Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình

Chương 31


trước sau


“Ừm đây cũng không phải là chuyện to tát gì, không phải chỉ mang… mang thai! Anh Nam, anh chắc chắn là em mang thai sao?”
Nhan Nhã Quỳnh đột nhiên hét lên, hai mắt mở to, cô rút bàn tay mình đang nắm chặt tay Lê Quốc Nam với vẻ mặt đầy khó tin.
Nhan Nhã Quỳnh cảm thấy đầu nặng tru, thái độ không để trong lòng trước kia bỗng chốc bay đến chân trời, vô thức đưa tay sờ xuống bụng của mình.
“Nhã Quỳnh, đừng khóc, còn có anh mà.”
Lê Quốc Nam dịu dàng giúp cô lau nước mắt rồi chậm rãi nói tiếp: “Bác sĩ nói mặc dù đứa trẻ đã không có vấn đề gì nữa, nhưng không thể chịu nổi sự giày vò.

Tốt hơn hết đợi đủ ba tháng đầu rồi hãy giải quyết các việc khác… Bệnh tình của Kiến Định có thầy của anh lo nên nhất định sẽ không có vấn đề gì.
Nhã Quỳnh, bây giờ anh sẽ ở đây chăm sóc em, đợi sức khỏe của em tốt hơn và ổn định, anh sẽ đưa em di Mỹ có được không?”
Rõ ràng sức khỏe đã tốt rồi nhưng Nhan Nhã Quỳnh vẫn cảm thấy khắp người đều khó chiu, dường như ngay cả hơi thở của cô cũng nóng lên, đầu choáng váng thậm chí còn không nghe thấy Lê Quốc Nam đang nói gì vào lúc này.
Nhịp tim đập khác hẳn so với bình thường, động tác của Nhan Nhã Quỳnh rất chậm chạp, cô cứ chậm rãi vuốt ve bụng của mình.


Âm thanh xung quanh cứ dịu dàng ri rầm, giống như cách đây rất lâu cô nằm trên giường và NhanKiến Định đã kể cho cô nghe những câu chuyện để dỗ cô vào giấc ngủ.
Rõ ràng là người đang ở bên cạnh nhưng Nhan Nhã Quỳnh không thể nghe thấy rõ ràng rốt cuộc anh ta đang nói gì, trái tim bị kích động khiến cô thở dốc không thể nói được.

Kể từ sau vụ tai nạn năm năm trước, ngoại trừ việc anh trai sống thực vật nằm trên giường bệnh, cô còn gánh một khoản nợ nước ngoài hàng tỉ đồng.
Trong giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời, cô hi vọng biết bao nhiêu là mình có được một người thân và thật tốt khi có một ngôi nhà là được rồi.

Giờ đây bất ngờ một sinh mệnh nhỏ đến bên mình, cô thật sự cũng không biết phải làm sao.
“Nhã Quỳnh, em có

ổn không? Em có nghe thấy anh đang nói không?”
Giọng của Lê Quốc Nam nhỏ dần xuống, cơn mưa ngoài kia cũng đã bắt đầu nhỏ hạy rồi nhưng hiện tại Nhan Nhã Quỳnh vẫn chưa hồi phục tinh thần.


Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.
Anh ta thở dài rồi bắt Nhan Nhã Quỳnh nằm trên giường, giúp cô đắp chăn bông rồi ngồi ở bên cạnh giường yên lặng chờ người trước mặt mình bình tĩnh trở lại.
Nhan Nhã Quỳnh hít thở sâu vài hơi và nhận ra rằng dù thế nào thì cô cũng không thể bình tĩnh lại được, cô chỉ ngồi dậy bỏ qua sự ngăn cản của Lê Quốc Nam rồi bước vào phòng tắm và khóa cửa lại.
Tuy rằng bước đi còn hơi loạng choạng nhưng Nhan Nhã Quỳnh vẫn bảo vệ bụng của mình rồi thận trọng ngồi ở trên bồn cầu, vén quần áo lên sững sờ nhìn cái bụng trắng nõn mịn màng.
Đây chỉ đơn giản là một trò đùa của số phận, rõ ràng là sắp rời khỏi nơi này và có thể không cần lo lắng gi nữa nhưng hiện tại trong bụng mình đã có một đứa bé.
Hương chanh tươi mát và dịu nhẹ tràn ngập trong căn phòng, Nhan Nhã Quỳnh khẽ khịt mũi khiến đầu óc choáng váng giờ tỉnh táo hơn nhiều.
Cô nhìn mình trong gương và nhận ra dường như có một số thay đổi nhỏ và khí thế trên người cô cũng trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.
Rốt cuộc là vì sao, nghĩ đi nghĩ lại cũng không nghĩ được rốt cuộc là sai ở chỗ nào.

Khi cô và Giang Anh Tuấn ở bên nhau thì cô luôn thực hiện tốt các biện pháp bảo vệ, không ngờ khi cô sắp rời đi thì cuộc sống của cô lại thay đổi chóng mặt, Bình tĩnh, phải bình tĩnh.
Nhan Nhã Quỳnh vặn vòi nước, mím môi pha nước nóng rồi hất nước lên mặt mình.
Giọt nước bắn tung tóe trên gương, toàn bộ khuôn mặt và cơ thể đều hơi biến dạng..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện