Nhà Có Hồ Ly Tinh Yêu Nghiệt

Quyển 1 - Chương 25: Nhất thời xúc động


trước sau

Edit: Lavender – Blue

Tư Đồ Đạt Viễn có chút tức giận, giận chính mình. Hắn tại không tới là có đồng tình tâm người. Mặc dù hàng năm công ty Tư Đồ cũng quyên số tiền lớn cho cơ quan từ thiện, chỉ là, hơn phân nửa thời gian là bởi vì tuyên truyền cần thiết.

Chứa chấp một tiểu quỷ? Cái này thật đúng là là lần đầu tiên.

Trong đầu thoáng qua chuyện đã xảy ra hai ngày nay, Tư Đồ Đạt Viễn lại mở cửa ra. Thôi. Vì để tránh phiền toái sau này, anh vẫn nên để cho cô đi tốt hơn.

"Cô. Có thể đi được rồi."

Thương Linh Nhi ngây người, cô không ngờ, Tư Đồ Đạt Viễn làm nửa ngày vẫn là muốn đuổi mình. Tức chết cô. Làm sao cô có thể buông tha dễ dàng như vậy?

Cô vươn tay, dùng sức nhéo bắp đùi của mình.

"Oa ——" mới vừa giả khóc bây giờ biến thành khóc thật.

Ông trời, trời sinh cô sợ nhất là đau đớn. Nhất là mới vừa rồi cô dùng sức lớn như thế./

"Ô ô." Thật là đau mà, sớm biết cô nên dùng lực nhéo nhẹ một chút. Thương Linh Nhi khóc thê thảm, thoạt nhìn vô cùng đáng thương.

Mà Tư Đồ Đạt Viễn nhìn từ xa thấy bộ dạng này, lại ngây người: "Này. Cái tên tiểu quỷ này. Cô đủ chưa?"

Anh vốn không có nghĩa vụ chứa chấp cô, cô khóc đến thê thảm như vậy làm cái gì?

"Ô ô." Thương Linh Nhi không thèm quan tâm đến lý lẽ của anh. Mà là khóc càng lớn tiếng hơn.

Tư Đồ Đạt Viễn cảm thấy đầu mình  bắt đầu đau. Vươn tay, đóng cửa chính đang mở lại lần nữa. Sau đó nhìn về phía Thương Linh. Cô còn khóc lớn hơn, Tư Đồ Đạt Viễn suy nghĩ một chút.

"Cái đó ——" Tư Đồ Đạt Viễn mình cũng không tin mình có lòng tốt: "Tiểu quỷ. Cô muốn ở lại thì ở lại đi."

Thôi, chỉ là một tiểu quỷ mà thôi. Cô thích thì ở lại đi. Dù sao, nếu như mình thật sự để cô nhóc chạy ra ngoài, ngộ nhỡ cô bị ba cô bán đi mất. Vậy không phải anh tạo nghiệp chướng sao?

Nhìn Thương Linh Nhi dừng khóc nỉ non, mặt Tư Đồ Đạt Viễn không vui.

"Tiểu quỷ. Tôi cho cô biết. Cô có thể ở lại. Chỉ là, cô không thể lại gây sự nữa. Phải tuân thủ qui tắc chỗ na2yc ủa tôi. Nếu không, cô cút ra ngoài cho tôi."

Ánh mắt của Thương Linh Nhi vì lời nói của anh sáng lên lần nữa. Cả gương mặt nhỏ nhắn bởi vì cặp mắt kia mà có vẻ vô cùng có hồn.

"Lời của tôi nói, cô có nghe hay không?"Tiểu quỷ này chỉ biết ngẩn người. Thật là đần chết mất.

"Nghe được." Vẫn là giọng nói thanh thúy như vậy. Thương Linh Nhi lộ ra một màn thật lòng cười. Từ nhỏ cô đã biết, chỉ cần cô vừa khóc, thì muốn cái gì có cái đó? Ha ha, không ngờ chiêu này dùng cho người khác cũng rất hữu dụng nha.

Chỉ là, cô không thể quá tự hào. Nếu không ——

Liếc thấy gương mặt cô tươi cười, điều này làm cho Tư Đồ Đạt Viễn ngẩn ra, trước mắt tên tiểu quỷ này tuổi mặc dù nhỏ. Nhưng cũng không thể phủ nhận cô là cô gái xinh đẹp lưu manh. Tin rằng khi trưởng thành để trở thành tai họa.

Nhìn cô mới chỉ đến ngực, Tư Đồ Đạt Viễn vừa cau mày. Anh không có anh em, cũng không có kinh nghiệm sống chung với trẻ nhỏ. Anh hoàn toàn không biết chung đụng với tiểu quỷ phải như thế nào.

Cá tính sợ phiền toái cảu anh một lần nữa lại toát ra. Vừa rồi hình như anh quá xúc động rồi.

Chỉ là, lời đều nói ra hết miệng. Anh lại đuổi cô nhóc đi có phải không tốt không? Tư Đồ Đạt Viễn, cam chịu số phận đi. Khi ánh mắt anh thấy trên người cô một bộ đồ cổ trang. Tư Đồ Đạt Viễn lần nữa lắc đầu. Duỗi tay ra, lần thứ hai mở ra cửa chính nhà trọ.

Mà động tác của anh khiến Thương Linh Nhi lại một lần ngây người.

Chương 26: Ý tưởng lóe lên

Edit: Lavender - Blue

Không phải chứ? Cô còn phả tự nhéo mình một lần nữa sao? Đầu Thương Linh Nhi  lại bắt đầu đau đớn.

Ông trời ơi, cô thật sự rất
sợ đau. Lúc Thương Linh Nhi còn đang suy nghĩ miên man, nghe thấy tiếng cửa bùm... một tiếng  đóng lại.

Điều này làm cho cô mở mắt, nhìn về phía cửa.

A? Tư Đồ Đạt Viễn? Thương Linh Nhi nhìn cửa chính đóng lại, quay đầu đi, anh đi?

Có ý gì à?

Tư Đồ Đạt Viễn ngồi trên xe, không có khởi động xe. Chỉ là muốn muốn đi đâu? Hiện tại mới mười hơn một giờ, về công ty đi làm sao? Anh mới không cần, trở về, không nên bị mẹ bắt được. Vậy anh chạy trốn không phải là uổng hơi phí sức sao?

Ừ. Nghĩ mấy ngày nay anh bị tiểu quỷ đó làm choàng váng.  Anh cần thả lỏng nghĩ ngơi cho tốt một chút. Anh nghĩ nghĩ ——

Tư Đồ Đạt Viễn còn chưa nghĩ kỹ đi đâu, lúc này điện thoại di động vang lên. Theo phản xạ ấn nút nghe.

"Alo."

"Đạt Viễn. Con chỉ ăn một bữa cơm mà thôi, sao cả người cũng biến mất không thấy?” Khi tiếng của mẹ già truyền đến, khiến Tư Đồ Đạt Viễn giật mình.

Chết mất, quên nhìn số.

"À? Con ở đây, con đang nói chuyện bên ngoài đây." Lấy cớ này vừa nghe cũng rất méo mó. Nhưng Tư Đồ Đạt Viễn không để ý.

"Nói chuyện?" Tiếng Lữ Vi có chút bất mãn: "Không phải con vừa mới có kế hoạch chưa làm xong sao? Thế nào biến thành nói chuyện rồi hả?"

Anh cho là bà già rồi thì có thể lừa gạt sao?

"Mẹ." Nếu nó đã hỏng, anh cũng lhong6 quan tâm. Dù thế nào đi nữa hiện tại anh cũng đang ở bên ngoài.

"Mẹ. Con trai của mẹ năm nay mới hai mươi tám tuổi. Quan trọng nhất là, ngày thường con, tài năng. Thật sự không cần phải xem mắt. Mẹ làm như vậy, sẽ phá hư giá thị trường của con."

"Hừ. Được." Lữ Vi không phải ngu ngốc, nghe đến đó, tự nhiên biết Tư Đồ Đạt Viễn diễn xiếc: "Nếu như hôm nay con không trở lại. Mẹ sẽ xem như không có đứa con trai này."

Nghe điện thoại bên kia truyền tới tiếng tít tít, Tư Đồ Đạt Viễn cau mày. Không phải chứ? Mẹ tới thật? Thế nhưng cúp điện thoại của anh.

Tư Đồ Đạt Viễn ngồi ở phòng làm việc cau mày, còn có mười phút lập tức tan làm rồi.

Vì không muốn làm cho mẹ và mình đoạn tuyệt quan hệ mẹ con, không có cách nào khác anh chỉ có thể trở lại công ty.

Các loại thông tin khác nhau từ trong tư liệu của mẹ chọn, lựa người ra. Đồng ý với mẹ sau khi tan làm thì đi xem mắt

Mặc dù là đồng ý, chỉ là, Tư Đồ Đạt Viễn lại hối hận. Xem mắt, xem mắt 诶.

Cách thưởng thức phụ nữ rất vô vị?

Chỉ cần anh đồng ý, phất tay một cái. Ít nhất cũng có trên ba ngàn phụ nữ sếp thành một đại đội. A, mẹ thế nhưng bắt anh đi xem mắt.

Nhìn thời gian từng giây từng phút trôi qua, chân mày Tư Đồ Đạt Viễn nhíu chặc hơn.

Bây giờ cách giờ tan sở càng ngày càng gần. Phải làm gì đây? Không đi? Mẹ sẽ mất hứng đấy. Đi? Anh lại không muốn làm cho những người phụ nữ mê trai cho là mình mất giá.

Lúc kim giờ chỉ đúng sáu giờ. Tư Đồ Đạt Viễn ngồi trên ghế trong văn phòng.

Làm sao làm sao làm sao? Không có chú ý tới tiếng gõ cửa vang lên, Vương Tư Thơ đi vào.

"Tổng giám đốc. Nếu như không có chuyện gì tôi tan ca trước ——"

Thấy Vương Tư Thơ. Tư Đồ Đạt Viễn đột nhiên lóe lên một ý tưởng.

Đúng vậy, sao anh không nghĩ tới chứ?

Ha ha. Anh thật sự là quá thông minh, dáng vẻ phiền não được quét sạch, Tư Đồ Đạt Viễn đột nhiên đứng lên.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện