Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình

Chương 118


trước sau


Thậm chí ngay cả một chút biểu hiện tò mò cậu bé cũng không có.

Theo lý mà nói, một đứa trẻ năm tuổi sẽ thích nô đùa chạy nhảy, nhưng Nhan Hướng Minh lại trầm tính, không giống như những đứa trẻ khác, đây là điều mà Nhan Nhã Quỳnh lo lắng nhất.

Cô hi vọng con mình có thể bình an vui vẻ là được rồi, nhưng hết lần này đến lần khác Nhan Hướng Minh lại thể hiện ra trí thông minh khác hẳn người bình thường của mình.

Đa số thời gian đều là cô chơi với cậu bé.


Mới đầu Nhan Kiến Định cũng rất lo lắng, thông minh quá chắc chắn sẽ xảy ra chuyện, anh ấy cũng coi như đã chứng kiến Hướng Minh lớn lên, yêu thích Thành Đô không kém gì Nhan Nhã Quỳnh, anh ấy cũng không hy vọng đứa trẻ này cuối cùng lại tự làm tổn thương chính mình, đặc biệt là những năm gần đây, TOQT càng ngày càng xuất sắc, nhiều lúc anh không phải đi công tác bên ngoài thì cũng là công tác trên đường, không thể ngày nào cũng để mắt tới Nhan Hướng Minh được.

Nhưng từ một năm trước, sau khi anh nói chuyện một cách chân thành với đứa cháu nhỏ này, bỗng nhiên lại cảm thấy những mối bận tâm trước đây của bọn họ đều không cần thiết.

Mặc dù Hướng Minh còn nhỏ nhưng bản thân muốn cái gì, lúc nào nên làm gì, cậu bé đều tự lên kế hoạch vô cùng tốt, nhiều lúc kỉ luật bản thân của cậu bé còn quy củ hơn cả người lớn như anh.

Đứa trẻ như vậy sau này nhất định sẽ còn xuất sắc hơn anh, căn bản là không cần phải lo lắng.

Sau khi hiểu ra vấn đề này, anh cũng có nghĩ tới việc khuyên nhủ Nhan Nhã Quỳnh, nhưng Hướng Minh lại quá cô đơn như vậy, bên cạnh không có lấy một người bạn có thể trò chuyện, vì gần như tất cả mọi người đều không theo kịp suy nghĩ của cậu bé.

Ngoài việc thỉnh thoảng lộ ra dáng vẻ của một đứa trẻ trước mặt Nhan Nhã Quỳnh, còn lại ở bên ngoài cậu bé đều bày ra khuôn mặt lạnh lùng, khí thế vô cùng mạnh mẽ, thậm chí có lúc ngay cả cô giáo cũng cảm thấy e ngại.

Xoa xoa mái tóc ngắn mềm mại của cậu bé, mắt Nhan Kiến Định hơi híp lại: Gần đây Hướng Minh ở nhà có ngoan ngoãn chơi cùng mẹ không?”

Không thể không nói rằng, có đôi khi, không phải

Nhan Nhã Quỳnh trông Hướng Minh mà ngược lại, đứa trẻ có kỉ luật bản thân cực cao này lại trông coi Nhan Nhã Quỳnh, nói cô không thể làm cái này không thể làm cái kia, còn quản Nhan Nhã Quỳnh tốt hơn cả Nhan Kiến Định nưa.

Hướng Minh lại thở dài, bưng khuôn mặt nhỏ nhắn của mình: “Mẹ và chú cả ngày lẫn đêm đều muốn thay quần áo cho Hướng Minh, nếu cậu rảnh thì hãy khuyên họ một chút, cháu đã là đứa trẻ năm tuổi rồi, có thể tự chăm sóc bản thân rồi” Tải ápp Һσlа để đọc full và miễn phí nhé.

Nói những lời này mà không biết đỏ mặt, cậu bé còn cố gắng giả bộ xụ mặt nói tiếp: “Đặc biệt là mẹ cháu, cậu nói với mẹ cháu một câu, cháu có thể tự tắm rửa được, dù sao cháu cũng là một người con trai, sao mẹ cháu lại có thể lén lút chạy vào phòng tắm của cháu để lén lút… tắm cho cháu được chứ, mẹ thực sự rất quá đáng!”
“Tắm rửa…”
Nhan Kiến Định liếc Nhan Hướng Minh còn chưa cao quá bắp chân mình một cái, mặt đanh lại: “Hướng Minh, cháu mới năm tuổi thôi, lúc cậu năm tuổi cũng là mẹ cậu giúp cậu tắm rửa đấy.

Chuyện này rất bình thường…”
Sau khi Nhan Kiến Định bị bại trận dưới ánh mắt của Nhan Hướng Minh, lại cười nói tiếp: “Được rồi, cậu không nói nữa.


Con nít mà lắm yêu cầu thế không biết, chờ buổi tối mấy ngày nữa cậu trở về nhất định sẽ nghiêm túc nói với mẹ cháu chuyện này.


Nhan Hướng Minh hừ nhẹ một tiếng, ôm ba lô ngồi ngay ngắn, lúc này lại có chút hơi giống một đứa trẻ: “Yêu cầu của mẹ rõ ràng là vô lý, trước đó mẹ cháu vẫn lén lút trốn trong nhà tắm của cháu, chờ cháu c ởi sạch quần áo mới nhảy ra, là cháu quá ngây thơ rồi.

Cậu nhất định phải nghiêm túc nói chuyện này với mẹ cháu!”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện