Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình

Chương 392


trước sau


Nhìn cô gái mình nâng niu cưng chiều buồn bã, Dương Thừa Húc lấy dũng khí, nhìn theo phương hướng Dương Minh Hạo đi xa, nghiến răng xông lên nắm cổ tay Trần Nhật Linh: “Nhật Linh, em về phòng đợi anh, anh đi xin bố anh, nếu lần này vẫn không được thì anh đưa em về, công ty con ở Hải Phòng, tạm thời chúng ta không hỏi tới nữa, đợi khi công ty mẹ lớn Ị”
mạnh rồi thì chúng ta lại về Trong lòng Dương Thừa Húc rất hiểu nút thắt trong lòng Trần Nhật Linh, lần này không giải quyết được, e là cả đời cũng không sống vui được.

“Không sao đâu anh, bố anh không phải là người dễ chuyển ý, chúng ta tự nghĩ cách là được, em không muốn nhìn anh….”
“Nhật Linh, anh biết em lo cho anh, nhưng dù sao cũng là bố anh, nhiều lắm thì mắng anh mấy câu thôi, không sao đâu, em yên tâm!”
Dương Thừa Húc ngắt lời Trần Nhật Linh, dịu dàng xoa mặt cô ta, an ủi cười với cô ta rồi quay người rời đi.

Sự dịu dàng trong mắt chợt tắt, lập tức thay bằng sự cười nhạo, Trân Nhật Linh nhìn bóng lưng Dương Thừa Húc chạy đi xa, hừ một tiếng rồi đi vào phòng.


Vốn tưởng rằng phải đợi thêm một thời gian nữa, bây giờ xem ra cô ta có thể gặp được người mình muốn gặp nhanh thôi, chuyện đầu tiên Trần Nhật Linh làm sau khi về phòng là chuẩn bị quần áo đi tắm, dù sao người chút nữa cô ta gặp là nút thắt quan trọng nhất trong kế hoạch của cô ta, cô ta phải đối đãi nghiêm túc.

Dương Thừa Húc đi với cửa thư phòng, chưa gõ cửa đã hít thở sâu mấy lần, tay đặt ở cửa, dường như có ai khoá tay anh ta lại, mãi vẫn không xuống ta được, trán đầy mồ hôi, do dự hồi lâu trước cửa chưa dám gõ, cuối cùng nhắm mắt lại, giọt mồ hôi rơi từ trên trán xuống, rồi gõ cửa.

“Vào đi”
Giọng nói trâm thấp từ trong phòng truyền ra.

Dương Thừa Húc hơi giật mình, suýt nữa thì bỏ chạy, nhưng chỉ cần nghĩ tới Trần Nhật Linh đang đợi mình trong phòng thì lại nuốt nước bọt đi vào, không biết bao lâu rồi anh ta không tới thư phòng, anh ta nhìn xung quanh một lượt.

Trong căn phòng hơi tối và ngột ngạt, khiến tâm trạng vốn đang căng thẳng của anh ta lại càng thấy

sợ hãi hơn, bước lộp cộp tới trước mặt Dương Minh Hạo: “Bố, con với Nhật Linh thực sự muốn bố giúp chúng con, bây giờ tình hình ở Hải Phòng thế nào, chắc bố cũng biết, Giang Anh Tuấn, Trần Tuấn Tú đang đấu nhau, sau này tình hình ở Hải Phòng thế nào vẫn chưa rõ, nếu như con hành động lung tung, thì rất có thể sẽ gặp lỗ, bố…”

“Dương Thừa Húc, bao nhiêu năm rồi mà con vẫn ngu ngốc hết thuốc chữa như thế, người bên cạnh con câu nào câu nấy cũng nói yêu con, muốn ở cùng con cả đời này, con có từng hiểu người ta thật không? Công ty này chắc con mở cho cô ta nhỉ, con có biết cô ta đã làm những chuyện gì, mà dám xin xỏ cho cô ta trước mặt bố? Bố dạy dỗ con bao năm mà con lại thành cái bộ dạng này sao?”
Vì một người phụ nữ mà năm lần bảy lượt tới tìm ông ta, mấy hôm nay quả thực Dương Minh Hạo mất hết kiên nhẫn, lúc này cơn tức trào ra, chuyện mà ông ta hối hận nhất trong đời này chính là sinh ra một thằng con ngu ngốc thế này.

Dương Minh Hạo hít sâu một hơi, trên trán đầy gân xanh nổi lên, miễn cưỡng ép bản thân bình tĩnh, cũng đúng là hiếm, bao nhiêu năm nay chỉ có thằng con này là khiến ông ta bực bội mấy lần, không biết bao nhiêu năm không tỏ rõ sự tức giận thế này rồi, ông ta cười khẩy, ngẩng đầu dựa vào ghế, nhìn Dương Thừa Húc đang run lẩy bẩy.

“Nói nhiều nữa con cũng không hiểu, chuyện ở công ty thì để tự Trần Nhật Linh tới nói với bố, về đi!”
Ông ta hoàn toàn không muốn can thiệp tới vấn đề tình cảm của thằng con ngốc của mình, nhưng nếu đã có người muốn tính kế ông ta thì nếu ông ta vẫn co đầu không chịu ra mặt thì hơi mất mặt.

“Bố, chuyện này không liên quan tới Nhật Linh, có chuyện gì thì con nói cũng thế cả.

Vả lại…”.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện