Nhân Duyên Tiền Định

Phạm Tên Húy


trước sau

Nhưng vừa thấy bên cạnh còn có một nam tử, hơn nữa lại là Lục Nhiên trước kia đối với Văn Chiêu bất thường, Văn Tập liền ôm lấy Văn Chiêu, nhíu mày trầm giọng nói, "Lục Nhiên, huynh cho ta một lời giải thích." Được lắm, lại gọi thẳng tên rồi.

Lục Nhiên cảm thấy Văn Tập mỗi lần giận dỗi liền gọi cả họ tên hắn, thói quen này có chút ngay thẳng đáng yêu, nhưng bây giờ không phải là lúc đùa vui, hắn lời ít ý nhiều đáp, "Khương Nhị cô nương ở trong bữa tiệc bị người ta hạ dược. Bây giờ không phải là thời điểm để truy cứu ta, hẳn là bất động thanh sắc trước tiên đem nàng về phòng."

Văn Tập quen nghe theo kiến nghị của Lục Nhiên, lúc này nghe hắn nói như vậy, liền cảm nhận được Văn Chiêu đang run bần bật. Cả người ướt đẫm trong đêm hè cũng sẽ cảm thấy lạnh, Văn Tập lập tức không cùng Lục Nhiên nhiều lời, muốn mang nàng rời đi.

Đi được vài bước đột nhiên dừng lại, quay đầu nói với Lục Nhiên "Huynh đi đến phòng ta thay bộ y phục khác."

Lục Nhiên gật đầu cười, người bạn tốt này của hắn, dù "hiềm nghi" của hắn vẫn chưa rửa sạch nhưng còn sợ hắn bị cảm lạnh.

Văn Tập đem Văn Chiêu ôm vào trong phòng, một đường tích tách nhỏ nước, nha hoàn ngoài cửa vừa nhìn thấy cảnh tượng này, tất cả đều sửng sốt, Văn Tập đi thẳng vào trong phòng, thấy hai đại nha hoàn của Văn Chiêu vẫn chưa quay lại, liền phân phó hai người khác đến giúp Văn Chiêu tắm gội, thay y phục.

Văn Chiêu ngâm trong nước ấm, cả người ấm áp hơn chút, khua tay để hai người kia chưa bao giờ hầu hạ qua việc nàng tắm gội lui xuống, lúc này mới cảm thấy thoải mái. Nhưng tâm trạng đang rất rối bời, nàng phải giải thích thế nào với Tam ca đây?

Nói nàng bị hạ loại dược này, kẻ hạ dược chính là Tam muội ôn nhu, lương thiện kia sao?

Thính Lan...... Hạ loại dược này với nàng có dụng ý gì nhỉ, là muốn khiến nàng mất đi thân trong sạch sao? Nhưng Thính Lan lại thích Lục Nhiên, đương nhiên không muốn Lục Nhiên cùng nàng......

Không đúng, Thính Lan không biết Lục Nhiên sẽ đến. Văn Chiêu xoa xoa ấn đường, cảm thấy suy nghĩ có chút hỗn loạn, trong lòng cũng buồn bã, như là có cảm xúc muốn trào đê, nàng cần phải nâng cao con đê lên để khống chế cảm xúc.

Ngâm toàn thân trong nước, dường như như thế có thể giúp nàng thoát khỏi việc này vậy, lại ở thời điểm này đột nhiên nhớ đến vừa rồi ở dưới nước Lục Nhiên hôn nàng một cái......

Văn Chiêu cảm thấy trong lòng càng thêm phiền loạn, vì sao một kiếp này nàng cùng Lục Nhiên dây dưa không rõ như vậy, chẳng lẽ chính là vì một lần thí ân của ba năm trước đây?

Không thể không nói, thật ra một kiếp này bởi vì đủ loại nguyên nhân, tình cảnh phủ Vinh quốc công so với kiếp trước khá hơn nhiều, ít nhất Văn Chiêu không cần lúc nào cũng lo lắng sẽ bị xét nhà......

Kiếp trước lúc này Khương gia tuy rằng có thể chạm vào bỏng tay, nhưng một chân cũng đã bước đến vách vực, chỉ cần cho hoàng thượng một cơ hội, liền có thể khiến cho phủ quốc công vạn kiếp bất phục.

Bên ngoài vang lên tiếng bước chân, Phù Diêu cùng Phù Cừ ở cửa gặp được Tam công tử, Tam công tử nói tìm được cô nương rồi, hai người vội vàng đi vào.

"Cô nương là đi đâu? Dọa chết Phù Diêu......"

Phù Diêu vừa nói xong câu này liền bị Phù Cừ bên cạnh ra hiệu, dường như nhắc nhở nàng không được nhiều chuyện hỏi đến sự tình của chủ tử, nhưng nàng thực sự lo lắng gần chết......

Văn Chiêu yên lặng không nói, cả người gầy nhỏ, ôm cánh tay ngồi trong thùng tắm, trong lòng hai nha hoàn đều đột nhiên sinh ra chút đau lòng, nhưng rốt cuộc đang đau lòng cái gì, hai người cũng không biết nói thế nào. Thời điểm Văn Chiêu đứng lên, hai nha hoàn thấy miệng vết thương trên cánh tay nàng, lập tức nhỏ giọng hô, liếc mắt nhìn nhau, vội đem thuốc trị thương mang đến.

Giúp cô nương lau khô thân mình, thoa thuốc, lại thay xiêm y khô mát, đến khi giúp nàng lau tóc, lại thấy Tam công tử bước vào.

"Các ngươi lui xuống trước đi."

Văn Tập cầm lấy khăn khô trong tay Phù Cừ, giúp Văn Chiêu lau tóc, từng chút từng chút một, trong căn phòng an tĩnh vừa trầm mặc lại vừa ôn hòa.

Văn Chiêu để hắn làm, rũ mắt nhìn vân văn ủng của Tam ca, phía trên thêu chỉ vàng từng vòng một, khiến cho tâm tư của nàng cũng xoay vòng vòng.

"Tam ca......" Một tiếng gọi này hệt như thú nhỏ yếu ớt, vừa liếm xong vết thương của mình, ủy khuất lại kiên cường.

Trong lòng Văn Tập run lên, trên tay thoáng có chút không ổn, Chiêu Chiêu của hắn thực sự bị...... bắt nạt sao?

"Tam ca, muội rất khổ sở......" Giọng nói nàng hỗn loạn, khóc nức nở, cõi lòng Văn Tập quay cuồng, siết chặt khăn trong tay.

Văn Chiêu cảm thấy người trước mắt khiến nàng an tâm, khiến nàng đem hết yếu ớt che giấu trong lòng đều nói ra hết.

Tiến lên ôm hắn, đem mặt vùi vào trong lồng ngực hắn, vạt áo hắn ấm áp lại mang theo chút hương thoang thoảng, Văn Chiêu không kiêng nể gì mà khóc ra.

"Tam ca, Chiêu Chiêu không hiểu...... Chiêu Chiêu rất khó chịu......"

Sau khi Văn Chiêu dần dần lớn lên liền không còn khóc nữa, lần này lại thương tâm như vậy, trong lòng Văn Tập vừa chua xót lại dạt dào tức giận, từng chút một vỗ nhẹ lưng Văn Chiêu, bản thân lại tức giận đến phát run, "Lục Nhiên kia quả thật bắt nạt muội ư? Tam ca liền đi tìm hắn!"

Muội muội trong lồng ngực hắn liên tục lắc đầu, nước mắt nóng bỏng xuyên qua vạt áo làm bỏng lòng hắn, "Không phải hắn...... Là Thính Lan...... Muội không nghĩ ra...... Thính Lan nàng......"

Văn Tập nghe được không phải Lục Nhiên, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, giúp nàng lau đi nước mắt ướt đẫm, dịu dàng lại chuyên chú, "Chiêu Chiêu có thể nói cho Tam ca nghe không?"

Đêm mùa hạ này, dưới ánh trăng mông lung dịu dàng, trong viện còn có rất nhiều tiếng côn trùng kêu vang, tiếng trò chuyện trong phòng liên miên.

Trong sự bao dung trầm mặc của Tam ca, Văn Chiêu mới phát giác bản thân sai rồi.

Thời điểm Văn Tập ra ngoài, ánh trăng phủ lấy toàn thân, hắn bước từng bước một như đang đi trên nền tuyết.

Hắn làm sao nghĩ đến đường muội ôn hòa kia sẽ làm ra loại chuyện này? Nhưng việc đã đến nước này, kẻ bắt nạt Chiêu Chiêu, đều là kẻ thù của hắn. Siết chặt quyền, lại chậm rãi buông ra, Văn Tập cảm thấy bóng đen trước cửa phòng, tựa như là một con mãnh thú đang ngủ say trong đêm.

Nếu không phải hắn bắt gặp Chiêu Chiêu trồi lên trên mặt nước, có phải nàng sẽ định một mình chịu hết ủy khuất hay không? Vì sao một tiểu cô nương nhỏ tuổi như thế, lại có thói quen một mình trong nơi tăm tối tự chữa trị vết thương cho mình chứ......

Hôm sau là ngày tân nương kính trà, trên dưới trong phủ đều tập trung trong Thọ Duyên đường.

Thính Lan vừa tiến vào, nhìn thấy hai tầm mắt ngưng trên người nàng, cắn chặt khớp hàm, nàng quay mặt qua chỗ khác. Trước kia nàng biết làm chuyện xấu sẽ phải chịu báo ứng, nhưng nội tâm điều khiển nàng, nàng không khống chế được, không dừng lại được.

Nếu nàng đem Nhị tỉ đẩy xuống vách vực, nàng cũng sẽ nhảy xuống dưới.

Văn Chiêu cảm thấy đôi mắt có chút cay cay, nhắm mắt lại. Nàng sẽ không quản chuyện của Tam muội nữa, nàng ta có được hạnh phúc an bình như kiếp trước hay không, từ đây về sau không liên quan đến nàng.

Trên đường về Xuân Lan viện, Văn Chiêu thấp giọng phân phó hai người phía sau, "Bảo A Trúc lưu ý nhiều hơn người gần đây qua lại cùng Tam cô nương."

Hai người dù cho nghi hoặc nhưng cũng không hỏi nhiều, "Vâng" một tiếng, Phù Diêu lại nói, "Họa Lan nói A Trúc muốn đi học chút công phu."

"Vậy à, nhưng hắn còn nhỏ gầy như vậy......"

"Nhưng A Trúc khăng khăng muốn học, còn nói chờ hắn thân thể lớn thêm chút sẽ học không được nữa."

"Được rồi, cứ để hắn học, các ngươi tìm một hộ viện công phu tốt dạy hắn trước."

Văn Chiêu đi được vài bước lại nhớ đến một chuyện, "Họa Lan mười sáu, A Trúc cũng đã mười ba rồi, các ngươi quay về nói với Họa Lan không cần chăm sóc hắn nữa......"

Phù Diêu Phù Cừ vừa đáp ứng, liền nghe bên cạnh truyền đến một tiếng, "Nha, trong viện
Văn Chiêu còn có một nha hoàn Họa Lan sao, chính là Lan của Lan Nhi ư?"

Là giọng của Yến Thị, phía sau bà ta còn có Thính Lan, Thính Nguyệt cùng vài nha hoàn, "Chẳng lẽ Nhị cô nương hiểu quy củ như vậy, lại không hiểu được nha hoàn không thể phạm vào tên huý của chủ tử sao?"

Nàng làm sao không biết chứ?

Thời điểm Họa Lan mới vừa mua vào phủ, bảo nàng tên là Trần Hiểu lan, là tên do mẫu thân đã qua đời của mình đặt cho, tiểu nha đầu quỳ trên mặt đất, cầu xin giữ lại chữ "Lan" do mẫu thân nàng đặt. Tuy nói tuổi tác của Họa Lan lớn hơn Thính Lan, nhưng thời điểm nàng vào phủ, Thính Lan đã đến tuổi biết chạy nhảy rồi, mẫu thân có chút khó xử, nhưng bà là người dễ mềm lòng, nha đầu này vẫn hoài niệm mẫu thân của mình như vậy, trong tư tâm muốn để nàng ta lưu giữ niệm tưởng.

Sau đó, Họa Lan liền chưa bao giờ xuất hiện trước mặt Tam phòng, ngẫu nhiên gặp trên đường, đều cúi đầu, cực lực sợ bị người Tam phòng chú ý đến.

Trong lòng Văn Chiêu căng thẳng. Nha hoàn phạm vào tên huý của chủ tử, loại sự tình này ngay cả tổ mẫu cũng không thể thiên vị nàng, bởi vì đại gia tộc luôn luôn chú trọng quy củ. Tổ mẫu từng nói, quy củ hỏng rồi chính là lúc một gia tộc bắt đầu suy sụp.

Hít sâu một hơi, nếu sửa lại tên Họa Lan, dù sao Văn Chiêu cũng cảm thấy mẫu thân trên trời sẽ không vui. Nàng nên làm sao đây? Vì cái gì mà người bị ủy khuất một câu cũng không nói ra, những ác nhân kia lại có thể đứng trên lập trường chính nghĩa nhỉ?

"Tam muội thì sao? Ngươi hi vọng ta đổi tên cho nàng ư?" Văn Chiêu nhìn về phía Thính Lan bên người Tam thẩm, ngữ khí bình tĩnh, ánh mắt lại sắc bén. Nếu Thính Lan đối với nàng có một chút áy náy......

Thính Lan hơi hơi hé miệng, nhưng cái gì cũng không nói, lặng lẽ xoay mặt đi.

"Nha, Nhị cô nương phải dùng thân phận tỉ tỉ ép Lan Nhi nhà ta sao? Nhưng mẫu thân như ta vẫn còn ở nơi đây......" Tam thẩm càng thêm âm dương quái khí, mang vẻ đắc ý không giấu được.

Văn Chiêu ngày thường hành sự cẩn thận, bà ta làm thế nào cũng không bắt được nhược điểm, nhưng lúc này nàng lại đem nhược điểm đưa đến trong tay bà.

Đây gọi là tỉ muội sao? Trong lòng Văn Chiêu từng chút từng chút lạnh đi, nhắm mắt nói, "Văn Chiêu liền đổi tên cho nàng ấy......"

Tam thẩm thở dài, "Nhưng làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cho nha hoàn không hiểu quy củ như vậy chứ? Nhớ đến lão bộc ba năm trước đây của ta bị đánh trong Lưu Hương viện, lần này thế nào cũng phải đến đánh mấy trượng, để nàng ta nhớ thật kĩ......"

Văn Chiêu cắn chặt răng, trong lòng bị một đám sương mù đen bao vây dày đặc, cặp mắt hoa đào xinh đẹp chứa đầy lệ khí, giọng lập tức lạnh lùng nói, "Tam thẩm vẫn còn có mặt mũi để nhắc đến chuyện của ba năm trước sao, Văn Chiêu còn tưởng rằng Tam thẩm vô tâm vô phế như vậy, sớm đã quên mất A Dậu vì sao sinh non, đến bây giờ cơ thể vẫn suy nhược, hơn nữa Văn Chiêu khi đó mới mười tuổi, vì sao lại bị đổ oan là mưu hại kế mẫu!"

Yến Thị đột nhiên bị nghẹn họng. "Ngươi, ngươi......" Người này sao có thể cùng trưởng bối nói chuyện như vậy? Đầu ngón tay Yến Thị phát run, trừng mắt nhìn Văn Chiêu.

"Ta thế nào? Ta nói sai rồi?", Văn Chiêu bước theo dáng đi cung đình, từng bước từng bước một đến gần bà ta, trong mắt đều là chán ghét không chút che giấu nào, "Ba năm trước đây tổ mẫu vì Thính Lan, Thính Nguyệt, không muốn hai nàng nhỏ tuổi như ta lại không có thân mẫu, cho nên đem chuyện này bỏ qua, Tam thẩm liền có thể xem chuyện này chưa từng phát sinh ư? Thính Lan ngươi thì sao? Đến bây giờ ngươi còn tin rằng mẫu thân ngươi trong sạch?"

"Tam muội luôn luôn ôn hòa lương thiện, bàn tay cũng thật ô uế, thật đúng là có kỳ mẫu tất có kỳ nữ." Văn Chiêu hừ lạnh một tiếng, dường như nhìn hai người họ liền khiến mắt nàng ô uế, xoay người nghênh ngang rời đi. Hai người Phù Diêu, Phù Cừ vẫn chưa từ trong khiếp sợ phục hồi tinh thần lại, vội theo đi nàng.

Cả người Yến Thị loạng choạng, dáng vẻ tức giận công tâm, bà là một người thím, lại bị một vãn bối lạnh lùng quở trách như vậy, thể diện của bà phải để ở đâu chứ?

Nhưng trong khoảnh khắc vừa rồi, trong lòng lại là có chút sợ hãi, bà thật là càng sống càng thụt lùi rồi, làm sao lại sợ hãi một cô nương mười ba tuổi được. Nhưng...... Một tiểu cô nương nhỏ tuổi, trong ánh mắt vì sao sẽ có như vậy dày đặc lệ khí? Khoảnh khắc kia, bà ta dường như nhìn thấy mây đen che trời lấp đất quét đến.

Thính Lan đứng một bên chớp chớp mắt liền rơi lệ, động ý xấu hại Nhị tỉ là một chuyện, nhưng bị nàng mắng rõ ràng như vậy vẫn là khó chịu đến không thể chịu nổi.

Thính Nguyệt há miệng thở dốc, trong mắt ngập tràn không thể tin được.

Ba năm trước đây nàng chỉ là một tiểu nha đầu tám tuổi, một lòng một dạ chỉ biết là bảo vệ mẫu than mình, mà nghe ngữ khí của Nhị tỉ, là nàng đã bảo vệ sai rồi sao? Mẫu thân nàng...... lạ có tâm tư yếu hại Nhị bá mẫu cùng Nhị tỉ ư? Trong ấn tượng của nàng, mẫu thân tuy rằng là người nhỏ mọn, thích nói xấu Đại phòng, Nhị phòng, nhưng không phải thực sự muốn hại người, nhưng hôm nay, Nhị tỉ nói bà......

Trong mắt nàng lấp lánh ánh lệ, nếu mẫu thân nàng làm chuyện như vậy, nàng làm sao có mặt mũi cùng Nhị tỉ chơi đùa đây? Nhị tỉ ngược lại vẫn qua lại với bọn nàng? Nhị tỉ làm sao có thể cùng nữ nhi của kẻ thù không chút khúc mắc mà chơi đùa cười nói nhỉ......

"Mẫu thân...... Người nói cho Nguyệt Nhi, lời Nhị tỉ nói là thật ư?"

Yến Thị thấy Thính Nguyệt đứng ngây ngốc ở đó, trong mắt dường như đã không còn sinh khí, vội ôm lấy nàng, "Nguyệt Nhi con đừng nghe lời nàng ta nói, mẫu thân là trong sạch......"

Yến Thị còn chưa nói xong đã bị Thính Nguyệt đẩy ra, trên mặt tiểu nữ nhi của bà là thần sắc xa lạ, ánh mắt nhìn bà tràn ngập thất vọng đau lòng, mà ánh mắt như vậy đủ để cho một người mẫu thân hít thở không thông.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện