Nhờ vào mối quan hệ mà cô thông qua nghề nghiệp, cô mới biết Vương Đình Phong là anh ruột của mình.
Ban đầu cô tiếp cận Vương Đình Viễn là vì muốn có thêm thông tin về gia đình mình nhưng dần dần cô có tình cảm và ở bên cạnh hắn nhiều năm.
Nghĩ về những gì đã qua, Gia Hân bất giác mỉm cười.
Nụ cười chế nhạo chính bản thân bởi cô cũng không biết vì sao lại ở bên cạnh Vương Đình Viễn lâu như vậy.
Bên cạnh một kẻ ngông cuồng, ham mê quyền lực và tính chiếm hữu.
Đang mải mê nghĩ tới những chuyện vu vơ trong đầu, bỗng, ngón tay ông Vương đột nhiên chuyển động.
Gia Hân chuẩn xem mắt ngạc nhiên, hoảng hốt:
Ba! Ba!
Cô kêu lên phải tiếng ba, mỉm cười trong vui sướиɠ rồi vội vã đi tìm bác sĩ.
Khoảng chừng một lúc sau, bác sĩ tới và kiểm tra cho ông, Gia Hân đứng bên cạnh mong đợi kết quả.
Thế nào rồi bác sĩ? Liệu ba tôi có tỉnh lại không?
Cô sốt ruột hỏi.
Bác sĩ hạ ống nghe xuống mỉm cười đáp lại:
Ba cô đang có dấu hiệu tỉnh lại.
Gia Hân mừng rỡ hỏi tiếp:
Vậy...liệu ba tôi có rơi vào trạng thái thực vật không?
Bác sĩ đút tay vào túi áo nhìn ba cô một lượt rồi từ tốn trả lời:
Sau khi xảy ra chấn thương ở não, nếu rơi vào tình trạng hôn mê sau khi tỉnh dậy có thể có hai trường hợp.
Một là người bệnh sẽ sẽ ở trạng thái thực vật, hai là trạng thái có ý thức tối thiểu.
Trạng thái có ý thức tối thiểu? Là sao thưa bác sĩ?
Là ba cô có thể nói chuyện, nắm bắt đồ vật có chủ đích nhưng hạn chế ở một số thứ.
Tôi nghĩ ba cô chắc không rơi vào trạng thái thực vật đâu nên đừng lo.
Nếu vậy thì tốt quá, cảm ơn bác sĩ!
Gia Hân cúi gặp đầu cảm ơn.
Vị bác sĩ kia chỉ cười trừ xua tay mấy cái rồi rời khỏi phòng bệnh.
Đưa mắt nhìn về phía ông, cô mừng rỡ ngồi xuống nắm lấy tay ông, nói:
Ba! Có phải ba đã nghe thấy những lời con nói rồi không? Ba hãy mau tỉnh lại nhé.
Con vẫn sẽ ở đây chờ ba.
[...]
Sau khi rời khỏi Đài Bắc.
Nhã Ân bắt một chuyến taxi tới quán cà phê cách đó vài con đường.
Trước khi tới công ty cô đã có hẹn