Nhà Có Hồ Ly Tinh Yêu Nghiệt

Quyển 1 - Chương 14: Chỉ là trả thù (hai)


trước sau

Edit: Lavender - Blue

Cô gái nhỏ không chút quan tâm tới sắc mặc Tư Đồ Đạt Viễn, chỉ giương tay. Nhìn Tư Đồ Đạt Viễn: "Tôi đói rồi."

"Cô ——" Tư Đồ Đạt Viễn cầm nắm đấm, nếu như anh ra tay đánh một đứa bé, có khi người khác sẽ nói anh ngược đãi trẻ vị thành niên?

Thật là chịu đủ rồi.

"Tiểu quỷ. Có phải chỉ cần tôi cho cô ăn no, cô sẽ chịu rời đi?" Nếu như là vậy, anh không ngại mời cô một bữa cơm.

Đôi mắt cô gái nhỏ nhấp nháy nhìn sự thiếu kiên nhẫn của Tư Đồ Đạt Viễn, không nói gì, nửa ngày sau, rốt cuộc cô cũng gật đầu một cái: "Ừ."

Thấy cô gật đầu, Tư Đồ Đạt Viễn cảm thấy nhẹ nhõm vì hành động đó của cô. Anh xoay người, đi tới cửa.

Lúc anh mở cửa, anh thấy tiểu quỷ còn đứng im đó. Anh lườm cô một cái: "Không phải cô đói bụng sao? Còn không đi?"

Không phải cô nhóc nghĩ mình biết làm cơm chứ? Lại còn là làm cho nhóc ăn?

Cô gái nhỏ nhìn anh, không nói gì thêm, đi theo phía sau anh. Không có tiếng động.

Lười phải đi xa hơn, Tư Đồ Đạt Viễn dẫn cô xuống lầu, lầu dưới có một nhà hàng.

Nhìn xem thời gian. Đã hơn mười giờ đêm rồi. Tư Đồ Đạt Viễn nhanh chóng thanh toán hóa đơn. Đi thẳng ra cửa, hoàn toàn không để ý tiểu quỷ đó. Nhìn dáng vẻ ăn như hổ đói vừa rồi của cô. Giống như quỷ đói đầu thai vậy. Thật là đủ rồi. Chỉ là lúc sau cô không ăn nữa. Anh biết là cô đã ăn no rồi.

Chứa chấp cô một đêm, lại mời cp6 ăn một bữa no nê. Nói thế nào cũng coi như anh đã hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi.

Tư Đồ Đạt Viễn cứ thế bỏ đi. Nào biết, khi anh mới ra khỏi cửa nhà hàng. Một đôi tay bé nhỏ kéo quần áo anh lại. Nhìn gương mặt nhỏ nhắn. Thiếu chút nữa muốn đá hai chân cô. Tiểu quỷ này thật là quá đáng mà?

Cô còn muốn thế nào nữa? 

"Này. Tiểu quỷ." Cô quậy đủ chưa.  "Cô ở trong nhà tôi. Mời cô ăn cơm, ăn cũng ăn rồi. Vậy bây giờ cô có thể đi?"

Cô gái nhỏ lắc đầu: "Tôi không có nơi để đi. Tôi muốn đi với anh."

Cô còn chưa chơi đủ mà. Biểu hiện của người đàn ông này rất thú vị. Cô quyết định đến nhà anh chơi cho thật đã.

"Cái gì?" Tư Đồ Đạt Viễn la lên. Tiếng la của anh khiến người đi đường xung quanh rối rít quay lại nhìn. Mặc dù ây giờ là buổi tối, nhưng trên đường vẫn còn người. Tư Đồ Đạt Viễn cũng biết sẽ gây sự chú ý. Nhưng anh không kiểm soát được nữa.

Anh dừng bước, ánh mắt hung hăng
nhìn chằm chằm tiểu quỷ lật lọng.

"Vừa rồi cô nói rõ ràng ăn no sẽ chạy lấy người." Bây giờ tiểu quỷ đều không có giáo dục như vậy sao?

"Tôi không có nói."Giọng nói véo von nói ra lời có thể làm người khác tức tết: "Đó là anh nói."

Muốn cô nhắc nhở anh sao? Vừa rồi cũng chỉ mình anh nói, cô chỉ gật đầu mà thôi. 诶, không phải cô nói. Anh còn trẻ như vậy àm thật mau quên, thật không tốt nha.

"Tôi nói? Tôi ——" Thiếu chút nữa Tư Đồ Đạt Viễn bị nước miếng nghẹn chết: "Vậy cô gật đầu?"

Anh không nhận ra, mình cao một mét tám, đứng bên đường, cùng một cô gái nhỏ tranh luận vấn đề khiến nhiều người chú ý. Trên thực tế, đã có người dừng lại nhìn hai người rồi.

"Tôi đi mà." Cô không nói sai: "Không phải bây giờ tôi đang đi sao?"

Anh bảo mình rời khỏi nhà anh, cô đi. Nhưng cô không nói sẽ không theo anh trở về? Rời đi là rời đi, trở về là trở về.

Đây là hai việc khác nhau phải không?

Tư Đồ Đạt Viễn nhìn ánh mắt của cô. Tiểu quỷ này. Ngay từ đầu đã không có tư tưởng yên ổn. Cô hoàn toàn là cố ỷ lại vào mình.

"Cô cố ý?" Trời ạ, cô mới bây lớn? Vậy mà có suy nghĩ trù tính sâu như vậy?

Cô gái nhỏ vô tội lắc đầu: "Tôi không cói." Cô chỉ làm theo lời của anh mà thôi. Tuyệt đối không phải cố ý.

Tư Đồ Đạt Viễn oán hận gật đầu: "Cô. Cách tôi xa một chút."

Nói xong câu đó, anh tiếp tục đi về phía trước. Hoàn toàn không để ý đến cô. Anh muôn ném tuổi quỷ này, để cô không thể tới quấy rối mình.

Nhưng một giây sau, cô gí nhỏ kia ôm cổ chân anh, quỳ một chân trên đất, ngẩng đầu lên,  mặt đáng thương nhìn Tư Đồ Đạt Viễn: "Ba. Con không dám, từ nay về sau con sẽ nghe lời. Xin ba đừng bỏ con lại.."

Tư Đồ Đạt Viễn lần nữa ngây người, anh cảm thấy ánh mắt mọi người tụ tập xung quang đang nhìn anh, anh sắp tức chết. Tên tiểu quỷ này một lần lại một lần trêu đùa anh, anh sẽ cho cô được như ý mới lạ. Vươn tay, anh muốn trực tiếp ném tiểu quỷ này. Lần này, nhất định anh mặc kệ cô, để cô chết đi cũng được.

Một giây sau, động tác của anh lại bì người khác ngăn lại. Tây nâng lên dừng giữa không trung.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện