Nhặt Được Con Trai Hờ Trong Đống Rác

Bà Có Biết Hát Không


trước sau

Trong thời gian ông chủ nhỏ vắng nhà, mỗi ngày Bùi Tiểu Ái đi theo Toán Đầu chơi đùa với hoa cỏ trong vườn. Tính cách Toán Đầu đơn thuần, làm người ngay thẳng, hai người cả ngày ở chung một chỗ cầm kéo cắt nhánh cây răng rắc, anh một câu tôi một câu rất vui vẻ. Tiếc là ngày vui chóng tàn, cuối cùng cũng cãi nhau.

Toán Đầu hỏi Bùi Tiểu Ái rằng Bùi tổng sắp xếp cho y lau xe, rửa chén hay nấu cơm? Bùi Tiểu Ái nói ông chủ nhỏ muốn y làm người nhà.

Toán Đầu trợn mắt: "Cái gì người nhà...... Anh, anh, anh thế mà còn đòi làm người nhà của Bùi tổng sao?! Anh là đàn ông, dù Bùi tổng thật sự thích anh nhưng chắc anh không nghĩ có ngày sẽ gả vào Bùi gia đấy chứ?!"

Bùi Tiểu Ái nghe không hiểu, cái gì gọi là gả vào Bùi gia? Ai muốn gả vào Bùi gia? Y quay lại nhìn Toán Đầu, chống cằm nghiêm túc hỏi hắn: "Sao tôi lại không thể làm người nhà của Bùi tổng?"

Toán Đầu phát hiện không thể nói đạo lý với y được: "Anh và người ta có quan hệ máu mủ không? Anh dựa vào cái gì mà làm người nhà của Bùi tổng? Thôi đi, nhìn anh ngốc hết chỗ chê, tôi không nói với anh nữa. Dù sao anh cũng chẳng làm được người nhà của Bùi tổng đâu, đừng có nằm mơ giữa ban ngày."

Toán Đầu vác cây kéo đi, lần này Bùi Tiểu Ái không có cách nào tức giận được. Lần trước Toán Đầu nói y không biết xấu hổ là mắng y nên có thể tức giận. Nói y ngốc hết chỗ chê không phải mắng y mà là nói thật nên y cũng không thể tức giận. Y từng bị rất nhiều người mắng ngu ngốc, ngốc hết chỗ chê đã là tương đối dễ nghe rồi.

Lượm Ve Chai ngồi một lúc lâu cạnh bồn hoa, thầm nghĩ tại sao Toán Đầu nói khác hẳn với những gì ông chủ nhỏ nói vậy? Rõ ràng ông chủ nhỏ đã bảo y: Bé cưng là người nhà của y, mình cũng là người nhà của y, họ đều là người một nhà.

Toán Đầu khiến y nhớ lại những người kia hỏi: Bé cưng từ đâu mà có? Do anh tự sinh à?

Bùi Tiểu Ái bứt một cọng cỏ ngậm vào miệng ngẩn người, trông thấy cổng lớn từ từ mở ra, một chiếc xe chầm chậm chạy vào. Lúc đầu y còn tưởng thầy giáo tới dạy mình học, y không thích học chữ lắm vì học rất chậm, đầu óc không theo kịp. Chờ xe chạy tới gần, y mới phát hiện đó không phải là xe màu trắng của thầy giáo.

Là một chiếc xe đen bóng loáng giống như chiếc xe năm đó mang bé cưng đi.

Xe đen chậm rãi dừng lại trước cửa, trong lòng Bùi Tiểu Ái có một cảm giác khó tả, giống như bị tảng đá lớn đè nặng không thở nổi. Y đứng lên chạy tới, đưa tay xoa xoa cửa xe đen sì cố nhìn vào bên trong. Y không biết đó là màng bảo vệ dán trên cửa xe, có lau cũng chẳng thấy được gì.

Chờ y lau xong, cửa sổ xe mới hạ xuống. Bùi Tiểu Ái nheo mắt nhìn thấy một người phụ nữ ngồi phía sau. Gương mặt này rất xinh đẹp, còn có vẻ gì đó......quen quen? Bùi Tiểu Ái sửng sốt mấy giây mới nhận ra người này và ông chủ nhỏ rất giống nhau, chỉ là đường nét mềm mại hơn một chút, da trắng môi đỏ mỹ miều động lòng người, khiến người ta nhất thời khó mà đoán được tuổi bà.

Thật ra đây không phải lần đầu tiên Lượm Ve Chai nhìn thấy gương mặt này. Có lần y đánh nhau với hai con mèo giành một bát cơm thừa, y đánh thắng rồi lượm cơm chiên dưới đất lên. Chỗ bên cạnh trạm xe buýt khá sáng nên y bưng cơm qua đó, muốn mượn ánh sáng nhặt đất cát ra khỏi cơm chiên.

Đã qua giờ cao điểm nên trạm xe không có ai, nhưng Lượm Ve Chai không dám ngồi xuống dãy ghế dài. Y ngồi xổm bên cạnh hộp đèn thu mình lại nhỏ hết mức có thể, dù vậy y vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt ghê tởm của người qua đường. Lượm Ve Chai mượn ánh sáng hộp đèn ăn vội vàng như hổ đói.

Trên hộp đèn in hình người mẫu quảng cáo cho một nhãn hiệu nước hoa quốc tế, chính là gương mặt hoàn mỹ không chút tì vết mà y đang thấy, chỉ là Lượm Ve Chai không nhớ ra thôi.

Một người đã quen cúi gằm mặt sống trong bùn lầy quá lâu, dù có ngẩng đầu cũng không thấy được ánh sáng kia.

Người phụ nữ mở cửa bước xuống xe, giơ ra bàn tay trắng nõn mềm mại bắt tay Lượm Ve Chai rồi tự giới thiệu: "Chào anh, tôi là mẹ của Bùi Ứng Triết."

Lượm Ve Chai khẩn trương xoa tay: "Ông chủ nhỏ...... Nương?"

Bùi phu nhân bị cách xưng hô này làm nghẹn họng, nghi ngờ y cố tình trêu ghẹo nên nhẫn nhịn lặp lại lần nữa: "Tôi nói tôi là mẹ của Bùi Ứng Triết."

Lượm Ve Chai liếm đôi môi khô khốc: "Mẹ ông chủ nhỏ......?"

"......" Bùi phu nhân quay người vào nhà. Bà biết người này là đồ ngốc nhưng không ngờ lại ngốc đến vậy.

***

Lượm Ve Chai khép nép ngồi đối diện với mẹ ông chủ nhỏ, lúc nói chuyện đầu lưỡi đều xoắn lại: "Ông chủ nhỏ...... chính là Bùi tổng hôm nay không có nhà."

Sau khi gọi hai tách trà, Bùi phu nhân xua người hầu ra ngoài hết, trong phòng khách chỉ còn lại hai người họ: "Tôi biết, tôi tới để tìm anh."

Lượm Ve Chai cau mày chỉ vào mình: "Tìm tôi? Sao lại tìm tôi?"

Bùi phu nhân im lặng hồi lâu mới mở miệng: "Anh thử nói xem, nếu một người cướp con của người khác thì có phải rất xấu không?"

Lượm Ve Chai nghĩ người bị cướp con nhất định cũng đau khổ như y, nhất định sẽ luôn đi tìm, không ngừng tìm kiếm. Thế là y gật đầu tỏ vẻ đồng tình: "Xấu lắm!"

Bùi phu nhân chậm rãi lướt ngón tay vòng quanh miệng tách: "Hắn không chỉ cướp con của người khác mà còn cướp những hai lần......"

Lượm Ve Chai lòng đầy căm phẫn siết chặt nắm đấm: "Vậy thì hắn quá xấu rồi!"

Bùi phu nhân không ngờ đã nói đến đây mà Lượm Ve Chai
vẫn giả vờ không hiểu, đành phải nói thẳng ra: "Tiểu Triết của chúng tôi có nhà, có cha mẹ của mình, anh cứ bám riết lấy nó mà không thấy ngại sao?"

Câu này thì Lượm Ve Chai nghe hiểu, mẹ ông chủ nhỏ và Toán Đầu nói cùng một ý: Ông chủ nhỏ có người nhà, y không thể làm người nhà của ông chủ nhỏ được.

Thì ra Toán Đầu nói đúng còn ông chủ nhỏ sai rồi.

Lượm Ve Chai không dám nhìn bà, ủ rũ cúi đầu: "Xin lỗi, tôi không biết......"

Bùi phu nhân mở túi xách lấy ra một bì thư thật dày: "Biết cho anh thẻ cũng không dùng được nên tôi đã chuẩn bị tiền mặt, gộp luôn cả phần trước kia. Anh thu xếp hành lý đi, tối nay tôi cho người tới đón anh."

Lượm Ve Chai xua tay: "Không cần đón đâu, tôi biết đường, tự mình đi được."

"Vậy đi ngay tối nay đi, anh không cần từ biệt Tiểu Triết, tôi đã nói với nó rồi." Bùi phu nhân đặt bì thư lên bàn rồi đứng dậy khỏi ghế quay lưng đi, "Mong anh hiểu được tấm lòng người mẹ."

Lượm Ve Chai đi theo, sực nhớ ra điều gì nên giữ chặt mẹ ông chủ nhỏ, không đầu không đuôi hỏi một câu: "Bà có biết hát không?"

Bùi phu nhân khựng lại. Nghề nghiệp của bà là người mẫu chứ không phải ca sĩ, bà không biết đồ ngốc này hỏi thế là có ý gì.

Lượm Ve Chai cười ngây ngô, có chút ngượng ngùng: "Bà có biết hát không? Thật ra ông chủ nhỏ rất thích có người hát ru mình ngủ nhưng không nói ra thôi. Lần sau bà nhớ hát cho ông chủ nhỏ nghe nhé."

Bùi phu nhân sững sờ, yên lặng siết chặt nắm đấm, móng tay sơn đỏ được gọt giũa tỉ mỉ đâm sâu vào lòng bàn tay.

Có lẽ bà chưa bao giờ học được cách làm một người mẹ tốt.

***

Mặc dù mẹ ông chủ nhỏ nói không cần từ biệt ông chủ nhỏ nhưng Bùi Tiểu Ái nghĩ phải nói với hắn một tiếng trước khi đi. Ông chủ nhỏ đi xe hơi đi máy bay đến một nơi xa như vậy mà vẫn không thể tìm ra bé cưng, vậy nhất định là không tìm được rồi, y muốn tự mình đi tìm tiếp.

Bùi Tiểu Ái cầm đồng hồ thông minh gọi điện cho ông chủ nhỏ, cũng như hôm qua, trong đồng hồ chỉ có một phụ nữ đang nói chuyện. Lần này y biết không phải đồng hồ bị hư mà là điện thoại của ông chủ nhỏ hết pin.

Bùi Tiểu Ái chạy đến thư phòng rồi leo lên ghế làm việc của ông chủ nhỏ muốn viết thư cho hắn. Nhưng y chỉ biết viết từ một đến mười chứ chẳng còn biết gì khác.

Y cầm bút vẽ lên giấy một hình người, phía sau vẽ một mũi tên, vẽ tiếp một người nhỏ hơn và một con gấu bé xíu. Ý là: Tôi đi tìm bé cưng và gấu nhỏ.

Bùi Tiểu Ái muốn cám ơn ông chủ nhỏ nhưng y không biết viết chữ cám ơn. Y nhớ lại lần trước ông chủ nhỏ dẫn y đi ăn một con bọ rất to màu cam, vỏ ngoài rất cứng nhưng thịt bên trong lại rất mềm, y không biết ăn nên ông chủ nhỏ giúp y gỡ từng chút thịt ra.

Ông chủ nhỏ nói loại bọ khổng lồ này gọi là cua, Bùi Tiểu Ái vẽ phía dưới hai con cua tám chân, y nghĩ ông chủ nhỏ thông minh như vậy nhất định sẽ hiểu hai con cua này có nghĩa là cám ơn.

Cuối cùng y viết xuống tên của mình: Bùi Tiểu Ái. Y xem đi xem lại mấy lần để bảo đảm mình không viết sai.

Viết xong thư, Bùi Tiểu Ái đột nhiên thấy chạnh lòng. Ra khỏi ngôi nhà này, y lại biến thành một người vô danh. Bên ngoài chẳng ai buồn quan tâm y tên gì, cũng không ai biết y đã có tên, y gọi là Bùi Tiểu Ái.

Bùi Tiểu Ái bắt đầu thu dọn đồ đạc. Nhưng đi một vòng lớn mới phát hiện không có gì để dọn cả, y chẳng còn gì nữa, quần áo mặc trên người lúc đến đây đã bị ông chủ nhỏ vứt đi từ lâu. Tìm nửa ngày mới thấy túi đựng rượu mạnh mà ông chủ nhỏ giúp y giành lại.

Y nhìn bì thư mẹ ông chủ nhỏ để lại, bên trong có rất nhiều tiền nhưng một tờ y cũng không lấy, y không biết tại sao mẹ ông chủ nhỏ lại cho mình thứ này, rõ ràng y đâu cần dùng đến tiền.

Bùi Tiểu Ái đặt bì thư đựng đầy tiền lên bàn, sau đó về phòng ngủ lấy ra con gấu bông mà ông chủ nhỏ cho y, ôm chặt một lần cuối cùng rồi đặt bên cạnh bì thư. Đồng hồ thông minh màu hồng cũng tháo xuống, Bùi Tiểu Ái đeo nó vào tay gấu nhỏ.

Y bắt đầu cởi quần áo đến khi chỉ còn một chiếc quần cộc hơi mỏng. Vì áo ngủ cũng là ông chủ nhỏ cho y, giờ y phải đi rồi, đồ không phải của mình thì phải trả lại người ta, không thể lấy đồ của người ta được.

Bùi Tiểu Ái run rẩy xếp lại áo ngủ rồi đặt lá thư mình viết cho ông chủ nhỏ lên trên cùng.

Cuối cùng là dép, Lượm Ve Chai cởi ra đôi dép lê bằng bông ấm áp ông chủ nhỏ mua cho mình, sau đó lặng lẽ mở cửa lớn.

Y đeo túi đựng rượu mạnh lên vai, để thân trần đi chân đất, cứ thế đơn độc bước vào màn đêm lạnh lẽo.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện