Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình

Chương 450


trước sau


Con trai nói liên miên không ngừng, ngôi trong xe dựa vào trong lòng Nhan Nhã Quỳnh, không hề có ý định từ bỏ.

“Hướng Minh, mẹ nhớ là con thích chú ấy mà, bây giờ lại sao vậy? Chú ấy chính là bố của con đấy!”
Dí trán Hướng Minh một cái, thả người ngồi ngay ngắn trên ghế, Nhan Nhã Quỳnh có chút dở khóc dở cười, thái độ chuyển biến này cũng nhanh quá đi! Rõ ràng trước đó còn có vẻ rất thích, bây giờ lại bắt đầu chê.

“Trước kia là trước kia, bây giờ là bây giờ, sao có thể nói làm một được, mẹ đừng quan tâm, đợi lát nữa mẹ sang phòng bên cạnh nghỉ ngơi, còn tìm Chú Tuấn, có một số việc cần phải nói rõ.”
NhanHướng Minh ôm lấy gương mặt, ngồi nghiêm chỉnh nói.

Nhan Nhã Quỳnh cười tủm tỉm ngồi bên cạnh, xoa mái tóc mềm của cậu bé: “Yên tâm, mẹ có chuyện gì mà chưa từng trải qua! Nhất định có thể bảo vệ bản thân, có điều có việc này mẹ cũng muốn hỏi con một chút, Hướng Minh có muốn có em gái không?”
Trong bệnh viện số một ở Hải Phòng, nằm tại trung tâm thành phố, về vấn đề an toàn thì cũng không cần lo lắng, chỉ là vẫn có mấy phóng viên vẫn chưa từ bỏ ý định, lén lút mai phục xung quanh, muốn có được tin độc nhất vô nhị, đúng là đáng ghét.


Nhan Nhã Quỳnh xuống xe, tránh thoát khỏi hai phòng viên, dẫn theo Hướng Minh vượt qua hung hiểm đi vào phòng bệnh.

Mở cửa ra, còn chưa đi vào, đã nhìn thấy một đàn ông mặc một chiếc áo khoác đen nằm trên giường.

Nhan Nhã Quỳnh đi vào, dở khóc dở cười ngồi trên ghế: “Anh Tuấn, đêm hôm khuya khoắt anh tính làm gì?
Quần áo trên người ở đâu ra thế, ai thay cho anh rồi, có vài thứ em để quên ở bệnh viện nên tới lấy: Anh mấp máy môi, cái gì cũng không nói, yên lặng đắp kín chăn, lặng lẽ lấy điện thoại di động ra xóa đi một hàng chữ trong bản ghi nhớ.

Hai người không nói gì, trong phòng yên tĩnh lạnh lùng, Nhan Nhã Quỳnh dứt khoát qua

về giường của mình, tìm được chiếc máy tính thường dùng.

Cô chuẩn bị từ hôm nay trở đi sẽ thứ đi xử lý sự vụ của TQT, có nhiều thứ dù sao cô cũng nên làm, mấy năm trước không hiểu chuyện lại lười biếng, bây giờ lại làm lại lần nữa, cũng nên có thực lực của mình mới có thể bảo vệ tốt người xung quanh.

Bắt đầu xử lý những văn kiện đơn giản, hôm nay cô về nhà ngoại, trừ việc thẹn thùng khi đối mặt với Giang Anh Tuấn, còn vì thuận tiện bàn bạc với người của TQT, cũng để không quấy rây Giang Anh Tuấn nghỉ ngơi, cô tiếp nhận muộn nên cần phải nỗ lực nhiều một chút.


Bên ngoài cửa he hé, ông cụ Chánh tới, không nói nhiều, chỉ dẫn Hướng Minh cùng đi ra ngoài.

.

||||| Truyện đề cử: Thầy Bạch! Đừng Làm Loạn |||||
Nhan Nhã Quỳnh thu dọn một vài đồ lẻ tẻ vụn vặt xong, không quản những việc này nữa, ông nội Chánh sẽ không làm khó chắt trai của mình.

Bóng đêm bên ngoài đã phủ xuống, sau khi Hướng Minh được đưa đi, đèn trong phòng bị tắt mất mấy cái, có chút lờ mờ, người đàn ông ngồi dựa vào giường, một bên mặt bị ánh sáng dìu dịu chiếu vào, cho dù vết xanh tím trên mặt vẫn chưa biến mất hoàn toàn, nhưng vẫn khiến người ta kinh ngạc, môi đỏ rực, giống như quỷ ma vừa mới hút máu xong.

Nhan Nhã Quỳnh không nói gì, nhìn chằm chằm vào cánh môi anh, lông mày hơi nhíu lại, sao môi lại đỏ thế, bôi son à?
“Đã muộn rồi, bên ngoài còn có người trông coi.”
Giang Anh Tuấn hé miệng, nói một câu.

“Không sao, lái xe tới đón em, vệ sĩ của anh đều là người được huấn luyện nghiêm chỉnh, bảo vệ một người phụ nữ như em không thành vấn đề”.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện