“Đã như vậy thì cha cũng coi như đây là một kỳ tích đi, con ăn xong chưa còn ra ngoài giăng dây phơi đồ cho con nữa.
Nhìn trời cũng nhanh tối rồi kìa”
“Con ăn xong rồi cha đi lấy dụng cụ đi chổ này con dọn cho”.
Nói xong Trần Nam đứng lên và dọn dẹp.
Còn Trần Hạo thì xách túi đồ mà Trần Nam để ở dưới chân bàn và đi vào phòng.
Sau ki dọn dẹp mọi thứ, Trần Nam ra ngoài và thấy Trần Hạo đang đứng đợi ở bên ngoài, trên vai là đang mang sợi đây thừng và trên tay thì xách một cái thùng bằng gổ nhỏ có quai cầm.
Thấy Trần Nam ra ngoài, Trần Hạo liền hỏi: “Con định giăng dây ở đâu để cha còn biết đóng dinh nữa”
Trần Nam nhìn quanh một hồi thì đưa ra lựa chọn của mình
“Nơi này đi cha”
Nơi mà Trần Nam chọn là bức tường của dãy nhà thứ hai nằm trước dãy nhà đối diện nơi ở và đối diện nó là phần bức tường vẩn còn nguyên vẹn và cách chổ hỏng vài mét.
“Nơi này sao, sao con không chọn chổ nào gần một chút.
Mà thôi nơi này cũng được.
Con chắc chắn chưa để cha còn đống đinh nữa”
“Con chắc mà cha.
Dù sao thì đi xa một chút coi như tập luyện đi”
“Nếu con đã nói vậy thì con thấy đóng đinh cao bao nhiêu thì được ?”
“Để con xem” Trần Nam tiến tới bức tường của dãy phòng và lấy chiều cao của mình làm thước đo.
“Chổ này đi cha.
Cao quá con với mệt lắm”.
Trần Nam lấy ngón tay chỉ vào chổ cách đầu của mình khoảng một gan tay.
— QUẢNG CÁO —
Event
“Chổ đó à, chờ một chút để cha lấy mấy cây đinh và búa ra cái đã”
Nói xong Trần Hạo để hộp gỗ và cuộn dây thừng xuống, rồi mở hộp gỗ ra và lấy đinh và búa.
Sau đó tiến đến chổ mà Trần Nam đang chỉ và đóng đinh nhưng cũng không quên ước lượng chiều cao để đóng chổ đối diện.
Còn Trần Nam thì đang cột một nút thòng lọng nhỏ không cố định ở một đầu để móc vào đinh còn đầu kia thì để nguyên.
Hai bức tường của căn phòng và tường rào tuy đã lâu nhưng vẫn còn tốt và không bị hư hại gì nhiều khi Trần Hạo đóng đinh vào
Sau đó Trần Nam móc dây thừng vào một cây đinh và kéo sát cho thật chặc.
Sau đó kéo dây thừng cho nó thật căng và cột đơn giản với sự trợ giúp của Trần Hạo.
“Vậy là xong, nhanh vô phòng thôi con trời xấp tối rồi” nói rồi Trần Hạo bất đầu dọn dẹp tuy chỉ có vài món nên cũng nhanh.
Trong khi Trần Nam đang vắt cái đoạn dây thừa lên cây đinh được đóng trên tường.
Trần Nam quay nhìn vào Trần Hạo rồi một suy nghĩ đen tối liền nổi lên và hắn nghĩ đó là thú vị.
Nhưng đó cũng là một pha chơi ngu đi vào lịch sử tất nhiên việc đó cũng không diễn ra một lần.
Miệng của Trần Nam nhết lên một nụ cười ma mị, “Cha! Quay lại đi cha”
Trần Hạo nghe Trần Nam gọi và đồng thời quay lại rồi hỏi: “Con kêu cha quay lại có gì không vậy?”.
Thấy Trần Hạo quay lại Trần Nam liền lao tới với tốc độ nhanh nhất với tay trái tạo thành trảo và hét lên: “HẦU TỬ TRỘM ĐÀO”.
Khi Trần Hạo quay lại và nhìn thấy Trần Nam lao tới mình và hét ‘hầu tử trộm đào’ thì thấy bất ngờ và nhanh chóng lấy lại tinh thần và bình tỉnh ứng phó.
Nói thì chậm mà mọi chuyện diễn ra khá nhanh chóng chỉ trong vòng vài giây.
Khi Trần Nam đang tiến gần tới thì híp mắt lại một chút và bất đầu ứng phó.
Khi Trần Nam vọt tới gần sát thì Trần Hạo liền nhắc chân, nghiêng người né qua một bên và lấy chân đốn ngã Trần Nam một cách nhẹ nhàng khi Trần Nam đang vồ hục.
Khi Trần Nam đang vọt tới với tốc độ cao nhất có thể tưởng đâu thành công nhưng đời đâu như là mơ.
Hắn quên mất một chuyện quan trọng là cha của hắn hiện tại tuy là tu viện không quá cao nhưng ý thức cảnh giác với những hành động bất ngờ như của Trần Nam đang làm.
Đồng thời khả năng chiến đấu của Trần Hạo cũng không phải là đoá do trước đây phải tự tìm kiếm tài nguyên để tu luyện chứ không phải được cung cấp từ Trần gia.
— QUẢNG CÁO —
Event
Trần Nam khi vồ hục khi thấy Trần Hạo nghiên người né qua một bên, đồng thời cảm thấy chân