Trong căn hộ vô cùng yên tĩnh.
Cung Dịch nghe Cố Kiều Niệm nói xong, trái tim lập tức trùng xuống, sau đó anh cười nói: "Bắt nạt ai rồi?"
"Cậu còn nhớ chuyện fan của tôi làm loạn suýt chút ép chết một em gái không?" Cố Kiều Niệm hỏi.
"Ừm, tôi nhớ."
"Người tôi bắt nạt chính là kẻ đứng sau lập kế hoạch nên chuyện này. Ban đầu tôi cứ nghĩ, bà ta chọc tôi một lần, tôi đã đánh trả lại thì chuyện này coi như xong. Nhưng bà ta không phục, còn tìm bọn côn đồ đe dọa tôi, sau khi tôi đến đó bà ta lấy sự an toàn của mấy người Chu Chu ra uy hiếp tôi, sau đó tôi giật hoa tai của bà ta xuống."
"Trực tiếp giật xuống?" Cung Dịch hỏi.
"Đúng, trực tiếp giật xuống." Cố Kiều Niệm gật đầu.
Sau đó cô buông Cung Dịch ra, chớp mắt: "Sợ tôi rồi à?"
Cung Dịch nhíu mày, kéo tay cô lại xem xét.
Mặc dù không có máu nhưng Cung Dịch vẫn kéo cô đến phòng tắm sau đó mở vòi nước, lấy nước rửa tay, vẻ mặt không vui cầm lấy tay Cố Kiều Niệm giúp cô rửa sạch.
Lần trước Cố Kiều Niêm đã nhìn thấy cảnh tượng này.
Vẫn là phòng rửa tay ở hậu trường hoạt động thấy mẹ của một diễn viên nhí giúp cậu bé rửa tay giống như vậy.
"Không sợ tôi sao?" Cố Kiều Niệm nghiêng đầu nhìn Cung Dịch.
Cung Dịch giúp cô rửa tay sạch sẽ, cầm lấy khăn mặt mềm mại thay cô lau khô: "Sợ."
Cung Dịch trả lời rất thành thật.
Đây là đáp án mà trước đó Cố Kiều Niệm chưa hề nghĩ tới.
Biểu cảm trên khuôn mặt cô trong nháy mắt trở nên cứng đờ.
Nhưng một giây sau, Cung Dịch lập tức dựa sát vào cô: "Sợ muốn chết, ít nhất phải hôn một cái mới được."
Cố Kiều Niệm: "..."
Cô bật cười thành tiếng.
Cung Dịch giơ tay, đầu ngón tay chỉ vào chóp mũi cô: "Lần sau muốn làm những chuyện như vậy thì để cấp dưới đi làm, bên cạnh chị không có ai có năng lực làm được mấy chuyện này thì tôi sẽ tặng cho chị hai người."
Nói xong Cung Dịch nắn nắn bàn tay mềm mại của Cố Kiều Niệm: "Những thứ bẩn thỉu kia không cho phép động vào nữa."
Cố Kiều Niệm không nói gì, bước đi khập khiễng tiến lên hôn Cung Dịch.
Cung Dịch nhìn Cố Kiều Niệm, sau đó cánh tay vòng lấy eo cô, kéo đầu cô dựa vào lồng ngực của mình, một tay khác thì nhẹ nhàng vuốt ve gò má.
"Chị muốn làm gì cũng được, cứ việc ỷ vào tôi ức hiếp bất kỳ ai, không cần lo lắng đem lại phiền phức cho tôi."
"Bất cứ ai? Nhóc đáng thương nhà ta giỏi như vậy sao?" Cố Kiều Niệm ngẩng đầu nhìn anh, mặc dù nói như vậy nhưng cô không hề nghi ngờ năng lực của Cung Dịch.
Nếu anh đã nói được thì nhất định có thể làm được.
"Nhóc đánh thương nhà chị làm gì cũng rất giỏi." Cung Dịch cụng trán với Cố Kiều Niệm, nâng cằm cô lên nhẹ giọng nói.
Lời của Cung Dịch, dần dần trở nên mập mờ.
Mấy chữ làm gì cũng rất giỏi có vẻ rất bình thường nhưng khi nghe anh nói lại cảm thấy anh đang trắng trợn ám thị và khoe khoang chuyện không thể nói.
"Ngoan nào, kiềm chế lại một chút."
Tay Cố Kiều Niệm chống lên bụng của Cung Dịch, hơi đẩy anh ra một chút.
Trong đôi mắt xinh đẹp dường như bao phủ một tầng hơi nước mịt mờ, đẹp hơn rất nhiều so với thời điểm trong suốt sáng ngời.
"Ngày mai cậu còn phải lên lớp đấy."
"Ừm." Cung Dịch đáp.
Cố Kiều Niệm vốn cho rằng cậu bé ngoan nhà cô tối nay đã hiểu chuyện rồi.
Nhưng điều cô không nghĩ tới là, Cung Dịch kéo tay cô đặt lên eo của mình, sau đó tay anh từ từ cuộn góc áo của cô lên.
Đồng thời cúi đầu nói thầm bên tai cô.
"Cho nên, phải nắm bắt thời gian."
Cố Kiều Niệm: "..."
"Nhưng hôm nay tôi rất mệt, mặc lễ phục, eo sắp gãy mất rồi." Cố Kiều Niệm giương mắt nhìn Cung Dịch.
Cung Dịch theo bản năng xoa xoa eo của cô, sau đó anh ôm cô rồi đặt cô lên bồn rửa tay, sờ sờ đầu cô: "Chị ngồi yên, tôi đi xả nước nóng cho chị, ngâm mình nghỉ ngơi một lát."
"Ừm." Cố Kiều Niệm gật đầu.
Cung Dịch nghiêm túc điều chỉnh nhiệt độ nước, khi xả nước vào bồn tắm xong anh lại quay về.
"Vất vả cho cậu rồi." Cố Kiều Niệm nói.
Cung Dịch hôn cô: "Chị mua tôi về chẳng phải vì cái này sao?"
Cố Kiều Niệm mỉm cười ngửa ra sau.
Anh ôm lấy eo cô kéo cô lại.
"Nước nóng sắp xả