Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình

Chương 18


trước sau


Giang Anh Tuấn thấy cô kéo mình đi nên tâm trạng cũng tốt hơn rất nhiều, nhưng nhìn thấy Lê Quốc Nam không chỉ đưa NhanKiến Định di, mà còn liếc mắt đưa tình với Nhan Nhã Quỳnh, cả người anh lại càng thêm khó chịu.
Anh đột nhiên ôm Nhan Nhã Quỳnh vào lòng, cả người ngã lên ghế sô pha, mặc kệ Lê Quốc Nam còn ở trong phòng, anh cúi người trực tiếp hôn lên môi cô một cái, sau đó đắc ý nhìn về phía Lê Quốc Nam đang nhíu mày.
Nhan Nhã Quỳnh bất lực, không biết người đàn ông này lại phát điên lên vì cái gì, cô rút một tay ra rồi tùy ý đẩy mặt anh ra để giải thoát cho chính mình.
“Không phải trước đây em thích lắm sao, Nhã Quỳnh?”
Anh khẽ thở hổn hển, cả người dính chặt vào thân thể cô như không có xương, dáng vẻ này khiến Nhan Nhã Quỳnh sửng sốt một hồi.
“Suýt…”
Khóe miệng của Nhan Nhã Quỳnh bất giác co giật, vết thương trên môi đã bắt đầu đóng vảy lại lần nữa vỡ ra, khuôn mặt co rúm lại vì đau, bàn tay nhỏ bé lơ đễnh che lấy môi, trên má nổi lên những vết ửng hồng, mê hoặc đến mức khiến cho Giang Anh Tuấn muốn dừng lại nhưng không dừng được.
Anh đưa tay xoa xoa khuôn mặt trắng trẻo và mịn màng của Nhan Nhã Quỳnh, giọng điệu trở nên dịu dàng hơn: “Tại sao em lại muốn nhận tiền của Trần Nhật Linh? Rõ ràng trước mắt em có sự lựa chọn tốt hơn mà, Nhan Nhã Quỳnh, nhà họ Lê không phải là lựa chọn tốt đâu.


Đã nhiều năm như vậy, Lê Quốc Nam đến bây giờ còn không tự nuôi được bản thân, huống chỉ là giúp em.

Ở bên cạnh anh nhiều năm như vậy, tại sao em vẫn không thông minh lên chứ…”
Cuối cùng thì Nhan Nhã Quỳnh cũng biết thế nào là chọc vào tổ ong vò vẽ, việc cô đã nhận tiền của Trần Nhật Linh khiếc lòng tự trọng của một người đàn ông nào đó cũng không chịu được.
Loại chuyện này, cho dù cô nói dễ nghe

cỡ nào, bất cần đến mức nào, nhưng Nhan Nhã Quỳnh thà rằng Giang Anh Tuấn không biết, không biết cô rời xa anh lại sống chật vật như vậy.
Trái tim dường như đang bị kìm hãm bỗng nhiên đau đớn, cô vẫn chưa học được cách để trái tim mình không bị tổn thương sau bao nhiêu « nam.
Nhan Nhã Quỳnh nhìn Giang Anh Tuấn chằm chằm một hồi, sau đó đột nhiên cười: “Giang Anh Tuấn, chúng ta không còn liên quan gì đến nhau nữa.

Huống chỉ nhận tiền của người khác thì phải làm việc cho phải chứ.


Tôi không thể vừa cầm tiền của cô Nhật Linh, vừa dụ dỗ chồng sắp cưới của cô Nhật Linh được, điều này vô nhân đạo quá.”
“Cho nên em thật sự định bán tôi với giá bảy tỷ sao?”
“Anh Anh Tuấn, chẳng lẽ là do tôi diễn đạt không đủ chính xác sao? Mối quan hệ hợp tác của chúng ta đã kết thúc khi anh kết hôn rồi.

Tôi cũng muốn cảm ơn anh Anh Tuấn đây đáng giá như thế đấy, phút cuối còn để tôi kiếm được tiền nữa…”
Chưa kịp nói xong, Giang Anh Tuấn nắm chặt lấy cằm của cô, anh dùng sức không hề có chút nương tay, như là đang trừng phạt cô.

Một tay ôm chặt hai cánh tay của cô, tay kia bóp cằm cô, nhưng mặc kệ Nhan Nhã Quỳnh giãy giụa như thế nào, Giang Anh Tuấn vẫn không có ý định buông ra.
“Nhan Nhã Quỳnh, đôi khi tôi rất muốn xé não của em ra để xem có gì trong đó đấy.

Tôi đối xử với em như thế nào, em thật sự không cảm nhận được sau ngần ấy năm sao? Nhan Nhã Quỳnh, em không có trái tim à, bán tôi cho Trần Nhật Linh với giá bảy tỉ sao? Nhan Nhã Quỳnh, em nhẫn tâm như thế sao?”.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện