Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình

Chương 424


trước sau


Bảo vệ Trần Nhật Linh trốn kỹ, Trần Hiền bận rộn cả ngày mới chuyển rời được ánh mắt của đám người đi theo sau lưng Trần Nhật Linh đi.

“Giải quyết tốt rồi?”
Trần Nhật Linh được Trần Hiền sắp xếp vào ở biệt thự tư nhân, cô ta ngồi trên ghế sô pha nhìn anh đứng cách đó không xa, nói.

“Trên cơ bản là vậy, có điều cô thật sự không biết bọn họ là do ai phái tới à?”
Một đám người được huấn luyện bài bản như vậy lại dùng để đi bắt Trần Nhật Linh, một cô gái tay trói gà không chặt, cũng có chút kỳ lạ, rốt cuộc là ai dùng chơi lớn như vậy.

“Kẻ thù của tôi rất nhiều, ai mà biết được! Trần Hiền hợp tác không?”
Cô ta tạm thời không về chỗ của Dương Thừa Húc được, đám người theo sau cô ta kia dám chắc năm mươi phần trăm là của Dương Minh Hạo tìm tới, bây giờ đụng vào thì chết lúc nào không biết, vất vả lắm mới nhặt về được một mạng, cô không có thói quen chịu chết.

“Thẻ đánh bạc đâu?”

Trần Hiền nhìn Trân Nhật Linh bằng con mắt đầy hứng thú, dứt khoát tới ngồi bên cạnh cô ta hỏi.

“Tôi đương nhiên nắm chắc thứ đồ có thể báo danh trong tay, anh lại gần đây một chút!”
Cô ta phất phất tay, ra hiệu Trần Hiền ngồi gân một chút, Trần Nhật Linh tủm tỉm cười nhẹ nhàng nói vào tai anh ta vài chữ, sau đó ung dung nhìn anh ta.

“Cô chắc chắn?”
Nghe xong, Trân Hiền có chút khó tin ngẩng đầu, sự toan tính trên mặt Trân Hiền ngày càng rõ, chuyện đúng là càng ngày càng thú vị, nếu thật sự là vậy, Giang Anh Tuấn và NhanKiến Định sẽ là kẻ cắp gặp bà già TOI.

“Đương nhiên, có hứng thú không?”
Nắm vuốt thẻ bài trong tay, lo gì không tìm được đối tượng hợp tác, Trần Nhật Linh không vội, cũng không hoảng tựa vào thành ghế sô pha, trong tay bưng ly rượu chậm rãi lắc lư.

“Điều kiện?”
Trân Hiền cũng ngồi thẳng dậy rót cho mình một ly, rượu đỏ trong lý lắc lư theo nhịp, anh ta

đã rục rịch muốn hành động ngay rồi.


“Nhan Nhã Quỳnh phải chết, Giang Anh Tuấn là của tôi, những cái khác tôi không có hứng thú, thế nào?”
Người cô †a cần từ đầu tới cuối cũng chỉ là hai người đó thôi…
“Tôi không có hứng thú với hai người này, cô muốn thì tôi đương nhiên sẽ không tranh với cô, có điều cô có thể suy nghĩ kỹ một chút, cô thực sự không muốn Sunrise và TQT à?”
Chỉ một Sunrise thôi đã khiến vô số người chạy theo như vịt, huống chỉ lại còn cộng thêm TOT, anh ta không tin sẽ có người không có chút hứng thú nào.

“Nếu như anh cứng rắn muốn cho tôi thì tôi đương nhiên không từ chối, có điều tôi chỉ thấy càng có hứng thú với Giang Anh Tuấn thôi, sao? Lo tôi sẽ lừa anh à?”
Trần Nhật Linh nhấp một ngụm rượu, vẻ mặt không vui nhìn Trần Hiền, hừ lạnh một tiếng không nói gì.

“Đã lựa chọn hợp tác, chút tin tưởng ấy tôi vẫn có, có điều muốn xác nhận một lần thôi, đã vậy thì trao đổi chút tin tức đi!”
Đung đưa ly rượu đỏ, Trần Hiền cũng không nóng nảy uống, nhìn anh ta cười nửa miệng, một bên mặt khuất trong bóng tối, thấy không rõ được biểu cảm, khiến Trần Nhật Linh lạnh cả người.

“Dương Minh Hạo là hạng người gì, lâu như vậy rồi, anh hẳn phải biết rõ hơn tôi, lần này người tới bắt tôi có liên quan tới ông ta, có điều tôi tạm thời không rõ ràng lắm ông ta muốn bắt tôi về làm gì.

Tai nạn của Giang Anh Tuấn rất nghiêm trọng, hẳn là do Dương Minh Hạo làm, tôi chỉ biết có những điều này, anh biết gì khác thì nói một chút xem sao”.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện