Sáng sớm, những tia nắng mặt trời đầu tiên chiếu vào cửa sổ ngôi biệt thự, giống như vào buổi sáng đêm đầu tiên của cô, bộ dạng uể oải nằm trong chiếc chăn to màu đen ấm áp của anh, Úy Trì Hi trở mình ngồi dậy, Thác Dã!
Trong đầu cô hiện lên khuôn mặt đẹp trai nhưng lạnh lùng hà khắc của anh, nhớ lại tối hôm qua bị đối xử bất công, anh đã thẳng tay ném cô ra khỏi phòng, không khỏi lớn tiếng thở dài, vuốt vuốt cái bụng hơi chút gồ lên: “Cục cưng, papa con không cần mẹ nha…”
Cô cúi đầu, nhìn cái bụng đã hơn hai tháng của mình, thật ra thì vẫn chưa thể thấy gì rõ ràng, nhưng nếu so sánh với cái bụng phẳng lỳ trên thân hình uốn éo như rắn nước của cô trước đây, thì bây giờ có thể xem như là đã béo hơn nhiều.
Bên trong cô đang có cục cưng của Thác Dã, giống như cảm giác được một sinh linh bé nhỏ đang lớn dần lên. Đôi mắt cô bất giác cong lên thành hình vầng trăng khuyết, cảm giác hạnh phúc lan tràn, giống như có một loại ma thuật, làm cho cô bỗng nhiên cảm thấy lâng lâng.
Cô nhanh chóng xuống giường, xỏ chân vào đôi dép lê mềm mại hình con thỏ nhỏ, đây là món đồ ngày hôm qua cô đặc biệt ‘đóng gói’ đem tới. Bây giờ cô đã có cục cưng của anh, nói như thế nào thì mẹ đều luôn muốn đi theo papa nha. Á, tuy rằng anh đã từng là papa hữu danh vô thực của cô, nhưng tất cả đều đã là quá khứ rồi. Bây giờ, anh đã là papa danh chính ngôn thuận của cục cưng trong bụng cô, là người cha có chung huyết thống. Cho nên quan hệ giữa cô và anh tự nhiên cũng không thể giống như trước nữa. À, mà dù thế nào đi nữa thì anh cũng đã là ‘papa chuyên nghiệp’ rồi, hì hì.
Cô khoác lên người chiếc áo ngủ dài, liền chạy đến phòng dành cho khách của Úy Trì Thác Dã.
Nhẹ nhàng xoay nắm đấm cửa, mở cửa ra.
Cô vui vẻ reo lên: “Đại lười biếng, người ta tới rồi nha”.
Vừa bước vào đã nhìn thấy trên giường trống trơn, người đâu rồi?
Cô xoay người, hét vang nhà: “Thác Dã, người đang ở đâu?”
Mỗi một căn phòng dành cho khách ở trên gác cô đều thử tìm qua: “Cái đồ trứng thối nhà anh, anh đang ở đâu rồi!”
Cô rủa xả nói. Cô muốn…rất muốn nói với anh chuyện cô đang mang thai. Nhưng trước giờ anh vẫn không biết cô chính là ‘cô ấy’. Mà dù cho có biết chuyện cô đang mang thai thì sẽ như thế nào, không chừng còn tưởng rằng cô ở bên ngoài phóng túng cho coi. Đã vậy cô không bị oan ức đến chết mới là lạ!
Thế nên, việc cấp bách trước mắt, đó là nói cho anh biết cô chính là ‘cô ấy’, rồi bảo ‘Cô ấy’ đã có thai với anh!
Nhưng ngày nào mà anh còn chưa chạm vào cô thì ngày đó cô cũng đừng hòng chứng minh được cô chính là ‘cô ấy’.
Cô chạy xuống dưới lầu, trong phòng khách không hề có bóng dáng của anh, trong phòng bếp cũng không có hơi hám của anh, cả WC cũng thế, cô tìm khắp mọi nơi, vẫn không hề thấy được bóng dáng của anh đâu.
Khuôn mặt nhỏ nhắn đầy hưng phấn của Úy Trì Hi ngay lập tức bị yểu xìu xuống. Sao anh lại có thể không nói tiếng nào đã bỏ đi rồi. Anh thật sự quá coi thường sự hiện diện của cô!
Nghĩ vậy, cô tức giận ngửa mặt lên, hét lớn một tiếng: “Úy Trì Thác Dã, anh là đồ khốn!”
“Lại chửi sau lưng ta phải không!” Ngoài cửa truyền lại một loạt tiếng động, chân Úy Trì Thác Dã còn chưa kịp bước vào trong phòng, liền đã nghe thấy Úy Trì Hi mắng anh là đồ khốn.
Ấn đường của anh cau lại, cất từng bước chân tao nhã đi về phía cô, anh trông giống như một người mẫu, nhưng nếu đem so với người mẫu thì còn có thêm một loại khí thế nam nhân làm cho người khác thấy lạnh thấu xương, trên tay xách theo một túi đồ linh tinh.
Úy Trì Hi đứng như trời trồng, anh đi lướt qua người cô, bỏ lại một câu: “Mới sáng sớm mà ai lại chọc con giận, hử?” Rồi đi một mạch xuống nhà bếp.
“À…” Cô cười gượng một tiếng, nhanh chóng đuổi theo sát bước chân anh, vừa đi vừa lầu bầu, “Tại người ta tìm mãi mà không thấy người thôi.”
“Con bao nhiêu tuổi rồi, mà còn đeo dính lấy ta như vậy, tìm không thấy thì mắng ta là đồ khốn, tìm được, không phải là để đòi ta cho bú sữa chứ?” Anh lạnh lùng mỉa mai tính khí trẻ con của