Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình

Chương 414


trước sau


Đã tốn không ít thời gian ở chỗ này rồi, tối qua NhanKiến Định cũng không ngủ ngon được, chuyện của công ty còn chồng chất như núi.

Nếu anh ấy không về sớm một chút thì sợ rằng tối nay cũng chẳng được nghỉ ngơi.

“Đó là điều tất nhiên.

Nhưng mà Anh Tuấn cũng đã làm rất nhiều chuyện để bù đáp Nhã Quỳnh rồi.

Chuyện trước kia là do ông già tôi đây sai, hi vọng cậu bỏ quá cho.

Chắc cậu cũng biết tấm lòng Anh Tuấn dành cho Nhã Quỳnh.

Cả một đời dài như vậy, Giang Vân Chánh sống tới bây giờ mới hiểu được có một số việc không nên nhúng tay nhiều thì hơn.

Con cháu tự có phúc của con cháu, ai cũng không biết được rằng một phút sau sẽ xảy ra chuyện gì, thuận theo tự nhiên mới là phương pháp xử lý tốt nhất.

Giang Vân Chánh đứng dậy sau đó cười với NhanKiến Định một cái rồi mới tập tễnh đi ra ngoài.

Giang Vân Chánh đã nói hết những lời nên nói không nên nói rồi, sau này nên hạ bệ Dương Minh Hạo như thế nào đều phải nhờ vào sức trẻ.


Năm xưa ông ta đã phạm phải một sai lầm lớn mới có thể để cho Dương Minh Hạo phát triển lớn mạnh như bây giờ.

Những sai lầm này không nên để dây dưa tới đời sau nữa.

Có một số việc cũng nên làm quyết định rồi.

NhanKiến Định đưa mắt nhìn Giang Vân Chánh đi ra khỏi phòng, anh nhíu mày rồi ngồi suy tư.

Nếu như công tước Otto đúng thật là bố của mẹ anh thì vẫn còn có hi vọng để hạ bệ Dương Minh Hạo.

“Chủ tịch, không hay rồi!”
Chu Thanh vội vàng gõ cửa đi tới, anh ta đẩy NhanKiến Định đi ra ngoài.

“Sao thế?”.

||||| Truyện đề cử: Em Đừng Mong Thoát Khỏi Tôi |||||
Mới có bao lâu, có lẽ chuyện của Giang Anh Tuấn đã bắt đầu lên men rồi, Trần Tuấn Tú không thể nào bỏ qua cơ hội tốt như thế.

Trong thời gian ngắn này là không thể cử hành tiệc tối rồi, chuyện này có chút khó giải quyết đây.


“Tin Chủ tịch Tuấn bị tai nạn xe cộ đã bị các tạp chí lớn đưa lên trang đầu.

Bệnh viện đã bị bao vây, vệ sĩ sắp không chống đỡ được

nữa rồi, cổ phiếu Sunrise đang rớt xuống.”
“Không phải là đã sai người che giấu rồi sao, ai tiết lộ tin ra ngoài vậy?”
Mặc dù trước đó Giang Anh Tuấn đã đe dọa một lần nhưng những người trong ban quản trị cũng không phải là hạng người hiền hành gì.

Mặc dù bây giờ Giang Vân Chánh đã qua khống chế nhưng đám cáo già kia cũng không thèm quan tâm tới chuyện này.

Ông Chánh đã cao tuổi, tuy nói đám người đó đều từng làm cấp dưới của ông ta nhưng bây giờ đã không còn sợ ông Chánh nữa rồi.

“Lúc Chủ tịch Tuấn tỉnh lại đã dặn dò rồi, nhưng bây giờ Lâm Tiến Quân cũng chưa tỉnh, hơn nữa vết thương của anh ta còn nặng hơn một chút.

Chủ tịch Tuấn không có ở đó, sợ là Giang Vân Chánh không đè đầu được đám người Sunrise kia.”
Chu Thanh nhíu mày, anh ta vừa mới nhận được tin tức là ban quản trị của tập đoàn Sunrise đang tụ lại một chỗ, sợ là không ổn.

Nhan Nhã Quỳnh nhìn chằm chằm thực đơn trên tay một lúc lâu, những thứ mà Giang Anh Tuấn có thể ăn không nhiều, vẫn phải lấy thức ăn lỏng làm chủ.

Giang Anh Tuấn lại là một người kén ăn, có rất nhiều thứ anh không ăn.

Một tay Nhan Nhã Quỳnh cầm thực đơn, một tay cầm điện thoại, cô ghi chép những gì cần phải chú ý và một số thói quen ẩm thực của Giang Anh Tuấn vào điện thoại.

Nhan Nhã Quỳnh nhìn Giang Anh Tuấn còn đang ngủ nên trực tiếp quay về biệt thự của anh.

Cô tự nhận tay nghề của mình cũng tính là không tệ nên bắt đầu thêm bớt thực đơn trong tay một phen, sau đó đối chiếu với bản ghi chép trong điện thoại rồi định tự mình nấu ăn..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện