Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình

Chương 69


trước sau


Ông cụ Chánh nhìn cô ta, sắc mặt tối sầm, vốn dĩ sức khỏe của ông ta vẫn còn khá tốt nhưng bây giờ đến nói chuyện ông ta cũng cảm thấy mệt.

Vẻ mặt Trần Nhật Linh lập tức trở nên giận dữ, cô ta mím môi nhìn ông ta một lúc rồi mới mở miệng, cẩn thận sắp xếp từng câu chữ: “Hai ngày trước, sau khi anh Anh Tuấn đến Thiên Đường thì không thấy anh ấy ra khỏi đó nưa.

Lúc đầu cô ta trừ khử Nhan Nhã Quỳnh là vì muốn để Giang Anh Tuấn chỉ thuộc về một mình cô ta nhưng không ngờ lại phản tác dụng, bây giờ thậm chí anh còn không bằng lòng trở về nhà họ Giang và còn cãi nhau một trận lớn với ông cụ Chánh.

“Quả nhiên là không có chút quan niệm gia tộc nào hết, chỉ vì một Nhan Nhã Quỳnh nhỏ bé mà lại thành ra như thế.

Á, cháu đưa người đến Thiên Đường điều tra cặn kẽ cho ông, khụ…khụ khụ… Nhất định phải tìm ra nó cho ông, dẫn theo vệ sĩ và quản gia ở nhà cổ, nếu Giang Anh Tuấn không chịu quay về thì dù có trói lại cũng phải bắt nó về cho ông!”
Muốn ông ta an phận là chuyện không thể nào, trước đây còn có thể mềm mỏng võ về, bây giờ thì anh đã quá xất xược, ánh mắt ông cụ Chánh nặng trĩu, ẩn chứa trong ánh mắt xa xăm là…
Nếu không phải sức khỏe ông ta không cho phép thì ông ta đã sớm dẫn người đến bắt anh về rồi.


Đường đường là cậu cả nhà họ Giang mà lại vì một người phụ nữ đòi sống đòi chết, thậm chí còn bạo gan muốn tách khỏi gia đình, phải chăng là do trước đây ông ta đã chiều hư anh nên anh mới càng ngày càng vô pháp vô thiên.

Trần Nhật Linh có được mệnh lệnh của ông cụ Chánh thì mắt sáng rỡ lên, cô ta dắt theo một đám người hùng hổ tiến vào Thiên Đường.

Sau khi Giang Anh Tuấn chọc tức ông cụ Chánh đến mức phải nhập viện và rời khỏi nhà họ Giang thì ôm chai rượu ngồi dưới đất, đầu óc mơ mơ hồ hồ, nhất thời không biết rõ bây giờ bản thân rốt cuộc đang ở đâu.

Trong phòng rất tối tăm, rèm cửa

che chắn bịt bùng, đèn cũng không bật nhưng ánh sáng xuyên qua từ cửa chính cũng đủ để Lâm Tiến Quân nhìn thấy rõ ràng vỏ chai rượu lăn lóc khắp nền.

Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi mà Giang Anh Tuấn đã tiều tụy đến đáng Sợ, râu ria mọc loạn, quần áo trên người thì bẩn thỉu, trong phòng bốc lên một mùi khó diễn tả, trước giờ Lâm Tiến Quân chưa từng nghĩ ông chủ của mình lại suy sụp đến mức độ này.


Giống như cuộc sống đã mất hết ý nghĩa, sau khi phát điên thì thứ còn lại chỉ là sự cô đơn và hoảng loạn trong tâm hồn.

“Tổng giám đốc, việc anh dặn dò đã làm xong hết rồi, hay là anh cùng tôi về trước, dù sao chỗ này cũng không tốt!”
Lâm Tiến Quân tiện tay thu dọn vỏ chai rượu dưới đất, rồi bước qua ngồi xổm xuống trước mặt Giang Anh Tuấn.

“Lâm Tiến Quân, anh đi đi, tôi đã không còn là tổng giám đốc của Á Đông nữa rồi, giúp tôi giải quyết cho xong những việc đang dang dở thì anh có thể đi rồi”
Giang Anh Tuấn đưa tay cầm một chai rượu lên rồi trút vào miệng, nước rượu màu đỏ đổ đầy người nhưng anh không có chút phản ứng gì, dường như anh đã quen với chuyện đó rồi.

“Tổng giám đốc, Lâm Tiến Quân đã đi theo bên cạnh anh một thời gian lâu như vậy rồi, mặc dù cô Nhã Quỳnh đã…”
Anh ta biết những chuyện này anh ta không nên nhắc đến nhưng đã nhiều năm như vậy rồi, Lâm Tiến Quân không nhãn tâm, anh ta cân nhắc một hồi thì nói tiếp: “Tổng giám đốc, anh vẫn chưa điều tra rõ ràng chuyện của nhà họ Nhannăm đó, anh NhanKiến Định vẫn còn đang được điều trị ở Mỹ, lẽ nào anh không muốn đích thân đến thỉnh tội với anh ấy sao?”
Giang Anh Tuấn dừng uống rượu lại, ngón cái và ngón trỏ của anh khẽ chà xát vào nhau, dường như giữa các ngón tay vẫn còn lưu lại cảm giác của ai đó.




trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện