Má Lưu kiểu nói này, Ôn Ngôn ngược lại là suy nghĩ rất rõ ràng: “Đơn giản là bà ta muốn tìm cảm giác tồn tại trên người Mục Đình Sâm, muốn chứng minh địa vị và giá trị của mình đều là độc nhát vô nhị, cho nên mới muốn khống chế Mục Đình Sâm.
Từ chuyện bà ta trải qua trong nhiều năm như vậy xem ta, chuyện này đã trở thành mục tiêu cố chấp của bà ta, coi như bây giờ cái gì chúng ta cũng thuận theo bà ta, bà ta cũng sẽ không hài lòng, sẽ chỉ làm trầm trọng thêm, quá khứ bà ta có nhiều năm không được thỏa mãn ham muốn như thé, thật cũng không dễ mà hài lòng.”
“Chuyện bà ta muốn là thừa nhận trong lòng tất cả mọi người, Mục Đình Sâm là con của bà ta.
Mà con của bà, lại vô cùng thuận theo con.
Căn bản là bà ta đang quản thúc Mục Đình Sâm như một đứa trẻ vậy, chuyện này quan hệ rất lớn đến việc bà ta lúc trẻ không làm bạn bên cạnh Mục Đình Sâm.”
Mặc kệ là bởi vì cái gì, hiện tại hành vi của An Tuyết Ly không phải chuyện người thường có thể hiểu được, Mục Đình Sâm trong lúc bài xích không hiểu sao lại xuất hiện chút áy náy, này áy náy từ đâu mà đến anh cũng không rõ, nhưng sau mỗi lần “giao chiến” cùng An Tuyết Ly, điểm áy náy này đều sẽ tra tắn anh, nói cho cùng, anh vẫn mềm lòng, vẫn là thương An Tuyết Ly thôi.
Thời gian kế tiếp, Mục Đình Sâm đều có chút đứng ngồi không yên, khoảng thời gian này xấp xỉ như không có cơ: hội qua đêm ở bên ngoài, An Tuyết Ly thật sự sẽ để anh ngủ lại ở ngoài sao?
Thấy anh cứ cầm điện thoại đã tắt máy mà lòng không yên, Ôn Ngôn thăm dò hỏi: “Không thì anh trở về nhà xem một chút đi? Hoặc là bật điện thoại lên?”
Mục Đình Sâm vẫn kiên trì quyết định trước đó: “Không cần, nói rõ là đên nay không quản bà ấy thì sẽ không quản, có bản lĩnh thì bà ấy “giết” tới đây.
Thời gian không còn sớm nữa, anh mang Tiểu Đoàn Tử đi tắm rửa, nghỉ ngơi sớm một chút đi.”
Ôn Ngôn bĩu môi không lên tiếng, rõ ràng anh đang bắt an, còn giả bộ như không chú ý tới chút nào, nếu An Tuyết Ly thật sự giết tới, ai cũng đừng mong được sống tốt.
Thật vất vả mới tới một chuyến, mọi chuyện của Tiểu Đoàn Tử đều bị Mục Đình Sâm giành hét, tắm rửa dỗ ngủ, một mạch xong, ngược lại là Ôn Ngôn khó được một chút thanh nhàn.
Lúc nhìn Mục Đình Sâm kể chuyện cho Tiểu Đoàn Tử trước khi ngủ, thật đúng là có chút hình dáng, nhưng mà anh cũng không kể những câu chuyện dễ thương về thỏ nhỏ hay hồ ly, lão sói xám và cừu nhỏ, càng không phải là truyện cổ tích, mà là… chuyện lịch sử! Tiểu Đoàn Tử nghe không hiểu, dễ dàng ngủ gà ngủ gật, cho nên ngủ rất nhanh, Ôn Ngôn nhìn cũng sửng sốt một chút, bình thường lúc cô dỗ cậu, Tiểu Đoàn Tử còn quấn lấy cô đòi kể chuyện cơ, còn không thể lặp lại…
Đừng nói Tiểu Đoàn Tử nghe không hiểu, cô cũng nghe không hiểu, ở một bên nghe đến ngáp lên.
Xác nhận Tiểu Đoàn Tử ngủ sâu, không bát chợt tỉnh dậy nữa, Mục Đình Sâm mới thận trọng đứng dậy đóng cửa lại: “Đi thôi, chúng ta cũng đi ngủ đi.”
Ôn Ngôn lấy củi chỏ nhắn nhắn vào eo lưng anh: “Hê hê, không ngờ là anh còn có một mặt này, sớm biết thế thì việc dỗ ngủ trước kia đều giao cho anh, nói cho cùng vẫn con ruột, cho dù bao lâu không gặp mặt, Tiểu Đoàn Tử vẫn thân thiết với anh, còn rất thích anh.”
Mục Đình Sâm liếc xéo cô: “Đương nhiên, không thân với anh thì thân với ai? Em nhìn nhìn ngày thời anh chăm con ít hơn em, nói không chừng con còn thích anh hơn em một chút đấy, không tin thì hôm sau em hỏi con xem.”
Đối với chuyện này, Ôn Ngôn mang thái độ hoài nghỉ: “Anh dẹp đi, bình thường anh bận rộn như vậy, thỉnh thoảng quản con một chút, đều là em và má Lưu chăm sóc nó, nó có thẻ thích anh hơn sao? Nếu nó thật sự thích anh nhát, em liền đập đầu chết, tránh việc sớm muộn cũng bị lang bạch nhãn(*) như nó làm tức chết.”
(*) lang bạch nhãn: sói mắt trắng, ý chỉ người vô ơn.
Hai người nói cười trở lại phòng ngủ, Ôn Ngôn bất ngờ phát hiện má Lưu quan tâm chuẩn bị áo ngủ cho Mục Đình Sâm, trước đó Mục Đình Sâm