Viên Tuyết Hinh cũng biết chuyện lão Hàn thần kinh kia hiện tại còn đang lởn vởn bên ngoài, đang chờ cơ hội trả thù bọn họ, cho nên ngoan ngoãn trèo lên xe và được hộ tống thẳng đến chỗ Tư Duệ. Hoàn hảo không mất một cọng lông nào.
Bên ngoài mọi người đón giáng sinh vui vẻ, đường phố giăng đèn rực rỡ, trong phòng của Tư Duệ lại vắng lặng như tờ. Thứ âm thanh duy nhất trong phòng có lẽ là tiếng bước chân nho nhỏ của cô.
Cũng sắp mười giờ đêm rồi, cô tự hỏi cả ngày hôm nay người này đã làm gì?
Viên Tuyết Hinh mặc áo phông trắng, bên ngoài khoác thêm một cái sơ mi sọc xanh đơn giản, trông rất thuận mắt. Cô vừa đặt mông xuống ghế đã than vãn:
“Anh mướn vệ sĩ kiểu gì như xã hội đen thế? Mướn người dễ nhìn hơn đi chớ.”
Tư Duệ liếc cậu, không vui hỏi:
“Làm chi?”
Viên Tuyết Hinh nhạy cảm nhận ra được mùi nguy hiểm, vội ngậm miệng, sau đó từ trong túi áo moi móc hồi lâu mới tìm được một cái hộp quà nhỏ, dúi vào tay anh ta:
“Giáng sinh vui vẻ. Hàng chợ đấy, nhưng mà là mặt hàng tốt nhất.”
Tiêu Minh bảo Tư Duệ rất thích đeo nhẫn, cho nên trưa nay lúc đi chợ mua đồ trang trí cây thông cô tiện tay chọn một cặp nhẫn luôn. Đồ đôi đấy, nên là sến chết đi được…
Tư Duệ cầm hộp quà màu đỏ trên tay, khẽ vuốt ve, mặt ngoài thì làm như bình tĩnh không việc gì nhưng trong lòng lại đang dậy sóng. Là cảm kích, là vui sướng, là niềm hạnh phúc khó diễn đạt bằng lời. Anh đột nhiên muốn khóc một trận, muốn được yếu đuối một lần… Bao năm qua anh đã chịu đựng quá nhiều rồi! Trừ Tiêu Minh, Ngạn Khải và một vài người bạn quen biết từ nhiều năm trước ra, bình thường chẳng ai tặng quà cho anh hết.
Anh cúi đầu giấu đi đôi mắt đang bắt đầu nhòe đi:
“Cảm ơn.”
Tư Duệ vươn người tới trước, gục đầu lên vai Viên Tuyết Hinh và hỏi:
“Đã ăn gì chưa?”
“Ăn rồi.” Viên Tuyết Hinh tự dưng có cảm giác muốn đưa tay sờ đầu anh ta, mà nghĩ lại đấy là sếp lớn của mình, nên chỉ đặt nhẹ tay trên tấm lưng rộng mà vỗ về.
Trước đây cô cũng không để ý lắm, người ta nói Tư Duệ là người đàn ông trưởng thành, tự tin và đầy bản lĩnh. Họ xem anh như thần tượng và rối rít hâm mộ anh, nhưng mà đằng sau những thành công ấy là cả quá trình gian khổ và sự tranh đấu có đôi khi đe dọa tính mạng anh, không ai biết cả.
Hai người giữ nguyên tư thế ấy không biết bao lâu, cho đến khi vai Viên Tuyết Hinh bắt đầu mỏi, Tư Duệ mới thở dài một hơi, mau chóng