Mục Đình Sâm đi lên trước hỏi: “Tình huống thế nào?”
Kính Thiếu Khanh chán nản lắc đầu, không nói gì.
Khúc Thanh Ca tự giác chột dạ, lấy cớ đi vệ sinh, ở trong đám người, ngay cả hít thở cô ấy cũng thấy khó khăn.
Đứng trước bồn rửa tay, cô nhìn mình trong gương, dâng lên một cỗ chán ghét, từ trước đến nay cô làm việc đều đoan chính, chuyện này giống như là có người đang đóng một mũi đỉnh vào tim cô vậy, hung hăng nhói làm cô đau nhói.
Nếu như không mang Trần Mộng Dao cùng đi gặp anh, thì sẽ không xảy ra chuyện như vậy.
Cô không thể khai Khúc Thanh Niên ra, chuyện này, chỉ có thể từ để cô gánh chịu.
Lúc cô ra khỏi nhà vệ sinh, thoáng nhìn thấy Diệp Quân Tước đang chờ mình ở bên ngoài.
Cô theo bản năng né tránh ánh mắt, lui về sau hai bước.
Diệp Quân Tước trông thấy phản ứng của cô, trong con mắt lướt qua một tia thất vọng: “Nói thật, có phải là cô làm hay không?”
Cô cắn chặt môi, trong lòng đang chịu mọi loại tra tấn, vì cái gì mà ngay từ đầu anh ấy đã nghi ngờ cô chứ? Trong mắt anh Ấy, cô lại chính là một người như vậy sao?
Không đợi được câu trả lời của cô, giọng Diệp Quân Tước tăng thêm máy phần vội vàng xao động: “Tôi đang hỏi cô!
Cuối cùng là có phải do cô làm không? Lúc ấy ở chung với Trần Mộng Dao chỉ có cô!”
Khúc Thanh Ca hít sâu một hơi: “Chờ Trần Mộng Dao tỉnh lại, chẳng phải sẽ biết chuyện gì xảy ra sao? Anh không cần phải vội vàng nghi ngờ em.”
Diệp Quân Tước nhìn cô chằm chằm mấy giây, xoay người rời đi.
Cô tựa người trên tường, nước mắt im lặng rơi xuống, nghĩ đến con gái còn nhỏ tuổi, cô càng thống khổ, sau chuyện này, cô và Diệp Quân Tước, chỉ sợ là không thể như ban đầu được nữa.
Không biết qua bao lâu, cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũng mở ta, trên trán bác sĩ mổ chính mồ hôi còn chưa khô: “Sản phụ bảo vệ được, đứa nhỏ… Bởi vì chưa đủ tháng đã sinh non, lại thiếu dưỡng khí trong tình huống này, hiện tại còn khó nói, chỉ có thể đi một bước nhìn một bước, gia đình nên chuẩn bị tâm lý, đúng rồi, là bé gái.”
Kính Thiếu Khanh nhẹ nhõm, còn may Trần Mộng Dao không sao, một loạt hậu quả nảy sinh trong đầu lúc nãy sắp bức anh đến điên rồi!
Tất cả mọi người nhẹ nhàng thở ra, Ôn Ngôn vừa rồi thần kinh luôn căng thẳng, hiện tại mới thả lòng được chút, chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa một trận.
Mục Đình Sâm bên cạnh đỡ cô: “Không sao, Trần Mộng Dao và đứa bé sẽ không sao đâu, hôm nay em cũng mệt mỏi rồi, đi về trước đi, ngày mai lại tới.”
Cảm xúc Kính Thiếu Khanh không tốt, cũng không còn tâm tình nói lời khách sáo gì: “Mọi người về hết đi, ở đây đã có tôi rôi.”
Diệp Quân Tước không lên tiếng, cũng không để ý Khúc Thanh Ca, tự mình quay người rời đi.
Ôn Ngôn thấy thế nói: “Thanh Ca, cùng đi đi? Mộng Dao đã không sao, cô không cần quá tự trách, đứa bé