*Di nhỏ, hay là, dì đi trị liệu đi? Chúng ta đều rát mệt mỏi.”
Câu nói đột nhiên của Mục Đình Sâm, làm An Tuyết Ly yên tĩnh trở lại, bà run lên chốc lát, phản ứng lại: “Cháu nói cái gì? Cháu muốn đưa dì vào bệnh viện tâm thần? Cháu thật sự coi dì là bệnh nhân tâm thần? Cháu có biết Ôn Ngôn ở sau lưng cháu làm cái gìhay không? Nó đã bỏ thuốc mê hồn gì cho cháu? Vì sao cháu không thấy rõ chân tướng? Dì liều mạng muốn trở về, trở lại bên cạnh cháu… Sao dì có thể cho phép bọn họ làm tổn thương cháu? Dì có mắt mạng thì cũng phải thanh lý hết bọn họ…
… DÌ sẽ không để cho bọn họ lại hại cháu… Sẽ không…”
Nói đến câu cuối, ánh mắt An Tuyết Ly có chút hoảng hốt, giống như là đang nói mớ.
Ôn Ngôn nghe được ra điểm kỳ lạ trong lời nói của bà: “Tại sao dì lại phải liều mạng trở lại bên cạnh Mục Đình Sâm? Anh ấy chỉ là cháu trai dì.”
Ánh mắt An Tuyết Ly đột nhiên lại trở nên sắc bén trở lại, nhìn chòng chọc vào Ôn Ngôn, Ôn Ngôn bị nhìn rùng mình một trận, vô thức ôm lấy Tiểu Đoàn Tử núp ở sau lưng Mục Đình Sâm.
Mục Đình Sâm hít sâu một hơi, sắt mặt không đổi ôm lấy An Tuyết Ly đưa bà về phòng: “Dì nhỏ, dì nghỉ ngơi thật tốt, không nên náo loạn nữa, dì như thế Tiểu Đoàn Tử sẽ sợ hãi.
Nếu quả như thật cần, cháu sẽ đưa dì đi trị liệu, tình trạng tinh thần dì thực sự quá kém rồi.”
Cuộc náo loạn này, dưới thái độ xáp xỉ uy hiếp của Mục Đình Sâm, rốt cục có thể kết thúc.
An Tuyết Ly cũng không muốn thận sự phải đến bệnh viện tâm thần trị liệu, loại địa phương kia, đối với bà mà nói như là Địa Ngục.
Ôn Ngôn ôm Tiểu Đoàn Tử ngồi ở trên ghế sa lon phòng khách không nói một lời, chờ Mục Đình Sâm từ trên lầu đi xuống, cô nói nghiêm túc: “Gần đây em không đến công ty nữa, dù sao Tiểu Đoàn Tử cũng ở nhà với dì nhỏ của anh, em không yên lòng.
Tình trạng của dì nhỏ anh thật sự đáng lo, em sợ có một ngày bà ấy sẽ làm ra chuyện tổn thương Tiểu Đoàn Tử, dù sao bà ấy cũng chán ghét em như vậy… Em thật sự có chút chịu hét nỗi rồi… Tự anh xử lý đi,nếu không em sẽ dọn ra ngoài, rm thực sự không thể ở lại đây được nữa.”
Mục Đình Sâm đi đến trước gót chân cô, mặt lộ vẻ áy náy, đau lòng sờ lên khuôn mặt nhỏ của Tiểu Đoàn Tử: “Anh biết rồi, anh có thể hiểu cảm nhận của em, không riêng em chịu không được, anh cũng chịu không được.
lúc bình thường bà ấy thực sự rất tốt… Anh cũng không biết vì sao.
lại thế này.
Bà ấy giống như một cái kén kiên cố, chúng ta bất luận làm gì cũng không lột ra được, nhìn không thấu được bên trong bà giữ nhưng bí mật gì.”
Ôn Ngôn cười khổ nói: “Đúng, lúc bình thường dì rất tốt, đối với anh và Tiểu Đoàn Tử đều rất tốt, nhưng cũng chỉ là đối với hai người mà thôi, đối với em và nhưng người khác, không đối tốt được.
Bà ấy là dì nhỏ của anh, em không muốn đánh giá cái gì, em mệt rồi, trước mang Tiểu Đoàn Tử trở về phòng đây.”
Ngày hôm sau, Mục Đình Sâm đến công ty.
Ôn Ngôn ở trong nhà không có việc gì, dù là có Tiểu Đoàn Tử làm tắm chắn, vẫn gánh không được ánh mắt An Tuyết Ly lạnh cực hạn nhắm vào mình, không thể trêu vào, cô mang Tiểu Đoàn Tử ra ngoài tìm Trần Mộng Dao và Khúc Thanh Ca, ở cùng với các cô ấy cô mới có cảm giác được thả lỏng.
Đến cửa hàng đồ ngọt hẹn sẵn gặp mặt, Trần Mộng Dao đã đến, Khúc Thanh Ca còn chưa thấy bóng người.
Ôn Ngôn ôm Tiểu Đoàn Tử ngồi xuống, thở phào nhẹ nhõm: “Sau khi đi ra cảm thấy không khí đều ngọt, hôm nay mình mời, ăn cái gì gọi thỏa mái.”
Trần Mộng Dao trêu chọc nói: “Không phải chứ? Lại là bởi vì dì nhỏ Mục Đình Sâm? Bà ấy tra tấn cậu thành thế này, Mục Đình Sâm mù sao?”
Ôn Ngôn giống như quả cầu da xi hơi: “Anh ấy không mù, nhưng là dì nhỏ anh ấy cũng không thể làm gì, ai lại đi so đo với một người bị bệnh tâm thần chứ? Cậu nói không sai, bà ấy là có bệnh tâm thần.
Bát luận là