Cả cũng điện xa hoa nhìn về phía anh và cô.
Mọi người có thể không biết anh nhưng họ chắc chắn biết tới cô, một nhân vật có sức ảnh hưởng vô cùng lớn tới nền kinh tế của Iceland.
Hôn ước mà Kiều Khiêm nói với cô luôn được giữ kín nên việc hôm nay cô bước vào đại sảnh cùng một người đàn ông mặc nguyên một dàn đồ đôi với mình thật là gây rúng động.
Cô ban đầu hơi sốc nhưng cũng chẳng để ý nhiều mà tiến thẳng tới chỗ nữ hoàng.
"*Thần có một vài món quà mong bệ hạ đón nhận." (Tiếng Iceland)
"Cảm ơn cô, giám đốc Đình." (Tiếng Iceland*)
Sau một hồi trò chuyện, cô cúi người chào rồi tới một bàn tiệc để ngồi.
Nhìn về phía nữ hoàng, cô thấy anh đang bế cậu bé mà mình đã gặp trước đó ở quán cafe cũ.
Chẳng lẽ anh ta có con luôn rồi? Hừ, đúng là đồ tra nam.
Cô chú ý quan sát đám người tiếp theo đi vào sau anh ta.
Cô bất ngờ khi thấy Mạc Kim Thần đi một mình.
Rõ ràng là trên ngón tay áp út của anh ấy có đeo nhẫn nhưng lại không có lấy một người phụ nữ nào đi cùng.
Cô cảm thấy hơi khó chịu với bầu không khí bí bách trong bữa tiệc liền đi ra hoa viên đằng sau cung điện hít thở không khí.
"A Khanh, anh Vân Hiểu cứ liên tục hỏi em có phải Bảo Mạch Kha không, chị nói xem em phải trả lời sao? Bao nhiêu năm nay chẳng có cái gì có thể giúp em lấy lại kí ức, có phải nghệ danh của em có thể có liên quan đến việc lấy lại kí ức của em không?"
Bảo Khanh Phi ngập ngừng trả lời: "Cái này...!chị thật sự không biết về cái này.
Nếu chúng ta có thể giúp chị tiểu Phi lấy lại trí nhớ, có lẽ chị tiểu Phi có thể giúp em."
Cô đi ra vườn vô tình nghe thấy cuộc hội thoại của hai chị em họ Bảo liền cảm giác thấy hai người này quen thuộc.
Đúng rồi, chàng trai kia chính là người đi cùng cậu bé mà anh bế ban nãy.
Còn cô gái kia chính là cô gái giáo đồ cho cô đêm qua.
Một người giao đồ và một người em họ của cô cô một cậu bé bình thường sao có thể xuất hiện ở nơi như này chứ? Hai người họ đang nhắc đến ai vậy? Nhắc tới cô à?
"Điều hai người vừa nói là ý gì? Hai người là ai? Hay đúng ra là...!hai người biết những gì về tôi?"
Mạch Kha và Khanh Phi vội quay lại nhìn cô, gương mặt hiện lên sự hoảng hốt.
"Phi Phi đừng nói gì em cả, là A Khanh nhắc đến chị trước!" - Bảo Mạch Kha mỗi khi giật mình hay bị cô đều theo thói quen đổ thừa cho A Khanh.
Khanh Phi nghe thế giật mình vội lấy tay che vội miệng của Mạch Kha.
Chết tiệt! Thằng em ngu ngốc này chẳng được tích sự gì.
Nó tính để Kim Phi bị ảnh hưởng mà đau đầu ngất đi ở đây hay gì?
"Chị à, chị nghe nhầm rồi, bọn em không có nói gì về chị hết.
Em nè, em cũng tên Phi nè, em là Khanh Phi.
Bọn em đang nói về em."
"Đúng rồi, bọn em đang nói về em."
Cùng cái lúc nguy cấp đó, Vân Hiểu và Vân Quán Âu tiến lại đó, giải vây cho hai chị em.
"Khanh Phi, Phi Sơn, hai đứa mà không nhanh lên là nhịn xem màn biết diễn dương cầm của vợ Hiểu Hiểu đấy!"
Cô quay lại, chạm mặt Vân Quán Âu và Vân Hiểu liền cảm giác hài người họ có chút quen quen.
Vân Hiểu thấy con bé hay bắt nạt mình, bắt mình rửa bát bỗng dưng hiền dịu lạ thường bèn thử bắt chuyện:
"Chào cô, có vẻ