Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình

Chương 418


trước sau


Trong phòng bệnh của bệnh viện, hai mắt Giang Anh Tuấn đầy nhu tình, nhìn chằm chằm vào gương mặt đang say ngủ kia, điện thoại bỗng nhiên rung lên, chưa tới một giây đã bị anh lanh tay lẹ mắt cầm lấy nhận, còn chưa có nhìn kỹ rốt cuộc là ai.

“Sao rồi?”
Ánh mắt lập tức trở nên lạnh lùng, Giang Anh Tuấn cố ý hạ giọng, sợ đánh thức người đang say ngủ bên cạnh.

Giọng nói lạnh như băng khiến NhanKiến Định theo bản năng rùng minh một cái, quả nhiên đã nhiều năm như vậy, mỗi khi Giang Anh Tuấn lạnh mặt, khí thế còn mạnh hơn so với anh.

NhanKiến Định điều chỉnh giọng điệu một chút, không còn vẻ hoang mang mở lời: “Đám cổ đông ở tập đoàn Sunrise đã đi làm loạn rồi, có điều bị ông nội của cậu cản lại, tôi đoán chừng ông ấy không nói với cậu, cho nên thông báo cho cậu một câu.

Dù sao bây giờ Lâm Tiến Quân còn đang ở trong phòng chăm sóc đặc biệt, bên cạnh cậu e là không còn ai dùng được, không ngại thì tôi sẽ cho cậu mượn một người.”

Nói đơn giản một chút chuyện xảy ra hôm nay, NhanKiến Định hững hờ nhìn dòng xe nườm nượp qua lại bên ngoài cửa sổ, trong lòng cực kỳ rối rắm.

“Tôi biết rồi, làm phiên anh nhìn xem giúp tôi một chút, ông nội của tôi miệng cứng nhưng lòng mềm, những chuyện này sợ là đời này sẽ không nói cho tôi biết.

Người thì không cần, đại ca Sunrise còn ở đó, tôi không sợ thiếu người dùng.”
Ánh mắt Giang Anh Tuấn bỗng trở nên u ám, anh không ngờ là đám người này lại vội vã không chịu được như vậy, anh chỉ mới ở bệnh viện tới đêm thứ hai, vậy mà dám trực tiếp làm loạn ở Sunrise, xem ra bình thường anh dễ nói chuyện quá, để cho bọn họ đều quên, tổng giám đốc Sunrise thủ đoạn độc ác, quả quyết mạnh mẽ ở Hải Phòng là người thế nào”
“Có rảnh thì thuận tiện phối hợp

với ông cụ, giúp tôi dọn dẹp một chút, mấy lão già kia cũng đến lúc vê nghỉ hưu an dưỡng tuổi già rồi”
Giang Anh Tuấn nhếch miệng nở một nụ cười quỷ dị, đoán chừng bây giờ chưa rõ anh sống chết thế nào, đám người đó mới không an phận, nếu sau lưng đã có người gấp gáp như vậy, thì đừng trách anh không nương tay.

Nói xong, trên mặt nhanh chóng hiện lên nụ cười tàn nhẫn đầy mưu kế.


Nói chưa đầy một lát, sau đó để điện thoại xuống một lúc, đang chuẩn bị đổi tư thế, người bên cạnh giật mình một chút, giống như là bị ác mộng hù dọa, lúc mở mắt ra, hốc mắt hồng hồng, trong mắt còn lấp lánh nước mặt.

“Sao nhanh như vậy đã tỉnh rồi?
Ngủ thêm một lát đi!”
Thấy Giang Anh Tuấn đã tỉnh lại, Nhan Nhã Quỳnh phản ứng lại thì nhanh chóng quay đầu đi chỗ khác chớp chớp mắt, lau nước mắt trong hốc mắt đi.

“Mơ thấy ác mộng à?”
Trái tim Giang Anh Tuấn như bị bóp nghẹt, vội vã cuống cuồng hỏi.

Cũng khó trách, anh đột nhiên xảy ra tai nạn xe cộ, hôn mê bất tỉnh, suýt chút nữa thì bác sĩ không cứu giúp được, cho dù không mơ thấy ác mộng, đoán chừng bây giờ cả người cũng gần đau lòng muốn điên rồi, anh không đoái hoài đến vết thương của mình, ráng chống đỡ cơ thể muốn đứng lên.

“Không có gì, chỉ là mơ thấy anh cứ mãi không tỉnh lại, bây giờ thấy anh rồi thì không sao nữa…
Chỉ là bị chuyện này hù dọa thôi, bình thường cô cũng không phải người hay mơ thấy ác mộng, tỉnh dậy cũng không sao rồi..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện