Nhặt Được Con Trai Hờ Trong Đống Rác

Sâu Và Rắn


trước sau

Khóe miệng Bùi Tiểu Ái còn dính một vệt rượu đỏ nhạt, Bùi Ứng Triết đưa tay lau cho y, Bùi Tiểu Ái lại thè lưỡi ra liếm, một hồi liếm trúng ngón tay Bùi Ứng Triết.

Đầu lưỡi hồng nhạt mềm mại vừa ướt vừa nóng như có như không đảo qua ngón tay, cả người Bùi Ứng Triết như bị điện giật, trong lòng tê dại.

Bùi Tiểu Ái thè lưỡi liếm môi bóng loáng, chẳng hề có chút cảm giác nguy cơ nào mà lặp lại lần nữa: "Anh phải hôn tôi!"

Trong đầu có tiếng tụng kinh đều đều, niệm tới niệm lui bốn chữ: Thiên lôi đánh xuống, thiên lôi đánh xuống, thiên lôi đánh xuống...... Lúc đầu Bùi Ứng Triết còn nỗ lực khống chế mình, tay siết chặt như sắp gãy, nhìn bờ môi mềm mại lấp lánh nước của cha hắn rốt cuộc nhịn không được ôm ghì cổ y rồi khom xuống cắn.

Đôi khi men rượu giống như một cái chìa khóa có thể giúp người ta tạm thời thoát khỏi đủ loại ràng buộc, chẳng cần phải kiêng dè gì nữa. Bùi Ứng Triết cắn môi dưới như miếng thạch của cha hắn, răng đè lên thịt mềm bên trong, bờ môi hai người đụng mạnh vào nhau.

Bùi Tiểu Ái ngẩn ngơ, bị cắn đau nên hít sâu một hơi, nụ hôn này sao chẳng giống nụ hôn y nghĩ chút nào. Trong lúc hít thở khó tránh khỏi mất phòng bị, đầu lưỡi Bùi Ứng Triết xông vào miệng y liếm láp hàm trên. Chỗ này vốn cực kỳ mẫn cảm, sau khi bị Bùi Ứng Triết nhẹ nhàng liếm một hồi, Bùi Tiểu Ái cảm thấy miệng mình sắp không khép lại được, nước bọt chảy tràn ra khóe miệng.

Bùi Tiểu Ái dựa vào thành ghế thở hổn hển như cá mắc cạn. Bùi Ứng Triết không có ý định để y kịp hít thở, vừa hôn vừa vòng tay ôm eo y. Ba ba gầy như vậy, sờ vào chỉ thấy xương, một cánh tay cũng dễ dàng ôm trọn.

Bùi Ứng Triết liền dùng tư thế trước kia ba ba ôm hắn để ôm ba ba về phòng ngủ, xoay người đặt y nằm lên bệ cửa sổ rộng có trải chăn mỏng. Mặt Bùi Tiểu Ái đỏ bừng như sắp nhỏ máu đến nơi, mềm nhũn đẩy vai Bùi Ứng Triết giống hệt mèo con giẫm sữa. Bùi Ứng Triết giơ tay tóm hai cổ tay y đẩy lên trên rồi giữ chặt.

Bùi Tiểu Ái bị Bùi Ứng Triết đè dưới người hôn đến khi toàn thân mềm nhũn, tay cũng mềm nhũn, chân cũng mềm nhũn, muốn nhúc nhích mà không được. Thấy Bùi Ứng Triết lúc thì cắn môi y, lúc thì cắn vành tai, lúc lại cắn đuôi mắt, Bùi Tiểu Ái rốt cuộc ủy khuất thốt ra một câu: "Có phải ông chủ nhỏ đói bụng rồi không?"

Bùi Ứng Triết dịu dàng nói: "Đói lắm, ba ba phải cho con ăn no đấy." Nói xong lại cởi áo Bùi Tiểu Ái.

Bùi Tiểu Ái nằm đè lên điều khiển từ xa của máy điều hoà nên trong phòng ngủ dần nóng lên bất thường, cộng thêm men rượu khiến Bùi Tiểu Ái cảm thấy toàn thân sắp bốc cháy, cứ như trong người có một ngọn lửa âm ỉ muốn bùng lên. Ngực toát mồ hôi nóng bức khó chịu, Bùi Tiểu Ái vặn mình uốn qua uốn lại, quần ngủ bị cọ xát tuột xuống nằm vắt vẻo trên mắt cá chân.

Cởi xong đồ mình, y lại đứng lên cởi cho Bùi Ứng Triết, mơ màng nắm lưng quần kéo xuống cả đồ lót bên trong. Vật kia của Bùi Ứng Triết đang vận sức chờ phát động thoát khỏi trói buộc, vội vã không nhịn được bật ra ngoài.

Bùi Tiểu Ái rụt tay lại cực nhanh như bị bỏng, trợn mắt nói: "Sâu......" Trong trí nhớ của y, sâu của bé cưng rõ ràng là vật màu hồng chỉ nhỏ bằng ngón tay, còn vật trước mắt này thực sự quá...... quá đáng sợ.

Sự thán phục âm thầm này khiến Bùi Ứng Triết cực kỳ thỏa mãn, trên mặt không giấu được vẻ tự hào, áp tới nũng nịu cọ lên đùi ba ba: "Sâu lớn rồi, ba ba lại quên à? Bé cưng lớn lên, đậu phộng nhỏ lớn lên, sâu cũng phải lớn chứ."

Bùi Tiểu Ái cúi đầu nhìn vật kia, hoảng sợ đến nỗi run giọng: "Lừa đảo! Đậu phộng nhỏ thành đậu phộng lớn, sâu nhỏ thành sâu lớn. Cái này đâu phải sâu lớn mà là rắn lớn mới đúng!" Câu này rõ ràng rất ngốc nhưng không hiểu sao lại nghe đầy kích thích.

Bùi Ứng Triết cúi xuống hôn lên mắt y rồi khẽ thở dài: "Ba ba có biết mình đang nói gì không......"

Là một gay, một gay hai mươi tuổi khí huyết sôi trào, một gay hai mươi tuổi khí huyết sôi trào lại chưa nếm trái cấm, những kiến thức kia của Bùi Ứng Triết đều học được từ phim. Hắn vụng về nới lỏng tiểu huyệt một hồi, thực sự không nắm được trọng điểm. Vật dưới hông đã cứng đến nỗi đau nhức, hắn nóng nảy ưỡn eo một cái đâm vào cửa huyệt.

Tiểu huyệt yếu ớt thít chặt, siết lấy dị vật xâm nhập. Bùi Ứng Triết chỉ mới vào một đoạn thì đã nghe thấy ba ba sợ hãi hét thảm một tiếng. Vành mắt Bùi Tiểu Ái đỏ lên, òa khóc nức
nở.

Bùi Ứng Triết vừa thấy khóe mắt đỏ bừng của y thì lập tức tỉnh rượu một nửa, đưa tay sờ lên cổ ướt đẫm mồ hôi của ba ba: "Sao vậy?"

Bùi Tiểu Ái sụt sịt một cái rồi thút thít nói: "Rắn cắn mông, cái mông đau quá."

Trong nháy mắt Bùi Ứng Triết cảm thấy xấu hổ vô cùng, rút vật kia ra khỏi người ba ba, lúc đầu tiểu huyệt giống như miệng nhỏ hút lấy côn th*t, khi rút ra thì vang lên một tiếng "bụp" trầm đục.

"Ngoan nào, rắn không cắn ba ba, để rắn từ từ được không?" Bùi Ứng Triết ôm eo nhỏ của cha hắn rồi nhét vật cứng vào giữa hai chân y chậm chạp cử động.

Nước mắt Bùi Tiểu Ái rơi như mưa một hồi, cũng không biết Bùi Ứng Triết bóp eo mình lúc ẩn lúc hiện làm gì, chỉ biết con rắn nóng như lửa kia vẫn còn dán trên mông y trườn qua trườn lại, y sợ mãng xà cắn thêm một cái vào mông mình nên khẩn trương đến nỗi toàn thân cứng ngắc.

Bùi Ứng Triết thấy cơ mông y càng lúc càng gồng lên, cửa huyệt khép chặt vì sợ hãi mà luống cuống mấp máy, hô hấp bỗng nhiên gấp gáp: "Ba ba, kẹp chặt thêm chút nữa." Vừa nói vừa giữ chặt hai đầu gối Bùi Tiểu Ái, ra ra vào vào giữa bắp đùi kẹp chặt của y, sau một trận điên cuồng mới bắn vọt.

Cũng không biết qua bao lâu, nghe thấy tiếng gọi "bé cưng" vô cùng đáng thương của Bùi Tiểu Ái, Bùi Ứng Triết run lên, lại chọc vào giữa đùi Bùi Tiểu Ái hung hăng ra vào mấy lần, cuối cùng giao nộp vũ khí. Tinh dịch đặc sệt bắn tung tóe trên mông Bùi Tiểu Ái như hai miếng sô cô la hình bán cầu được rưới sữa. Hai miếng sô cô la hoảng sợ run rẩy, Bùi Ứng Triết nhìn thấy mà trong lòng rung động không thôi.

Làn da ngăm đen của Bùi Tiểu Ái lộ ra màu đỏ hồng mất tự nhiên, Bùi Ứng Triết ôm y hôn lấy hôn để, tay mò xuống vật nhỏ căng phồng của y. Bùi Ứng Triết không có ý tốt nắm lấy vật kia bóp một cái, Bùi Tiểu Ái bất ngờ không kịp đề phòng, ôm cổ hắn la thất thanh.

Bùi Tiểu Ái ngồi trên bệ cửa sổ, hai cái đùi xụi lơ, một chút sức lực cũng không có. Bùi Ứng Triết kéo quần đùi của y xuống rồi quỳ gối giữa hai chân y.

Bùi Tiểu Ái thấy Bùi Ứng Triết cúi đầu ngậm con sâu đang nhếch lên của mình thì lập tức hoảng hốt lắp bắp: "Đây, đây là chỗ xi xi! Bé cưng không, không được ăn!"

Bùi Ứng Triết vờ như không nghe thấy, ngậm lấy vật của y chậm rãi phun ra nuốt vào. So với Bùi Ứng Triết thì vật kia của Bùi Tiểu Ái rõ ràng nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu hơn nhiều. Bùi Ứng Triết bậm môi lại, đầu lưỡi lướt dọc thân trụ, nuốt vào vật nhỏ của ba ba rồi phun ra, lại nuốt vào rồi phun ra. Còn vươn tay lên đùa bỡn đầu v* Bùi Tiểu Ái, núm vú bên phải nhanh chóng dựng thẳng lên như hột anh đào.

Bùi Tiểu Ái vừa mơ màng xoa núm vú bên trái của mình vừa đưa tay sờ đỉnh đầu Bùi Ứng Triết, cũng không biết muốn đẩy ra hay muốn kéo hắn đến gần hơn chút nữa. Y chưa bao giờ trải qua sự kích thích này nên thở dốc rên rỉ loạn xạ, chỉ chốc lát sau liền bắn ra tinh dịch thưa thớt.

Bùi Ứng Triết bất thình lình bị y phun sặc một cái, nuốt xuống một ngụm tinh thủy tanh nồng.

Bùi Tiểu Ái thoán sửng sốt rồi lại bụm mặt khóc, khóc vô cùng thảm thương, lần này là vì xi xi trong miệng bé cưng......

Hôm nay là Kinh Trập, tiếng sấm đầu xuân vang dội trong đêm tối, Bùi Tiểu Ái giật nảy mình, sau khi lấy lại tinh thần liền ấn đầu Bùi Ứng Triết vào ngực mình rồi bịt tai hắn lại: "Sét đánh, bé cưng đừng sợ, ba ba sẽ bảo vệ bé cưng."

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện