Hai người họ nói chuyện, dần dần cũng không còn vẻ lạ lẫm lúc ban đầu nữa.
Còn ở đầu bên này thì khi Diệp Quân Tước đi về đến nhà, phát hiện ra là Khúc Thanh Ca không ở nhà, lại còn để Nhuế Nhuế ở nhà nữa.
Anh hỏi mới biết là cô đi ra ngoài gặp một người bạn cũ, đây là anh moi được tin này từ bảo mẫu.
Nếu “bạn cũ” là Ôn Ngôn hoặc là Trần Mộng Dao thì Khúc Thanh Ca có thể gọi thẳng bằng tên.
Trong lòng anh có chút nghỉ hoặc, bèn gọi điện thoại cho Khúc Thanh Ca, ai ngờ là cô lại cúp máy.
Hành động này khiến cho anh càng cảm thấy có gì đó bất ổn, rốt cuộc là người bạn cũ như thế nào mới khiến cho cô đến điện thoại cũng không chịu nhắc?
Anh dùng chút thủ đoạn là có thể nhận được định vị vị trí chính xác của cô, đến bên ngoài nhà hàng đồ Tây kia, anh có chút bất an không hiểu rõ, loại địa phương này, thích hợp nhất là một nam một nữ đến, nếu người ăn cùng đến ăn cơm với cô là nam…
Anh vững vàng xuống xe vào nhà hàng đồ Tây, dễ dàng thoáng nhìn liền thấy một thân ảnh ngồi bên cạnh cửa sổ cách đó một vị trí không xa, lúc nhìn thấy người ngồi đối diện cô là Quý Á Nam, anh ta có chút tức giận, dừng bước lại, đứng tại chỗ lại gọi điện thoại cho Khúc Thanh Ca lần nữa.
Anh ta tận mắt nhìn thấy cô lấy điện thoại di động ra, thuần thục cúp máy, sau đó giống như không có chuyện gì, tiếp tục cười cười nói nói với Quý Á Nam.
Lần đầu tiên anh cảm nhận được cái cảm giác đầu bị cắm sừng, vô củng phẫn nộ kia, sắc mặt anh tối sầằm lại bước nhanh lên phía trước: “Không phải là bạn cũ sao? Bạn cũ