Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình

Chương 436


trước sau


Mặc dù Lâm Tiến Quân đang ở trong bệnh viện nhưng dù sao anh cũng đã điều hành Sunrise mười năm, tin tức của tập đoàn, anh thậm chí không cần gọi hỏi, tự nhiên có người thông báo cho.

“Tạm thời còn có thể đối phó được, con nghỉ ngơi cho tốt, cũng không biết bên NhanKiến Định thế nào rồi, thành hay bại toàn bộ đều nhờ vào cậu ấy: Ông cụ Chánh nói sang chuyện khác, ông không muốn để Giang Anh Tuấn lo lắng nhiều, liếc anh một cái rồi chống gậy muốn rời đi.

“Nhắc đến NhanKiến Định, cháu lại có vài lời muốn hỏi ông nội, ông hẳn là biết nguyên nhân xuất ngoại của anh ấy lần này đúng không ạ? Nói gì mà bi thương mà thần bí, rốt cuộc anh ấy muốn làm gì? Không có nguy hiểm đến tính mạng chứ?!
Giang Anh Tuấn híp mắt nhìn ông cụ Chánh, anh không nhịn được nổi nóng, NhanKiến Định lại ném lại cục diện rối rắm, mình thì chạy ra nước ngoài, còn có thể nguy hiểm đến tính mạng, lỡ như một khâu trong đó xảy ra vấn đề, đừng nói là anh ấy, ngay cả Nhã Quỳnh, Hướng Minh, còn cả nhà họ Giang đều sẽ xong đời.

“Chuyện này NhanKiến Định không cho phép ông nói, cháu chỉ cần biết là cậu ấy đi bàn bạc với người nhà của mình trước, cho dù thế nào cũng không nguy hiểm đến tính mạng, an tâm chờ cậu ấy về là được!
Trong phòng bệnh, Giang Anh Tuấn và ông cụ Chánh mặt mày ủ rũ, tinh thân sa sút, ở nơi nước ngoài xa xôi, NhanKiến Định lúc này đang ngồi trên xe đi về phía phủ công tước Otto.


Mặc dù lần này đi chưa chắc đã gặp được công tước Otto, nhưng dù chỉ có một phần trăm cơ hội, anh cũng vẫn phải thử.

Nắm chặt sợi dây chuyền trên tay, NhanKiến Định hít sâu một hơi, động tác chậm chạp bước xuống xe.

Chân còn chưa có nhanh nhẹn hẳn, nhưng đã có thể từ từ đi bộ, loại tình huống này, anh không hi vọng mình ngồi xe lăn đến gặp cái người gọi là ông ngoại của mình kia.

“Tổng giám đốc, đã nghe ngóng được, tối hôm nay công tước Otto sẽ tới vào khoảng bảy rưỡi, ở lại chừng hai mươi phút, mặc dù trụ sở

này dùng dưới tên ông ấy, nhưng bây giờ người ở là đứa con thứ ba của ông ấy, thỉnh thoảng công tước mới ghé qua thăm!
Nước ngoài không thể so với trong nước, tin tức không dễ tra, nhưng cũng may là TQT trưởng thành bên Mỹ, tin tức bên này anh cũng có thể xem qua, cẩn thận một chút có thể dùng ít tiền mua vài tin có ích.

“Tốt, tất cả hành động theo kế hoạch, bảy rưỡi tách ra hành động, hai mươi phút sau đi tới đón tôi.’ Đi đứng còn chưa lưu loát, NhanKiến Định đi cực kỳ chậm, người ở bên trong có thể thấy được rõ ràng.


Công tước Otto đứng trên lầu ba liếc mắt liền thấy NhanKiến Định đang chậm rãi đi tới, mặc dù khoảng cách xa, không thấy rõ dung mạo, nhưng mỗi cái giơ tay nhấc chân của anh đều tỏa ra vẻ quen thuộc, nghĩ một lát cũng không nhớ gặp ở đâu, dừng một lát, lại trở vê ghế sô pha ngồi: “Linh Đan, tra lai lịch của cậu trai vừa rồi, cẩn thận một chút!!
“Công tước yên tâm, tôi đã phân phó rồi!”
Linh Đan gật đầu, một thân mặc vest đen già dặn, tóc búi chỉnh tê sau gáy không có một sợi thừa, gọng kính màu đen gác ở sóng mũi, gương mặt nhìn trẻ trung xinh đẹp nhưng bộ quần áo lại khiến cô trong như ba mươi tuổi.

“Ừm, đi xuống đi.”
Otto dựa vào ghế phất phát tay, nhắm mắt dưỡng thần.

Có người hoặc chuyện gì đó đáng nghi, trước hết của phải tra rõ đã mới có thể quyết là ra tay hay không, đây là đạo lý nhiều năm rồi ông ta ngộ ra được.

Gương mặt công tước Otto toát ra vẻ thẳng thắn, thân hình cao lớn thẳng tắp, mặc dù tóc đã bạc trắng cả đầu nhưng lại không thấy vẻ vẻ già nua chút nào.

Bữa tiệc được tiến hành rất nhanh, NhanKiến Định chau mày đứng ở hành lang nhìn chằm chằm toàn bộ hội trường đã gần một tiếng..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện