Là hai người bọn họ, Hổ Dạ và Linh Lung! Nghe Thanh Bình giải thích, Ngũ Kiếm liền đoán ra được hai người đó là ai ngay.
Không sai là hai người bọn họ! Thanh Bình uống xong một hớp rượu rồi nói.
Ha ha...!Ngũ Kiếm có chút dở khóc dở cười.
Không nghĩ đến ba người lại cùng đi qua chỗ này.
Hơn nữa theo như lời đối phương nói, có vẻ hai người đó đã dẫn trước rồi.
Trong khi hắn mới là người bước chân vô chỗ này đầu tiên trong số năm người.
Ực...!! Ngũ Kiếm không khỏi lắc đầu, bàn tay đưa ra bắt lấy vò rượu ở dưới mặt đất đưa lên uống.
Nghĩ lại mà thấy kinh, hai người đó chẳng khác gì thần nhân giáng thế cả! Bầy Tuyết Sương Yêu Lang ở trước mắt họ giống như bầy chó con vậy.
Dễ dàng bị hai người thu thập sạch sẽ! Có người ngồi cách đó không xa khẽ lên tiếng nói về việc bọn họ gặp được hai người Lân Diễm và Linh Lung.
Ngũ Kiếm bị bọn họ thu hút không khỏi thầm liếc mắt nhìn.
Đối diện, thấy hắn ta như vậy hiếu kì, Thanh Bình liền lên tiếng giải thích: Thực chất ba con Tuyết Lang và một con không hoàn chỉnh chính là do hai người đó để lại?
Ý các hạ là..!?" Nghe đối phương nói, Ngũ Kiếm có chút không hiểu thấu chuyện bên trong không khỏi lên tiếng hỏi lại.
Các ngươi nói cho Ngũ huynh à! Thanh Bình quay sang nói với đám người đang vui vẻ ngồi một bên tán nhảm.
Để ta lão đại! Trong đám người trước mắt, một thân ảnh cười hì hì bước ra.
Đây là cơ hội thể hiện trước hai đại lão, không thể bỏ qua được! Hắn vui vẻ thầm nghĩ.
Ngươi là? Ngũ Kiếm nhíu mày nhìn vào thân ảnh bước ra khẽ hỏi.
Tại hạ Cửu Chỉ! Thấy Ngũ Kiếm vang danh Trung Vực lên tiếng hỏi mình, đối phương có chút mất bình tĩnh vội ôm quyền đáp lại.
Hắn bị ma thú lấy mất một ngón tay.
Từ đó, mọi người ở Giới thành đều gọi hắn là Cửu Chỉ! Ở một bên, Thanh Bình lên tiếng giải thích.
Lần đó, tại hạ bị một con Ma Xà Tử Sắc cắn.
Lúc đó ở bên cạnh, cũng không có ma giả biết trị liệu.
Tại hạ lại không có đan dược trị độc bên người, nên chỉ có thể...!ha ha ha! Nói đến đây, Cửu Chỉ không khỏi xấu hổ gãi đầu.
Nghe chủ nhân giải thích, Ngũ Kiếm liền hiểu ra.
Ma Xà Tử Sắc là loại ma thú cực độc, toàn thân lấp lánh lên ánh tím của bảo thạch cực phẩm.
Khi được sinh ra, thân đã dài một thước, trưởng thành nên có thể dài ra gấp mười lần có hơn, mỗi khi đột phá kích cỡ cũng được tăng lên ít nhất gấp hai lần.
Ma Xà Tử Sắc trên đầu có một chiếc sừng nhọn, rất dễ nhận ra, thường loại ma thú này từ Trung Vực trở lên mới thấy được.
Nếu như xui xẻo bị nó cắn trúng không kịp rút độc ra, chỉ cần mười hơi thở thôi là đủ thời gian độc ngấm vào tim.
Không biết nên nói là ngươi may mắn hay là xui xẻo đây! Ngũ Kiếm không khỏi cảm thán số mệnh của đối phương.
Cũng không phải ai cũng có cơ hội gặp Ma Xà Tử Sắc.
Vì nó thường tụ tập lại thành bầy đàn, mỗi lần xuất hiện trước mắt ma giả cũng là trăm con có hơn.
Nghe lời đối phương vừa nói là có thể đoán ra, Cửu Chỉ may mắn gặp được một con Ma Xà Tử Sắc đi lạc rồi, nhưng số phận hắn có chút hẩm hiu bị đối phương cắn cho một cái.
May nhanh trí quyết đoán trảm thảo trừ căn, không là cái mạng nhỏ cũng không giữ lại được rồi.
Được rồi! Ngươi mau nói về chuyện, tại sao các người lại gặp được hai vị bằng hữu của ta đi! Ngũ Kiếm lắc đầu khẽ nói với đối phương.
Từ lúc quyết định tham gia vào Dạ Lân Linh, đây là lần đầu tiên sau khi gia nhập đội mà hắn cảm thấy mình được nói chuyện một cách thoải mái nhất.
Thật là làm cho hắn từ đáy lòng cảm thấy xúc động mãnh liệt, cảm giác như được giải thoát.
Ngũ Kiếm không khỏi cảm nhận.
Nghe vậy, Đối phương cũng không dám dông dài vội gật đầu lên tiếng: Nhóm chín người tại hạ kết đội cùng nhau đi vào Ma Đồ.
Không nghĩ đến, mới bước vào đây không lâu đã gặp phải một bầy Tuyết Sương Yêu Lang đang càn quét ma giả khắp nơi.
Trên đường đến đây, cũng đã gặp phải hai ba đội ngũ bị chúng tiêu diệt, xác người nằm dải rác khắp nơi.
Nói đến đây, đối phương không tự chủ liếc nhìn mấy thân thể cứng ngắc của Tuyết Lang đằng xa.
Một vạn ma giả à! Xác xuất gặp nhau thật sự rất cao.
Ngũ Kiếm khẽ nói.
Ban đầu, nhóm tại hạ còn nghĩ chỉ là một đám Tuyết Lang Trung cấp mà thôi.
Đâu có đáng sợ gì chứ? Ai ngờ..." Cửu Chỉ có chút đỏ mặt nói tiếp.
Ha ha...!Đối diện, Thanh Bình cười to một tiếng che đi sự xấu hổ của mình.
Thanh Bình các hạ cũng không đánh lại bọn chúng! Thấy đám người có biểu cảm giống y hệt nhau, Ngũ Kiếm kinh ngạc lên tiếng.
Ma Kiếm