Mặc dù vẻ mặt của Ôn Ngôn trông có vẻ rất bình thản nhưng mà Đường Xán vẫn không thể bị sự thản nhiên của cô ảnh hưởng phần nào, vẫn tỏ ra vô cùng sửng sốt, nét mặt đầy vẻ không thể nào tin được, chỉ là nhìn ngó xung quanh một cách vô thức như là ăn trộm vậy, hạ thấp giọng nói: “Không phải chứ? Hai người ly hôn thật đấy à?”
Ôn Ngôn đưa tay vén lọng tóc dài ra sau tai: “Đúng thế, chuyện như này có cần thiết phải làm giả không chứ?
Trăng còn có lúc sáng lúc tỏ, lúc tròn lúc khuyết, người có bi hoan, ly hợp, lẽ nào không phải là chuyện rất bình thường sao? Nghĩ thoáng ra thì chuyện gì cũng sẽ tốt thôi.”
Đường Xán nhất thời tâm trạng trở nên rất phức tạp: “Không phải là bởi vì chuyện cô để tôi nhận trước tiền lương đấy chứ? Mục tổng không đồng ý, cô lại tự mình quyết định?”
Ôn Ngôn trợn mắt nhìn anh: “Nghĩ cái gì đấy hả? Anh áy mà không đồng ý, tôi cũng không thể nào đưa tiền cho anh được, anh có ngốc không thế? Chuyện này không liên quan đến anh, là chuyện giữa tôi và anh ấy thôi… Được rồi, anh đi bận việc của anh đi, ly hôn hôn thì tôi cũng phải ăn cơm, phải làm tốt công việc để kiếm tiền nuôi con trai tôi.
Đường Xán không chắc chắn, hỏi lại: “Ly hôn rồi cô vẫn còn làm ở Mục thị?”
Ôn Ngôn trả lời một cách rất hiển nhiên: “Không ở Mục thị thì tôi có thể đi đâu được? Có nơi nào có đãi ngộ tốt hơn ở: Mục thị không? Thỏa thuận ly hôn đã viết rất rõ ràng, cả đời này e là tôi chỉ có thể làm việc cho Mục thị mà thôi, quyền nuôi dưỡng Tiểu Đoàn Tử tuy rằng nằm trong tay tôi, nhưng mà Mục Đình Sâm không cho phép tôi đưa con trai anh ấy đi, chỉ có thể như thế này thôi.”
Đường Xán thở dài một tiếng: “Cô còn ở đây thì còn tốt, chỉ cần người còn ở đây thì chuyện gì cũng dễ nói, nếu như mà sau khi ly hôn mà cô lập tức rời đi vậy thì… Căn bản là không có cơ hội để xoay chuyển nữa rồi.
Dẫu sao thì chúng ta cũng quen biết nhau, tôi có thể hỏi vì sao mà hai người lại ly hôn không? Tôi rất là tò mò, Mục tổng yêu cô như thế, tại sao lại ly hôn với cô chứ?”
Ôn Ngôn đột ngột rất nghiêm túc nhìn Đường Xán nói: “Đúng thế, anh ấy yêu tôi, cho đến khi ly hôn thì hai chúng tôi vẫn còn yêu thương nhau.
Nhưng mà có những chuyện thì… khiến cho tôi rất bắt lực, thậm chí là còn có thể dùng kinh tởm để miêu tả nữa, tôi không cách này thay đổi được cục diện hiện nay, không thể nào không tạm thời rời xa anh ấy được.
Đường Xán, khuyên anh một điều, nếu như mà mẹ của anh thật sự không thích Từ Dương Dương, vậy thì cả đời này cũng đừng để bọn họ gặp nhau, bằng không thì giữa bọn họ sẽ có một người lựa chọn rời xa anh đấy, hơn nữa người rời xa anh sẽ là Từ Dương Dương, bởi vì mẹ của anh sẽ không bao giờ thua cả.”
Đường Xán đoán ra được chuyện gì đó, không còn hỏi tiếp nữa: “Tôi biết rồi, chuyện này tôi sẽ không nói ra ngoài đâu, làm việc trước đi đã, tối nay chúng ta ra ngoài ăn cơm đi, tôi cũng không gọi Mục tổng nữa, vẫn là đi ăn cơm với cô thoải mái hơn.”
Lúc hết giờ làm, Ôn Ngôn gọi điện thoại cho má Lưu, nói là không về ăn cơm, để má Lưu giúp cô chăm sóc Tiểu Đoàn Tử.
Đến nhà hàng, lần đầu tiên thấy Ôn Ngôn gọi một chai rượu vang.
Từ Dương Dương cũng nhìn ra là có chuyện: “Chị Ôn Ngôn, hôm nay sao chị lại đột nhiên muốn uống rượu thế?”
Đường Xán đưa mắt ra hiệu cho Từ Dương Dương, Từ Dương Dương vẫn không hiểu ý: “Tại sao vậy…”
Ôn Ngôn cười: “Không có gì, chỉ là ly hôn thôi, dẫu sao thì Đường Xán cũng đã biết rồi, có giấu em thì cũng không có ý nghĩa gì, chỉ có hai người biết thôi đấy, đừng có nói ra ngoài.”
Phản ứng của Từ Dương Dương khi biết chuyện này không hề khác gì Đường Xán: “Á! Ly hôn? Chị Ôn Ngôn, chị điên rồi sao?”
Đúng thế, nghe thấy hai chữ ly hôn này thì tất cả mọi người đều cho rằng Ôn Ngôn bị điên rồi, người đàn ông như Mục Đình Sâm, ai lại không bám lấy chứ? Chỉ có cô ấy là dám ly hôn thôi.
Ôn Ngôn nhún vai như không có gì: “Không có gì là to tát cả, không nhắc đến chuyện này nữa, nói chuyện gì đó vui vẻ hơn đi.
Hai người hiện giờ ở cùng với nhau rồi chứ? Dự định đến