Nghe thấy vậy Trần Nam liền tươi tỉnh trở lại như gặp được một phao cứu sinh trong thời khắc sống chết vậy.
Nhưng với việc làm sống hai đời thì hắn nhanh chóng nhận ra nếu cách này có thể giúp hắn thì tại sao hắn lại không biết.
“Cách nào vậy cha, sao trước giờ con chưa nghe thấy lần nào” Trần Nam nhanh chóng hỏi Trần Hạo.
“Thực ra cách này con cũng đã trải qua một lần rồi, cũng vì lần đó mà con xém tý nữa mất mạng rồi” Trần Hạo nói ra với một giọng điệu buồn bả và xen lẩn một chút tức giận.
“Trải qua một lần, xém tý nữa mất mạng...!Lần nguy hiểm tới tính mạng gằn đây nhất là....” Trần Nam suy nghĩ một chút nhưng chỉ vài giây ròi hắn ho lên: “Bị tước đoạt tu vi”
“Đúng vậy” Trần Hạo liền lên tiếng như khẳng định chính xác điều mà Trần Nam đang suy nghĩ.
“Hay nói đúng hơn là truyền công, truyền chân khí của bản thân mình cho một người chưa tu luyện thì sẽ giúp họ dễ cảm nhận linh khí hơn, nhưng có vài bất cập nên ít có ai lại làm việc này”.
“Vì sao vậy cha ?”.
“Thứ nhất điều này cần người tu vi thấp khoảng tầng 4 của luyện mạch của tu sĩ và luyện thể đối với võ sĩ.
Vì ở tu vi nầy thì chân khí trong cơ thể của họ không quá nhiều mà làm hại đến người cần truyền nếu lở tay không kiểm soát được”
“Thứ hai việc này chỉ như hướng dẩn nên nhiều người chọn truyền tu vị của mình hay cướp tu vi người khác sẽ nhanh và dễ hơn truyền công dạng hướng dẩn”.
Trần Hạo từ tốn giải thích nhưng còn vài điều nữa mà ông không nói ra vì sợ con mình lo lắng.
— QUẢNG CÁO —
Event
“Cũng may tu vi hiện tại của cha là luyện thể tằng 4 nên có thể giúp con, mà chắc con cũng mất nhiều thời gian đâu nhỉ” Trần Hạo vừa cười vừa nói.
“Nếu cha đã nói như vậy thì con cũng thử xem sao”, Trần Nam quyết định làm theo cách này.
“Ít nhất thì nó cũng đơn giản hơn việc tự mình mày mò mọi thứ” Trần Nam thầm nghỉ.
Thấy con mình đồng ý Trần Hạo cũng không nói gì thêm liền lên giường và bất quá trình truyền công của mình.
Trên giường mỏi người ngồi một bên đầu giường, Trần Nam thì trở lại tư thế tu luyện, đưa lưng về phía Trần Hạo và hít thở đều cho bớt căng thẳng, còn Trần Hạo thì bắt đầu vận chuyển chân khí trong cơ thể và đặt hai tay lên lưng của Trần Nam.
“Cha bất đầu đây”.
Sau khi nghe xong câu nói của Trần Hạo, Trần Nam ổn định trở lại và gặt đầu ra hiệu.
Ngay sau đó dùng chân khí từ Trần Hạo bắt đầu tràn vào cơ thể Trần Nam, và từ từ lan toả ra khắp cơ thể rồi theo các lỗ chân lông lan toả ra ngoài.
Khi chân khí của Trần Hạo tràn vào cơ thể, Trần Nam cảm thấy có một luồng khí chạy vào cơ thể khiến cho hắn cảm thấy hơi khó chịu giống như có một dàn kiến bò khắp cơ thể, tuy cảm thấy khó chịu nhưng cũng rất ấm áp, sau khi lan khắp cơ thể thì Trần Nam cảm thấy mình như một quả bong bóng bị xì hơi, thấy vậy tâm trạng của Trần Nam vô cùng hoảng loạn và hơi nhút nhít.
Trong quá trình truyền công Trần Hạo không ngừng chú ý tới tình trạng của Trần Nam, thấy con mình hơi dị động liền hỏi: “Con sao vậy khó chịu ở đâu à ?”.
“Con không sao chỉ có điều hơi ngứa, và chân khí mà cha truyền cho con nó đang thoát ra ngoài con nên làm gí đây cha?” Trần Nam nói trong hoảng loạn.
Nghe vậy Trần Hạo liền thở một hơi vì mọi chuyện vẫn ổn, rồi nói: “Con cảm thấy ngứa là chuyện thường, với cơ thể chưa tu luyện mà tiến hành truyền công thì sẽ không thích được nhưng sau vài lần sẽ quen thôi.
Còn chân khí thoát ra là chuyện hiển nhiên, luyện khí là quá trình tích trữ linh khí trong cơ thể tạm thời nên đối với người chưa tu luyện thì làm sao mà giử lại được, nên bị thoát ra mới không có gì lạ”
— QUẢNG CÁO —
Event
“Sau khi thoát ra ngoài thì chân khí sẽ biến trở thành linh khí và hoà vào thiên địa.
Con nên lợi dụng lúc này để cảm nhận linh khí là tốt nhất”.
Nghe Trần Hạo giải thích Trần Nam liền ‘dạ’ rồi bất đầu cảm nhận linh khí xung quanh.
Quá trình diễn ra củng không lâu lấm chỉ khoảng 10 phút liền kết thúc.
Trần Hạo liền thu hồi chân khí của mình rồi hỏi: “Thế nào rồi con, có thể cảm nhận được gì không?”.
Nghe Trần Hạo hỏi, Trần Nam liền quay lại và nói: “Vẫn chưa được cha”.
Đồng thời nhận thấy tình trang mệt mõi mồi hôi nhễ nhải trên gương mặt của Trần Hạo.
“Cha chắc mệt rồi, cha nghỉ đi để con đi lấy khăn lau.
Nói rồi Trần Nam liền lấy khăn và một cái chậu nhỏ ở trong phòng rồi cầm đèn đi nhanh ra ngoài múc một ít nước cho Trần Hạo lau cho nó thoải mái.
Sau khi lấy nước xong