Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình

Chương 62


trước sau


Giang Anh Tuấn đứng ở giữa văn phòng, vừa rồi vẫn luôn phân tích địa hình nên bây giờ trong đầu đều là các loại địa hình và địa danh, não căng trướng khó chịu.
“Tổng giám đốc, chuỗi số điện thoại di động mà anh cho đã có kết quả, đã tìm được địa điểm của cuộc gọi vừa rồi.

Rất có thể cô Nhã Quỳnh đang ở nơi đó.”
Khi Lâm Tiến Quân nhận được kết quả, anh ta biết mình sắp gặp nạn rồi.
Số điện thoại mà tổng giám đốc cung cấp cho thấy anh nhất định đã nhận được cuộc gọi này từ trước, bằng không sẽ không đột ngột lấy ra.

Nếu nhận được điện thoại, lại không đến cứu người, vậy chứng minh…
Thời gian gấp rút, Giang Anh Tuấn không kịp suy nghĩ, vội vàng dẫn theo một nhóm cảnh sát chạy tới.
“Giang Anh Tuấn, số điện thoại di động mà Lâm Tiến Quân vừa nhắc tới là thế nào? Có phải Nhan Nhã Quỳnh gọi điện thoại cho anh không?”

Mãi một lúc sau Lê Quốc Nam mới nhận ra vấn đề này không đơn giản như vậy, hai mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm vào Giang Anh Tuấn.
“Tôi… hồi sáng tôi thấy số này gọi điện cho tôi, tôi còn tưởng là nhóm A Lương biết tôi sắp kết hôn với Trần Nhật Linh nên gọi điện đến đùa giốn…”
Cổ họng Giang Anh Tuấn khô khốc, miễn cưỡng nói xong nước trong tay đã rơi xuống đất, tung tóe bụi.
“Đầu bởi vì anh, nên bây giờ mới không tìm được Nhan Nhã Quỳnh!”
Lê Quốc Nam gầm gừ, dùng hết sức lực.
Rõ ràng là có cơ hội cứu cô.

Trong lúc khó khăn nhất, Nhã Quỳnh gọi điện cho Giang Anh Tuấn nhưng cô cũng đánh mất hi vọng duy nhất của mình.
Môi mỏng Lê Quốc Nam mím chặt, anh ta dựa vào cửa kính xe, hốc mắt không tự chủ được đỏ bừng.
“Phải tìm Nhan Nhã Quỳnh trở về”
Nhận ra chính mình chôn vùi hi vọng cuối

cùng của Nhan Nhã Quỳnh, Giang Anh Tuấn lấy tay che mặt, lẩm bẩm một mình.

“Giang Anh Tuấn, nếu Nhan Nhã Quỳnh xảy ra chuyện gì, anh nhất định sẽ hối hận!”
Lê Quốc Nam không hề ngẩng đầu, giọng nói của anh ta đều đều, không hề có chút gợn sóng.
Đi hơn nửa giờ, Lâm Tiến Quân lái xe như bay trên đường, bụi bay tung tóe.

Xe còn chưa dừng hẳn, Giang Anh Tuấn và Lê Quốc Nam đã vội vàng chạy ra ngoài.
Lâm Tiến Quân theo sát, ba cái nhà kho lớn nằm sát nhau, hai cái đều ở trong tình trạng tốt, chỉ có một cái cửa mở.
Tránh được tiếng bước chân lộn xộn bên ngoài, Giang Anh Tuấn bước vào trước.
Trong nhà kho trống rỗng có một chiếc xe lăn cùng một bó dây thừng rơi trên mặt đất, toàn bộ kho hàng vốn không có bao nhiêu đồ vật nhưng lúc này lại nằm lộn xộn ở mọi ngóc ngách.
Vừa nhìn thấy cảnh tượng này thì đã biết nơi này nhất định phải trải qua một trận rượt đuổi và né tránh vô cùng khốc liệt.
Một vũng chất lỏng màu đỏ ở giữa rất rõ ràng trên mặt đất.
Trái tim chợt đau, Giang Anh Tuấn nhìn chằm chằm những dấu vết kia mà hai mắt như muốn nứt toác.

Loạng choạng chạy tới, đến gần mới thấy được không chỉ là quây hàng, còn có từng giọt máu tạo thành một đường, uốn lượn dẫn đường, chỉ thẳng ra cửa sau.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện