Nhà Ngoại Cảm

Quá Khứ 2


trước sau

Ông ấy nhìn bà ta với khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi đôi bà tay ông rung rung, ông câu mày lại cắn chặt môi, ông không ngờ đã mười năm trôi qua mà bà ta vẫn còn nhớ còn hận .Những gì mình đã làm với bà ta trong lúc trước, đứa anh trai quay mặc lại nhìn trên giường mẹ mình, nó mỉm cười rồi dơ con dao lên, ông cố gắng chạy đến ngăn lại .Nhưng tất cả đã quá muộn cậu anh trai đã dùng con dao ấy đâm vào người mẹ, ông khóc nứt nở nhìn về phía bà ta bằng ánh mắt thù hận .Ông hất đứa con trai mình qua một bên liên tục kêu rào, rồi dùng những vật đang ở cạnh mình quân vào chỗ bà ta .“Ta sẽ không tha cho ngươi đâu, Tại sao chứ ?Ta chỉ giết chết ngươi, nhưng ngươi lại làm hại cả gia đình ta ?”Bà ta mỉm cười khuôn mặt vui sướng trong sự thỏa mãn vì đã làm kẻ giết mình phải đau, bà ta lúc này dùng bàn tay của mình phóng dài ra .Khéo ông ấy đến tay bà ta bóp chặt cổ ông, hai người khuôn mặt kế xác nhau rồi bà ta gầm gừ, ông cũng dần bị khéo lên :"Tại sao á, chắc ông đã nghe câu giết người thì phải trả bằng mạng, nợ máu thì trả bằng máu phải không ?Thì tôi đang làm điều tương tự ấy, tất cả sinh mạng của gia đình ông điều do tôi quyết định, nếu tôi muốn thì ông có thể chết .Nhưng tôi muốn ông phải chịu sự đau khổ, khi nhìn thấy người thân của mình tự tàn sát lẫn nhau, sau đó là tới giết ông".Một tiếng cười thật lớn vang dội cả căn phòng ông bị nhất lên sau đó, bà ta đẩy ông bay vào cạnh tường .Còn đứa anh trai đã tỉnh giấc nó cầm con dao ấy đâm nhiều nhát vào bụng mẹ mình, bà ấy bất tỉnh nhưng cũng cảm thấy được những gì đang diễn ra, và nổi đâu của thân xác .Cậu em trai sợ đến nỗi tè ra quần nó đờ người ra đó, sau đó anh trai tiếng đến không gian im lặng giữa tiếng bước chân cùng tiếng hét của người bố :"Không không được làm vậy ? Nó là em trai của con không được, “Nhật Nha…”’Tên của cậu anh trai vang lên Nhật Nga cậu cầm con dao rung rẩy, khóc nứt nở với bản tính của một đứa bé .Cậu ôm em trai mình lại : “Anh sẽ bảo vệ em “Nhật Lý” Anh sẽ không để ai làm hại em”Lúc này người anh cũng đã nắm lấy đôi bàn tay của cậu em, ông bố vui mừng nhưng không thể cử động vì đã bị bà ta bắt lấy .Ông cố dùng hết sức lực còn lại mà rào hét :“Chạy…Chạy hãy mau đưa em con thoát khỏi đây đi”.Hai anh em trong đôi bàn tay ấm áp của nhau, hai người cùng nhau chạy ra khỏi cách cửa đang mở, nhưng bà ta lại cười cách cửa đóng sầm lại .Hai anh em đứng như trời trồng : “Chạy…Tiếp đi bọn mày muốn chạy à…Hôm nay tất cả điều phải chết sẽ không có một ai vượt qua được”Người bố lắc đầu rồi lại một lần nữa bị hất bay đến chỗ hai cậu con trai, ba người ôm nhau lại nghẹn ngào mà khóc, bà ta dùng con dao lúc này hất đến chỗ ba người :“Các con đã sầm sàn chưa gia đình chúng ta sẽ mãi hạnh phúc bên nhau”Bóng bà ta cứ đứng đó, ông bố rung rung nhấp lên từng cơn, nước mắt tuôn rơi nhiều hơn, đôi bàn tay cầm lấy con dao ấy ông ta mỉm cười một cách ngượng ngạo .Một tiếng

la thất thanh con dao ấy đã đâm vào bụng cậu em trai, cậu em trai nhìn bố ông ta ôm cậu lại hối hận khóc rào hét trong nụ cười của bà ta .Tiếp tục ông nhìn cậu anh trai, ông tiếng đến gần nhưng cậu nhanh nhẹn nên luôn tránh được những nhát dao từ ông ta.Ông ta như một kẻ điên vậy vừa cười vừa nói chuyện, nhưng lại muốn giết chết cậu anh trai bóng ma kia cuối cùng đã biến mất .Cậu em trai cố gây ra tiếng động để có người nghe được mà vào cứu giúp, cậu đạp thật mạnh vào sàn .Lúc này phòng kế bên cũng đã có người vào nhưng họ lại không nghe được những âm thanh ấy, ông đó đã tiến gần đến cậu hơn ông ta mỉm cười .Đè cậu xuống giường ông ta ôm hôn cậu sau đó vuốt ve người cậu : “Con đừng sợ có bố đây, gia đình ta rồi sẽ đoàn tụ”Cậu dùng tay của mình chống cự lại với con dao mà ông đang cầm, con dao vẹt qua làm cậu bị thương tiếng kêu thảm thiết to lớn ấy đã làm người ở phòng bên kia chú ý .Ông ta bị miệng cậu lại mặt kệ nước mắt cứ chảy, miệng thì lầm bầm :“Nào con trai yêu dấu im lặng nào…Người ta sẽ nghe đấy !”Cậu cắn lấy ta của ông ta ông ta cũng hét lên, lúc này cách cửa đã được một người đàn ông bên ngoài làm ngã xuống .Ông ta bước vào mặc kệ cho cậu bị khéo chân lại trong gầm giường, ông ta bật đèn lên nhìn thấy những cảnh tượng trước mắt ông ta đứng hình .Cậu nhìn thấy người nên cố kêu lên bằng giọng yếu ớt :“Cứu cứu cháu với, cha muốn giết cháu”Người đàn ông ấy dùng tay của mình đỡ cậu đứng dậy, nhưng vẫn không tài nào ra được cậu bị cha mình dùng dao cứa vào chân .Cậu la lên sau đó đạp vào mặt cùng tay cha cậu, cuối cùng cậu cũng thoát được cậu chạy một mạch ra khỏi phòng .Còn người đàn ông xấu số kia vẫn chưa hiểu gì thì đằng sau một, thứ gì đó lạnh lạnh chạm vào cổ .Khi quay lại chính là cha cậu bé ông ta mỉm cười rồi một nhát vào cổ kiến cậu chết trong nháy mắt .Ông ta bắt đầu đuổi theo cậu, trong tay cầm con dao đẫm máu đã lọt vào tầm ngắm của mọi người, có người đã báo cảnh sát nhưng ông ta lại chẳng để tâm .“Sao lại chạy hãy lại đây gia đình chúng ta sẽ đoàn tụ”Tất cả mọi người đứng xung quanh nhìn còn đứa bé thì bị dồn vào ngõ cục, chẳng ai dám đến cứu nó mặc kệ người bố một lúc lại đến gần hơn nó cầu xin tha nhưng đáp lại là nụ cười cùng con dao ấy .Nó sợ đến lúc nắm mắt lại tưởng rằng mình đã toi đời, nhưng lúc này cảnh sát đã đến họ bắn chết bố cậu cậu vui mừng .Cảnh sát bắt đầu bước vào hiện trường còn cậu được đưa đi chăm sóc, nhưng cậu vẫn cảm giác được có ai đó đang nhìn mình .Khi quay đầu lại cậu nhìn thấy bà ta mặt một bộ đồ màu đỏ, mỉm cười với cậu cậu rung sợ rồi lại đứng hình cứ nhìn chằm chằm bà ta .Mọi người cố gắng khéo cậu đi, nhưng cậu nhìn bà ta đang dần tỏ ra một luluồng ánh sáng xanh, vẫy tay chào cậu rồi dần dần tan biến .Lúc này cậu mới trở lại bình thường, rồi bọn họ đưa cậu lên xe… .


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện