Nhan Lục Tần mất kiên nhẫn liền quát lớn: "Cô bị cái gì thế? Có ngậm miệng lại không hả?"
Lý Y Nhiên tự lau nước mắt cho bản thân mình, đôi mắt đỏ hoe của cô nhìn anh vô cùng ấm ức, "Anh...!anh lớn tiếng với tôi!"
Cô lại khóc tiếp.
Nhan Lục Tần cạn ngôn trước lời đáp trả của cô.
Quả thật từ trước đến nay anh chưa từng phải an ủi hay nói lời ngon mật ngọt với ai.
Đến cả Phúc Hạo cũng hiểu được cái khó sử này của anh.
Cơ mà lâu lâu mới có cơ hội khịa sếp thì phải tận hưởng tới cùng chứ!
Phúc Hạo nhìn anh cùng với điệu cười gian nanh, "Rốt cuộc giám đốc đã nói gì với phu nhân vậy? Anh thực sự lớn tiếng mắng phu nhân sao?"
Nhan Lục Tầm càu mày, "Tôi đã nói là tôi không làm gì hết mà! Sao cứ phải để tôi nói lần thứ hai thế nhỉ?"
Phúc Hạo lại hỏi tiếp: "Thế anh đã thử an ủi phu nhân chưa?"
Giọng anh càng gắt gỏng hơn, "Đương nhiên là rồi! Tôi nói cô ta im đi, mà cô ta có chịu im đâu!"
Không hổ danh là một bá đạo tổng tài, không những mắc bệnh sạch sẽ nặng mà còn bị mù quáng trên con đường tán gái.
Phúc Hạo cũng phải chấp hai tay lạy anh một lạy.
"Nhan tổng ơi, làm gì có ai đi dỗ người khác lại chửi thẳng vào mặt người ta như thế!"
Khuân mặt anh ngây ngốc nhìn cậu ta một cách khó hiểu, "Hả? Như vậy mà là chửi á hả?"
Lúc này, Phúc Hạo chỉ muốn tiến đến đập thẳng vào đầu sếp mình một phát để giúp anh ta thông não một chút.
Giám đốc cao lãnh của anh xứng đáng nhận được một vé đăng xuất về thế giới không có con gái.
Tốt nhất là độc thân tới già, lấy vợ làm gì cho khổ đời con gái người ta.
Lý Y Nhiên cảm thấy mình khóc hơi lố, bèn chấn an lại tinh thần, không cho nước mắt chảy ra nữa.
Cô từ từ đi về phía giường bệnh của mình dùng loa thông báo để gọi bác sĩ lên băng bó vết thương đã bị rách giúp cô.
Chứ đứng đợi tên ngốc Lục Tần kia thì có mà mất máu tới chết.
Lúc này, Nhan Lục Tần mới nhìn thấy tấm lưng của cô đã thấm đậm một màu đỏ tươi của máu.
Sắc mặt cau có vừa rồi liền thay đổi một cách nhanh chóng.
Bây giờ trên khuân mặt của anh hiện rõ nét lo âu và bồn chồn.
"Sao miệng vết thương lại rách rồi?" Anh ân cần hỏi thăm cô, giọng điệu vẫn rất lạnh lùng.
Lý Y Nhiên nghiêng đầu, liếc nhìn anh, "Không phải là do ai đó dồn tôi vào tường, xong rồi còn xé áo của tôi nữa hay sao? Không biết tên khốn nạn đó là ai nhỉ?"
"Cô...!" Nhan Lục Tần tuy rất tức giận, nhưng những lời mà cô vừa nói quả thật không sai.
Do anh đã quá mạnh tay với một cô gái yếu đuối như cô rồi.
Mà khoan, suy đi tính lại thì có cái gì đó nó sai sai ở đây.
Nhan Lục Tần liền bật lại cô:
"Rõ ràng là do cô hôn lén..."
Chưa kịp để anh nói hết câu, Lý Y Nhiên nhanh chóng bịt