm sao?" Anh ôm eo cô gái nhỏ, ý đồ đơn giản là quấy rối suy nghĩ của cô.

Chuyện của anh cùng Đỗ Như Hủy đã qua lâu rồi, Đỗ Như Hủy không thể, cũng không có quyền ý kiến đối với việc anh chọn cô gái nào, anh cũng không muốn để ý tới suy nghĩ của cô ta.

"Như thế. Còn đặc biệt xới đầy ắp, em ăn không nổi!" Hồng Diệp chu cái miệng nhỏ nhắn. Đối với bữa tối phong phú cô không có gì soi mói, chính là cô sợ ăn nhiều như vậy, mập lên vài kg, vạn nhất váy mặc không vừa, sẽ thê thảm lắm!

“Cơm ngon lắm sao? Hợp khẩu vị à?" Anh chỉ muốn biết chuyện này.

“ừ, siêu ngon." Hồng Diệp dùng sức gật đầu, đáy mắt mỉm cười.

"Chị ấy nếu ghét em, sao lại nấu ăn ngon như vậy?" Nhìn vào đáy mắt trong suốt của người yêu, Tư Đồ Tĩnh mỉm cười.

"Cũng đúng! Như vậy không thể bắt bẻ được rồi....." Hồng Diệp nháy mắt mấy cái, đối với chàng trai mình yêu mến đưa ra chứng cứ chính xác trăm mối lo nghĩ vẫn không có cách giải.

Cô rõ ràng cảm giác chị ta ghét cô, cố tình dùng bữa tối phong phú thiết đãi chính mình để...... Chẳng lẽ là do cô suy nghĩ quá nhiều?

Đỗ Như Hủy còn nói là đặc biệt vì cô nấu máy món đó, muốn cô thường xuyên đến Nhà Tư Đồ ăn cơm...... Thật sự rất kỳ lạ! Nhưng tài nghệ bếp núc của chị ta thật sự rất tuyệt, có thể so với đầu bếp của khách sạn lớn.

Làm cô ăn thực no, lại thực chột dạ...... Đến Nhà Tư Đồ tay nghề nấu ăn của con dâu đều phải tốt như vậy sao?

"A Tĩnh,cô gái nào được gả đến nhà anh đều phải biết nấu ăn sao?" Vòng quanh cố người yêu, Hồng Diệp lo lắng hỏi.

Nhìn biểu lộ chân thật củaHồng Diệp, Tư Đồ Tĩnh đã không nhịn được mà cười ha hả.

"Có cái gì buồn cười? Nói mau!" Cô gái nhỏ lòng nóng như lửa đốt cũng không cảm thấy vấn đề mình hỏi có gì buồn cười, không ngừng thúc giục bạn trai mau chóng trả lời.

Tựa vào vai cô gái nhỏ, Tư Đồ Tĩnh cười đến chảy cả nước mắt.

Ngải Kim không nói với cô, anh có rất nhiều tài lẻ sao? Cô lại muốn đến nhà anh...... Vấn đề thú vị như vậy, lại làm trái tim anh vô cùng rung động.

Tư Đồ Tĩnh nhanh chóng hiểu được ý của Hồng Diệp, anh cười thực thoải mái, tâm tư hiu quạnh trải qua thời gian dài trống vắng đã được lấp đầy khoảng trống, làm cho anh sâu sắc thấy cảm động. Quả nhiên cô gái này muốn cùng anh đi đến thiên trường địa cửu...... Không phải chỉ là chơi đùa mà thôi.

"Cười cái gì? Không cho cười!" Hồng Diệp bị tiếng cười khiến cho khốn quẫn, vươn tay che cái miệng của anh, mới đụng đến trên gương mặt của anh có nước.

Hả, đây là cái gì? Nước miếng sao?

Hồng Diệp muốn Tư Đồ Tĩnh đem mặt ngẩng lên, mới phát hiện chính mình thế nhưng lại đụng đến nước mắt của anh...... Ôi! Sao lại thế, sao anh lại khóc thế này?!

Cô gái nhỏ bị nước mắt của bạn trai dọa sợ tới mức hồn bay phách tán, vội vàng ôm lấy anh, thấp giọng hỏi, "A Tĩnh, anh làm sao vậy? Anh đang khóc sao? Đừng làm em sợ....."

"Không có gì, chỉ là rất cảm động thôi." Ôm chặt lấy Hồng Diệp, anh đem phiền lòng, cảm xúc vứt lên chín từng mây."Ai da! Đừng nghĩ nhiều như vậy, chúng ta đi tắm rửa đi!"

"Nhưng mà......" Cô không hiểu tâm tình của anh vì sao lại chuyển biến nhanh như vậy.

"Dù sao, tắm rửa là chuyện vui sướng, không cần phải mày nhăn mặt nhó, được không? "

Bọn họ cùng nhau tắm rửa sao? Hồng Diệp nghĩ đến đã cảm thấy thực thẹn thùng.

“Em ở nơi này không có quần áo để thay." Nói đến tắm rửa, cô thật chỉ có nghĩ đến vấn đề này.

“Hôm nay không phải em có mang theo quần áo thể thao sao?" Anh nhớ rõ cô hôm nay có tiết thể dục.

"Cho dù có quần áo thể thao, cũng không có nội y!"Điều này còn phải nói ra rõ ràng như thế sao? Hồng Diệp đỏ bừng mặt, không ngừng lay động anh bằng đôi bàn tay trắng nõn như phấn, cùng người yêu phản đối.

“Đi mua sau là được rồi!" Tư Đồ Tĩnh kéo Hồng Diệp tiến vào phòng tắm cực lớn của mình.

"Ai da! Anh...... Như vậy thực háo sắc nha......" Cô gái nhỏ không ngừng phản đối, nhưng đồng phục của cô lại rất nhanh bị anh cởi bỏ, lộ ra bộ ngực tuyết trắng.

"Người đàn ông nào lại không háo sắc đối với cô gái mình thích? Anh cũng không phải bất lực." Anh nâng cằm của cô lên, ngăn đôi môi của cô, cấm cô lại tiếp tục lải nhải phản đối đông, phản đối tây.

Đàn bà của anh chỉ cần biết điều dưới thân thể rên rỉ là tốt rồi,những việc còn lại, không còn quan trọng!

“A......" Ngửa đầu ra sau, cô dựa vào trên thân thể to lớn của anh, nhịn không được sự mê hoặc từ anh, đón tiếp nụ hôn dịu dàng nóng bỏng.

Nụ hôn của anh một lần lại một lần sâu sắc hơn......

Chàng trai mạnh mẽ hôn, nhanh chóng thiêu đốt cô, bàn tay to cũng không an phận sờ lên bộ ngực đẫy đà của cô, dịu dàng âu yếm, khiêu khích cảm quan của cô.

"Tĩnh...... A tĩnh......" Cô nhẹ giọng kêu.

Trong đầu hiện lên cảnh hai người đã từng hoan ái, dựa sát vào trong lòng anh, cô không ngừng vặn vẹo, thân thể yểu điệu hưởng ứng.

“Hả?" Tư Đồ Tĩnh đang bừa bãi in dấu trên bộ ngực tuyết trắng của cô. Vừa hôn,vừa lưu lại ấn ký của mình.

"A Tĩnh...... Như vậy không đủ......" Hai tay ôm lấy cổ của anh, cô giống như con rắn nước cuốn lấy anh.

Cô còn muốn cuồng dã hơn, mạnh mẽ chiếm lấy!

"Em cảm thấy sao lại mới đủ?" Xoay vòi nước nóng, nước ấm liền tuôn ra, từ trên đầu hai người chảy xuống.

Bọt nước ấm áp rơi trên người bọn họ, đồng phục họ đều bị ướt.

Quần áo toàn bộ dính trên người cô, làm cho toàn bộ đường cong lộ ra hoàn chỉnh, làm cho cô ôm lấy chàng trai hô hấp dồn dập, cảm giác càng thêm hưng phấn.

“A....." Cô rướn thân mình lên, hai tay bắt lấy vai người yêu, hai mắt mê đắm biểu lộ khát vọngvà sự van lơn.

Hồng Diệp tuy rằng không thể nói rõ ràng, nhưng động tác sớm biểu lộ đối với anh rằng tuyệt đối không muốn xa rời.

Tư Đồ Tĩnh rốt cuộc nhịn không được nữa, đem quần áo trên người cô nhanh chóng cởi ra gọn gàng, gò bồng đảo xinh đẹp được nước ấm thấm vào, hoàn toàn loã lồ trước mắt anh.

"Thật đáng yêu!" Anh cúi đầu, lưỡi liếm hai nhũ hoa xinh đẹp thanh tú.

Vì động tác này của anh, Hồng Diệp toàn thân run rẩy.

Thấy cô thân thể theo bản năng run rẩy, Tư Đồ Tĩnh cũng cúi người, còn thật sự ngậm nhũ hoa đỏ bừng trước ngực cô, dùng sức mút lấy.

Anh dùng sức như thế, làm cho Hồng Diệp tình cảm mãnh liệt mà nũng nịu ngâm nga......

"Chính anh cũng phải cởi hết ra! Bằng không không công bằng......" Bị động tác mau lẹ của người yêu làm giật mình, cô mặc kệ đang yếu thế, vươn tay muốn cởi ra áo sơ mi của anh, nhưng chàng trai vẫn không vì vậy mà dừng lại động tác, ngược lại càng tăng thêm sức lực đôi môi.

"A! Rất đau......" Hồng Diệp không tự giác vặn vẹo vòng eo kêu la.

Nhưng mà thanh âm của cô lại khiến cho dục vọng anh trào dâng, chẳng những không buông cô ra, ngược lại anh còn muốn tại nơi tràn ngập bọt nước nóng bỏng này mà có được cô.

Anh thay phiên cắn mút bầu ngực của cô, bàn tay cũng không hề nhàn rỗi, luôn không ngừng xoa nắn chiếm cứ bên kia, đem hai bầu vú cô xoa nắn đến cực kỳ sưng đỏ.

"A Tĩnh......" Cô rên nhỏ tên anh.

Hai tay chống lên trên nền gạch men sứ của phòng tắm, cô cả người run rẩy, cắn chặt đôi môi, thừa nhận sự cuồng nhiệt của anh.

Tư Đồ Tĩnh cắn chặt răng, khắc chế bản năng xúc động, lực tay tràn ngập thương yêu ở trên thân thể mềm mại của cô vuốt ve......

“Em có phải là bạn gái của anh không?" Đôi môi cực nóng cũng di chuyển tới tai của cô thấp giọng hỏi.

"Đương nhiên là phải!" Bằng không sao lại cùng anh làm chuyện này?! Cô thở phì phò trả lời.

"Vậy hẳn là phải phối hợp, sao có thể nào tận hưởng một mình chứ?" Tư Đồ Tĩnh mê đắm ánh mắt nhìn chăm chú trên mặt Hồng Diệp không chừa bất kỳ một vẻ mặt nào, đôi tay vỗ về chơi đùa cũng càng lúc càng nhanh.

“Ừ...... Được......" Đầu óc hỗn loạn, cô chỉ có thể tự thốt ra thanh âm......

Chăm chú nhìn cô ý loạn tình mê, anh giả vờ nói không vui vẻ “Em
xoay người qua chỗ khác."

Ở trong bồn tắm cùng người yêu âu yếm, Hồng Diệp - ý thức đã tê liệt, thuận theo ý tứ của anh, cô xoay người lại.

Nâng lên chiếc eo của cô, anh nắm lấy mông cô, nhanh chóng xâm nhập vào nơi mật huyệt mềm mại đã ướt đẫm của cô.

Bọn họ đã giao hoan không ít lần, đối với thân thể của nhau đã quá quen thuộc, cho nên động tác như vậy đối với Hồng Diệp mà nói cũng không quá thống khổ, bởi vì cô biết sau đó sẽ rất thư thái.

"Thật chặt...... Thật thoải mái......" Tư Đồ Tĩnh ở bên tai cô thổi hơi, vui vẻ nói.

“A! Không được nói!" Nghe được người yêu bình luận, Hồng Diệp thẹn thùng đỏ bừng cả khuôn mặt, nũng nịu trách móc, muốn anh ngậm miệng lại.

"Vì sao không thể nói? Rõ ràng thật sự rất thoải mái. Chẳng lẽ em không thoải mái sao?" Ôm chặt mảnh khảnh vòng eo cô, Tư Đồ Tĩnh bướng bỉnh đã biết rõ còn cố hỏi.

“Hừ...... Em không biết!" Cô tức giận phản đối.

Động tác ở thắt lưng mãnh lực xâm chiếm, Hồng Diệp khống chế không nổi, tiếng rên rỉ tràn ra khóe môi, cô nhanh rút ra một bàn tay che miệng lại, nhưng vẫn nghe được tiếng người yêu đắc ý cười khẽ......

Cái gáy không có mắt, nhưng cô lại cảm nhận được cái mông bị anh đỡ lấy, không ngừng chậm rãi đong đưa......

Bị áp sát vào trong vách tường, toàn thân huyết quản tập trung ở nửa người dưới, làm cô nhất thời mờ mịt, không thể nhìn thấy trước mắt rõ ràng.

Dường như đang bị thiêu đốt...... Thân thể của anh so với bình thường nóng rực......

"A Tĩnh......" Hồng Diệp cả người run run, cắn chặt môi dưới, ý chí thừa nhận khoái cảm mãnh liệt.

Tư Đồ Tĩnh cũng cắn chặt răng, chậm rãi giảm tốc độ xâm lược, hai tay ở trên người cô vuốt ve, tinh tế trêu chọc cô, mãi đến khi cảm giác mật đạo không ngừng trào ra chất lỏng, mới nâng tần suất tiến vào nhanh hơn.

Cảm giác dần dần tê liệt đi, trong cơ thể Hồng Diệp dâng lên một cảm giác vui thích, tê tê dại dại, làm cho người ta dễ dàng trầm luân......

Anh quan sát trên người cô đang từ từ biến hóa, dưới bụng tốc độ luật động cũng nhanh hơn.

Rốt cục cô cũng chờ đến! Hai gò má ửng đỏ, khuôn mặt vui sướng.

“A......" Hồng Diệp theo bản năng nâng đôi mông lên, đón ý chờ anh dũng mãnh tiến vào.

“Thật biết cách hưởng thụ! Anh muốn em có cảm giác khoái hoạt." Anh ở bên tai cô nỉ non.

Anh đem hai đùi tuyết trắng của cô mở rộng thêm, làm cho mỗi một bước tiến vào rất sâu, điên cuồng đánh sâu vào hoa tâm của cô, vọng tưởng mỗi một lần đều thẳng tới chỗ sâu nhất của cô.

“A...... A Tĩnh......" Hai tay để trên nền gạch men sứ lạnh lẽo, Hồng Diệp trầm luân trong bể ái dục, giống như bị bức cuồng vì anh.

"Nói cho anh biết, em có thích không?" Tuy rằng sớm biết rằng cô đã lạc vào bể dục, nhưng dục vọng bẩm sinh chinh phục, anh vẫn là muốn từ trong miệng cô thừa nhận.

"Người ta...... Người ta không biết!" Thật kinh khủng xấu hổ nha! Làm sao mà lại vẫn còn hỏi chứ? Hồng Diệp giãy dụa mông đẹp, không thuận theo.

"Cái gì? Em không biết?" Tư Đồ Tĩnh tự chủ, đột nhiên dừng lại.

"Không cần! A Tĩnh...... sao anh có thể như vậy......" Cơ thể Hồng Diệp bị dục hỏa đốt cháy sạch sẽ, mê loạn, lại đột nhiên dừng lại, sinh ra cảm giác vô cùng trống rỗng.

Cô không muốn như vậy! Cô hiện tại chỉ muốn được chàng trai hoàn toàn xâm nhập, giữ lấy, còn lại, đều không cần.

“Anh sao lại?" Sớm khống chế được người con gái, người  thành thạo với thân thể của con gái như anh, căn bản không đem sự phản đối của cô đặt vào mắt.

Không cho anh biết đáp án, anh tuyệt đối không cho cô hoàn toàn thỏa mãn.

Anh muốn cô biết, cô tuyệt đối phải nghe lời mình.

“Không cần tra tấn...... Mau cho em...... Em muốn! Em muốn......" Hồng Diệp không ngừng vặn vẹo mông đẹp, giọng nói như van vỉ cầu xin, đối với việc anh không chạy nước rút trong cơ thể, cảm giác vô cùng dày vò.

“Em muốn cái gì?" Đáng chết! Tiểu yêu tinh đáng ghét, dám động đậy như vậy? Mồ hôi trên trán của anh đã to như hạt đậu, thiếu chút nữa nhịn không được.

"Mau động! Em muốn anh động!" Cô bất chấp sĩ diện, khàn giọng yêu cầu.

“Em chưa nói có thoải mái hay không." Hai tay gắt gao chế trụ cái mông của cô, không cho cô lại động đậy, bởi vì việc này chính là hình thức mời mọc cũng như ép buộc anh.

"Thực thoải mái, bằng không em......" Tại sao phải rên rỉ chứ......

Hồng Diệp lời còn chưa nói xong, Tư Đồ Tĩnh đột nhiên ở trong cơ thể cô muốn rút ra, " Động thế này thì sao?"

“Á! Không phải!" Hồng Diệp kinh hô, thiếu chút nữa muốn khóc lên, vội chụp lấy bàn tay chàng trai đang chế trụ cái mông mình, chỉ sợ anh thật sự rời đi khỏi chính mình.

“Vậy rốt cuộc muốn sao lại? Em nói rõ ràng, anh mới biết được nên làm sao lại."

"Ai da...... Em muốn anh tiến vào!" Mặc dù anh đã biết rõ còn cố hỏi, nhưng cô vẫn không thể thật sự ghét anh, chỉ có thể nũng nịu phản đối.

"Như vậy phải không?" Tư Đồ Tĩnh đột nhiên mạnh mẽ thúc mạnh, lại nhanh chóng rút ra.

"Sao lại chỉ có một chút? Nhiều hơn nữa vài lần đi! Dùng sức một chút...... Em đang muốn chết......" cái miệng nhỏ nhắn của Hồng Diệp không ngừng tràn ra thanh âm khát vọng ngâm nga, khuôn mặt đỏ lên quyến rũ, mềm mại yêu cầu người yêu hãy hoàn toàn giữ lấy. Cô hai tay để trên vách tường, bầu ngực theo thân thể của cô không ngừng chuyển động lên xuống......

"Tiểu yêu tinh, em thật mê người!"Có được đáp án mong muốn, anh mới thả lỏng dục vọng, phóng đãng rong ruổi ở trong cơ thể cô.

“A! A Tĩnh...... Đúng! Chính là chỗ đó......" Cô mê muội giống như thân thể chỉ có thể mặc cho chàng trai từ phía sau rong ruổi, ý thức theo gia tốc luật động mơ hồ, chỉ còn cái miệng nhỏ nhắn không ngừng tràn ra âm thanh vô nghĩa.

Rốt cuộc khống chế không được thân dưới, Tư Đồ Tĩnh chỉ có thể càng thêm ra sức hướng vào nơi ướt át lại nhanh tiến vào, mặc cho cô lệ rơi đầy mặt rên rỉ, cầu xin.

Anh ở bên tai cô thôi miên, muốn cô rộng mở chính mình." Em cái gì cũng đều đừng giữ lại nữa, chỉ cần đem chính mình giao hết cho anh là được rồi."

"A Tĩnh...... Hãy tha cho em đi......" Cô tại lúc cao trào điên cuồng kêu khóc nỉ non.

“Anh sẽ làm cho em sung sướng!" Tư Đồ Tĩnh giữ lấy cặp mông rất tròn của cô, thẳng tiến vào lần cuối cùng.

Rốt cục, ở thật sâu trong cơ thể cô phóng xuất ra chất lỏng nóng rực......

Đắm chìm trong bể tình ái Hồng Diệp rốt cuộc không chịu nổi cuồng dã vui thích, kích thích qua đi, trước mắt tối sầm, ngất đi trong màn sương mù tràn ngập trong phòng tắm.

Tình cảm mãnh liệt trào dâng, chính thức bao phủ lấy cô.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện