Nhãi Con Tiểu Long Lại Ăn Vạ Ta

Chương 20


trước sau


Edit: Vũ Kiều Phụng
Beta 1: Vũ Kiều Phụng
Beta 2:
Team: Đề Cử Đam Mỹ Hay
Tiểu long đột nhiên gào khóc làm cha nó suýt thì ù tai:
"Im đi!"
Long Dực gầm nhẹ:
"Không thể thương lượng, con cần phải về Long Cung đi học.

"
"Không về, không về,không không về!"
Tiểu long phản nghịch cha nó, từ chối ba lần, còn điên cuồng xoắn thân mình muốn trốn ra khỏi long trảo của cha, nhưng hình thể cùng vũ lực khác nhau trời vực, kết quả cuối cùng tiểu long bị đánh một trận.

Đánh xong
Long Dực liếc con trai quật cường, nước mắt rưng rưng nhưng không khóc ra tiếng, lạnh lùng nói:
" Đáng đời.

"
Nhà trẻ Long tộc chưa học xong, đã muốn tới thế giới con người học cao trung, đúng là không đâu vào đâu.

Nhìn sao trên trời ảm đạm, Long Dực nhanh chóng xách con trai bay về Long Cung nơi biển sâu.

Sáng sớm
Vừa qua 6 giờ, Diệp Lan thức dậy ngồi trên giường, đẩy đẩy Giản Ninh, tiếng nói hơi khàn:
"Ninh Ninh, dậy thôi.

"
Giản Ninh không có một chút phản ứng.

[Cố Chấp Vai Ác Ta Về Rồi Đây] - Đề Cử Đam Mỹ Hay
Văn án
Thẩm Thư vô tình biết được, bản thân đang sống trong một quyển sách.

Trúc mã của cậu Cố Nghiên là một nhân vật phản diện có tài năng xuất chúng và tàn nhẫn, yêu thích nhân vật chính nhưng không được hồi đáp lại cố chấp không buông, cuối cùng lại chết thảm trong tay hai nhân vật chính.

Cố Nghiên chỉ là một cái bia đỡ đạn, xuất hiện như một con rối.

Ý đồ bẻ cong cốt truyện không có kết quả, Thẩm Thư vì mạng sống, mà cẩn thận chăm sóc Cố Nghiên cùng anh đi qua suốt thời thơ ấu, thời điểm trước khi cốt truyện bắt đầu.

!
Năm năm sau, Thẩm Thư có năng lực tự bảo vệ mình nên quay trở lại trấn nhỏ.

Lại gặp phải Cố Nghiên, người lúc này nên ở giới khôi sư hô mưa gọi gió.

Anh đã từng là người kiêu ngạo, bình tĩnh và tự kỷ luật, mặt mày lạnh băng mà nay lại rụt rè, bĩu môi ủy khuất nói:
"Thư Thư, sao bây giờ em mới đến, anh rất nhớ em nha~!"
Sau này Thẩm Thư mới hiểu được, Cố Nghiên mất trí nhớ nhưng lại đem hình ảnh của chính mình lưu giữ trong suốt thời thơ ấu của anh.

Nhất mực giữ lời hứa với Thẩm Thư cho đến khi cậu trở về.

!
Vào một buổi sáng, Thẩm Thư tỉnh lại, xoa eo muốn tìm Cố Nghiên người đột nhiên khôi phục lại bình thường tính sổ.


Xoay mặt lại liền nhìn thấy tên phản diện cố chấp tối qua, vây quanh cậu vẻ mặt thảm thiết khóc lóc:
"Thư Thư, em, em phải chịu trách nhiệm đối với anh.

"
Thẩm Thư: "! "
Tên ác ôn mà cậu đã nuôi nấng, dù cậu rất muốn khóc thì cũng phải sủng anh.

Chuyện đã tới nước này, bọn họ còn có thể ly khai được sao?
Kẻ điên Cố Nghiên sau khi trọng thương thì mất tích khỏi khôi sư giới.

Các linh khôi sư đào ba thước đất, rốt cuộc cũng tìm được Cố Nghiên trốn ở một cái trấn nhỏ.

Nhưng mà còn chưa kịp động thủ, họ liền phát hiện còn có người so linh khôi sư Cố Nghiên càng điên hơn, thế nhưng lại đem đại ma đầu trở thành tiểu bảo bảo mà hống.

Các linh khôi sư: Cậu lợi hại cậu chơi tiếp đi, chúng tôi đi trước một bước đây.

Một câu tóm tắt: Anh yêu em
Lập ý: Vận mệnh của mình do mình nắm giữ, chỉ cần nỗ lực đi tới, có thể phá vỡ trói buộc của vận mệnh, tới được đích đến mình mong muốn.

Truyện được dịch bởi Team Đề Cử Đam Mỹ Hay, vui lòng không re-up.

***
Diệp Lan cảm giác không đúng, cúi đầu nhìn người bên cạnh, vừa thấy, Diệp Lan hoảng sợ:
"Ninh Ninh!"
Mặt Giản Ninh trắng bệch, nhìn không giống đang ngủ, hình như là hôn mê.

Diệp Lan vô cùng lo lắng đi mặc quần áo, cõng Giản Ninh còn mặc áo ngủ chạy ra ngoài.

Lúc Diệp Lan tìm tới, phòng y tế trường còn chưa mở cửa, gấp muốn khóc.

"Diệp Diệp, tôi cõng Ninh Ninh, chúng ta đi bệnh viện.

"
Uông Phàn nãy giờ chạy đi theo, thật nhanh đỡ Giản Ninh lên lưng rồi xông ra ngoài, đi ngang chỗ bảo vệ xin phép giáo viên nghỉ học.

Lăn lộn một hồi trong bệnh viện, cuối cùng Giản Ninh cũng tỉnh lại, vừa tỉnh liền ôm Diệp Lan run rẩy:
"Diệp Diệp, bên ngoài ký túc xá có quỷ, quỷ này kêu tên cậu, bị tôi nghe được, hức! , nó trừng tôi, đôi mắt còn sáng lên trong đêm, Diệp Diệp, tôi sợ!!!"
Diệp Lan: "! ! "
Diệp Lan bị Giản Ninh ôm gắt gao, nghe hắn nói việc đêm qua gặp quỷ cảm thấy não không muốn hoạt động.

Quỷ còn kêu tên cậu?
[Bản dịch hoàn chỉnh nhất được đăng tại decudammyhay.

com, vui lòng truy cập web để đọc truyện này và các bộ cute khác do thành viên của web dịch.

]
Diệp Lan vỗ vỗ lưng Giản Ninh, trấn an:
"Cậu gặp ác mộng hả?"
"Không phải.

"
Ký ức của Giản Ninh đối với cặp mắt lãnh lệ kia rất rõ ràng:
"Tôi chắc chắn, con quỷ kia luôn kêu tên cậu, Diệp Diệp, gần đây cậu phải hết sức cẩn thận.


"
Diệp Lan cũng không sợ quỷ, nhìn Giản Ninh bị dọa như vậy, cậu chỉ có thể gật gật đầu.

Ngồi cùng Giản Ninh một chút, thấy cảm xúc của hắn đã ổn định, Diệp Lan mới đỡ hắn xuống giường, ra bệnh viện.

Vừa ra khỏi
Giản Ninh cúi đầu nhìn bộ quần áo ngủ hình gấu trúc nhỏ trên thân mình, mặt hồng hồng:
"Diệp Diệp"
Diệp Lan đang đỡ Giản Ninh, bỗng nhiên nghe tiếng nói nho nhỏ của hắn:
"Tôi còn mặc áo ngủ, có ấu trĩ lắm không?"
"À không"
Diệp Lan nhìn áo ngủ hình gấu trúc nhỏ, nghiêm túc nhận xét:
"Không ấu trĩ, rất đáng yêu.

"
"Đáng yêu chính là ấu trĩ"
Giản Ninh lẩm bẩm:
"Tôi nói riêng cậu thôi nha, tôi còn có một bộ áo ngủ, cái đó mới ghê gớm, trên mặt quần áo là hình rồng, rất uy phong!"
Rồng! !
Diệp Lan nhớ đến tiểu long mình nuôi, cảm thấy nó không có liên quan gì đến hai chữ uy phong.

Mấy đêm sau, Giản Ninh vẫn ngủ chung với Diệp Lan, nếu có nhìn thấy con quỷ kia, có người bên cạnh cũng không sợ, nhưng tới khi huấn luyện quân sự kết thúc, cũng không thấy được con quỷ ngoài cửa sổ.

Sau đó thì được hai ngày nghỉ ngơi, Diệp Lan thu thập hành lý, ngồi xe buýt trong thị trấn về nhà, xe không đến tận nhà, phải đi bộ một đoạn.

Gần một tháng không về, trong nhà tối tăm, Diệp Lan rải nước, cầm chổi quét từ trong ra ngoài, quét quét lại quét ra một cái tay nải nhỏ, rơi vào trầm tư.

Tay nải nhỏ chứa hạt châu, có hạt lớn bằng chén mì, còn có vàng, san hô đính ngọc! !
Diệp Lan không hiểu chạm khắc nhưng vàng thì biết, cậu nhìn kỹ tay nải, trên mặt đánh một cái dấu xiêu xiêu vẹo vẹo và một vài vết nước khô cạn.

Diệp Lan đã biết là ai để lại:
"Chiêu tài!!!" thở một hơi dài, chạy ra bên ngoài.

Trong đầu Diệp Lan hiện lên hình ảnh tiểu long lẻ loi cõng tay nải nhỏ trở về nhà khi cậu đang đi học, đặt tay nải trong nhà sau đó ngồi chồm hổm, xoạch xoạch rớt nước mắt.

Hình ảnh này làm Diệp Lan có chút lo lắng, cậu chạy ra ngoài sân, kêu vài tiếng chiêu tài, chỉ muốn được nhìn thấy tiểu long ngay bây giờ.

Nhưng vừa kêu vừa chờ, người còn không thấy huống chi long, bàn đá trong vườn phủ đầy lá cây, Diệp Lan ủ rũ ý thức được có kêu cũng chậm, tiểu long chắc chắn đã không còn ở đây, cậu xoay người về phòng.

Hạt châu, vàng, ngọc san hô, đủ thứ, Diệp Lan nghĩ mãi, cuối cùng đem những đồ vật quý giá này giấu đi, giấu xong, Diệp Lan ngồi xếp bằng trên chiếu, ngây người suy nghĩ tiểu long bây giờ đang làm cái gì.

Chỗ sâu trong Long Cung
Long Dực và Mộc Hề, cùng với một ít trưởng lão Long tộc, tất cả canh giữ ở cửa ra bí cảnh, sắc mặt ngưng trọng.

"Long Dực, làm sao bây giờ? Đản Đản còn chưa ra.

"
Mộc Hề túm túm góc áo Long Dực, lo lắng hai mắt đều đỏ lên.

"Bí cảnh

một khi mở ra sẽ tự động đóng cửa, ít cũng nửa năm mới mở ra một lần nữa.


"
Mày Long Dực nhíu chặt, đem Mộc Hề ôm trong ngực.

"Bảo bối ngoan, bây giờ chúng ta chỉ có thể chờ.

"
"Không thể hủy hoại bí cảnh làm Đản Đản ra sao?" Mộc Hề chưa từ bỏ ý định hỏi.

Long Dực lắc đầu:
"Không được, nếu bí cảnh bị công kích từ bên ngoài, trong thời khắc cực hạn sẽ tự hủy, đến lúc đó Đản Đản càng không ra được.

"
Này không được kia cũng không được, nhưng Đản Đản một thân một mình trong bí cảnh nơi chốn đều là nguy hiểm.

Mộc Hề nghĩ đến con trai, cầm lòng không được, vùi mặt vào trong lòng ngực Long Dực, nghẹn ngào ra tiếng.

Long Dực vỗ nhẹ lưng hắn trấn an, nhưng ưu sầu nơi đáy mắt cũng không mất đi.

Chỗ bí cảnh này thật ra tên là bí cảnh thời gian.

Tốc độ thời gian bên trong khác với bên ngoài, vì muốn nhanh chóng lớn lên, tiểu long một mình xông vào.

Bên ngoài nửa năm, tương đương với trong bí cảnh rất nhiều năm.

Đáy mắt Long Dực tối tăm, không thể hiểu được Đản Đản nhà hắn vì cái gì không thể bắt đầu từng bước từ nhà trẻ Long Cung đi học, từ từ lớn lên ở Long Cung.

Thế nào cũng phải cưỡng ép bản thân hóa hình, nhanh chóng lớn lên.

Thời gian như cát chảy qua ngón tay
Diệp Lan thích nghi với sinh hoạt trong trường học rất nhanh, lúc phân ban, cậu chọn khoa học tự nhiên.

Khoa văn cần phải trau dồi nhiều thứ, Diệp Lan học từ đơn còn khó khăn, đừng nói đến lịch sử chính trị.

Khoa học tự nhiên thì học ít hơn, nhưng thành tích của Diệp Lan, suýt đội sổ.

Cậu ghé vào trên bàn, Giản Ninh bên cạnh cũng nằm bò.

"Ninh Ninh"
Diệp Lan uể oải nói:
"Kết quả thi của tôi đếm từ dưới lên.

"
Giản Ninh nghẹn nghẹn, nhắc nhở hắn:
"Diệp Diệp, tôi cũng vậy.

"
Hai người một cái đứng thứ nhất từ dưới lên, một cái thứ hai cũng từ dưới lên, nhưng cái hạng nhất đếm ngược, Giản Ninh, thái độ lại rất tốt, hắn duỗi tay vỗ vỗ Diệp Lan, dỗ cậu:
"Diệp Diệp, nói cách khác, thi lần này hạng thứ bốn mươi bảy.

"
Lớp phân ban chỉ còn lại 48 cá nhân.

Diệp Lan mờ mịt:
"Hạng bốn mươi bảy với thứ hai đếm ngược khác nhau chỗ nào?"
"Có chứ, cái này gọi là cách dùng ngôn ngữ, ba tôi không biết lớp có bao nhiêu người nên khi nói với ba, tôi thi đứng thứ 48, ông sẽ không đánh tôi, còn nếu như nói thứ nhất đếm ngược, chắc chắn sẽ bị đánh.

"
Diệp Lan: "! ! " bội phục mà nói:
"Cậu thật sự là thiên tài.

"
Giản Ninh khiêm tốn:

"Quá khen, quá khen.

"
Hai người hàn huyên không lâu, giáo viên đến.

Giản Ninh tiếp tục bò trên bàn nhìn chằm chằm bài thi tràn đầy dấu X, mà Diệp Lan thì động viên tinh thần, nỗ lực! !
Nỗ lực nghe một bài học không thể nào hiểu được.

Hôm nay là cuối tuần, Diệp Lan về nhà, như bình thường thu thập trong nhà rồi làm thức ăn, thu hoạch rau còn sống trong vườn để vào rương, đạp xe đi thị trấn bán hàng vỉa hè.

Tiền bán hải sản cậu cũng chưa dùng, từ khi đi học, đến chủ nhật Diệp Lan lại bán hàng vỉa hè, kiếm tiền tiêu vặt.

Vừa đến thị trấn, người lớn tuổi gọi cậu đi tiếp điện thoại.

Là Mộc Hề gọi tới.

"Diệp Diệp, tiểu long còn đi học, chờ một thời gian, nó sẽ nói chuyện với em.

"
Từ khi tiểu long vào bí cảnh, Diệp Lan ngoại trừ cái tay nải nhỏ kia thì không phát hiện dấu vết khác của nó, cậu gọi điện thoại cho Mộc Hề hỏi thăm tiểu long.

Mộc Hề cũng chỉ trả lời nó còn đi học, không có cách nào nói rõ với Diệp Lan.

Ngắt điện thoại, Mộc Hề thở dài:
"Đản đản nhà chúng ta khi nào mới ra?"
Bí cảnh nguy hiểm, Mộc Hề cùng Long Dực cũng không thể bảo đảm tiểu long có thể nguyên vẹn ra được.

Cho nên hắn cũng không nói sự thật cho Diệp Lan, sợ cậu lo lắng.

Long Dực xoa xoa cái trán:
"Cái này ta cũng không biết, bảo bối ngoan, nơi đó toàn ma đầu ăn người, ngoài Đản Đản ra không có người sống, tất cả đều là ma vật hung tàn, ở nơi đó lâu rồi, Đản Đản của chúng ta có khi nào nghẹn thành cái biến thái! ! "
" Anh mới biến thái!"
Mộc Hề bao che con trai, trừng hắn:
"Tuy rằng Đản Đản có chút bướng bỉnh, nhưng tính tình vẫn rất lương thiện.

"
Long Dực:
"Ừ ừ ừ.

"
Nhóc con đó giống hắn lúc nhỏ, mà cái gọi là lương thiện này, Long tộc bọn họ cũng chỉ đối với bạn đời của mình.

Cho nên, trông cậy vào nhà bọn họ Đản Đản sau này lớn lên thành một con rồng tốt chính trực lương thiện, khó khăn không thua gì nói Long Dực đi đâm một lỗ trên trời.

Bên này Mộc Hề còn đang rầu rĩ vì con trai.

Một nơi khác, Diệp Lan rũ đầu, cũng đang khổ sở, dù chiêu tài có học tập bận rộn thế nào, cũng không thể không rảnh mà gọi một cuộc điện thoại vài phút.

Diệp Lan ôm rương, một lần nữa đi đến nơi bày hàng vỉa hè, từng cái đồ vật trong rương được bày trên mặt đất, Diệp Lan hít hít cái mũi, thầm nghĩ:
Thôi được, chiêu tài không hiểu cậu, lúc cậu gọi cho anh Mộc sẽ không bao giờ hỏi thăm tiểu long đã quên cậu đi.

Tay nải nhỏ cậu sẽ trả lại anh Mộc, tiền hải sản cũng không cần.

Sau này, phận ai nấy lo.

- Còn tiếp -
Tất cả truyện ở nơi này đều được dịch bởi Team Đề Cử Đam Mỹ Hay.

Vui lòng không re-up.

Hãy Follow + Vote + Like + Comment nhiệt tình bạn nhé!.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện