Nhật Ký Chăm Sóc Vai Ác Ốm Yếu

Chương : 42


trước sau

“Biết.” Đàm Mặc nhìn ánh đèn rực rỡ ngoài cửa sổ. “À.” Bác Trần gật gật đầu: “... Tình cờ quen biết lúc đến đó dùng cơm sao?” “Bạn học.” Bạn học? Bác Trần hơi kinh ngạc. Bạn học của Đàm Mặc? Vậy nên cô gái nhỏ kia vẫn còn đang đi học sao? Đang đi học vậy mà còn đi làm thêm? Thật ra nguyên nhân rất đơn giản. Đang còn đi học mà lại đi làm thêm, chỉ có thể là do hoàn cảnh gia đình của cô gái này không được tốt cho låm. Vậy nên Đàm Mặc cố ý đến đây, chọn toàn những món ăn đắt tiền, còn bảo ông cho tiền boa, chính là vì giúp cô gái ấy sao? Thế nhưng tại sao lại phải giúp? Hai người chỉ là bạn học, không cần thiết phải làm như vậy. Bác Trần đột nhiên nhớ tới cây kẹo đến giờ vẫn đang được Đàm Mặc để trên bàn kia, mọi chuyện bỗng nhiên được sáng tỏ. Từ trước đến nay Đàm Mặc chưa bao giờ giống một người bình thường. Anh hệt như một con robot, không có tình cảm hay những cảm xúc thất thường. Có thể là Đàm Mặc vẫn chưa nhận ra điều gì cả, nhưng bác Trần thì lại không thể đè nén nỗi xúc động của mình.

“Thiếu gia...” Bác Trần cân nhắc nói, từng bước dẫn dắt suy nghĩ của Đàm Mặc: “Tại sao cậu lại muốn giúp người bạn này?” “Bởi vì cô ấy thiếu tiền.” “Cô ấy thiếu tiền thì có liên quan gì đến thiếu gia đâu.” “Tôi không thiếu.” Bác Trần: ... Quả là một logic hoàn hảo, không sai ở điểm nào, nhưng nghĩ kỹ lại thì lại đầy sơ hở. Bác Trần không hề bỏ cuộc, tiếp tục dẫn dắt: “Thiếu gia, trên đời này rất nhiều người thiếu tiền. Như vừa nãy lúc chúng ta đi qua cầu vượt đó, dưới gầm cầu có tên ăn mày đói khổ. Người đó còn khó khăn hơn so với vị tiểu thư kia. Thế nhưng cậu có vì mình dư dả mà cho người đó tiền không?” “Sẽ không" Đàm Mặc căn bản không cần phải suy nghĩ. “Vậy nên, tại sao cậu lại chỉ giúp đỡ mỗi một mình vị tiểu thư đó thôi?” Bác Trần thoáng nhìn qua gương chiếu hậu. Thiếu niên vốn vẫn luôn nhìn | ra ngoài cửa số rốt cuộc cũng quay đầu lại, như thể anh đã bị hỏi khó. Một lúc sau, Đàm Mặc mới trả lời. “Tôi không biết những người đó.” cứ quen biết là anh sẽ giúp đỡ sao? Bác Trần cảm thấy không hẳn là như vậy. Ông hiểu rất rõ Đàm Mặc, cũng đã từng có ý tốt muốn đến gần anh, thế nhưng cuối cùng vẫn thất bại dưới sự lạnh lùng của Đàm Mặc. Nhiều năm như vậy trôi qua, Đàm Mặc chưa từng có tiếp xúc gì với bạn bè đồng trang lứa. Cô gái nhỏ kia là người đầu tiên có thể nói chuyện với anh bình thường như vậy. Bác Trần cũng không nghĩ quá nhiều. Đàm Mặc có thể quên được một người bạn bình thường, có thể có một chút tiến bộ, đối với ông mà nói đã là một sự an ủi lớn lao rồi. Chẳng qua... Mặc dù Đàm Mặc cực kỳ thông minh, nhưng anh lại không biết gì về quan hệ giữa người với người cả, cũng không phân biệt được tốt xấu. Bác Trần vẫn cần phải tìm hiểu về cô gái kia một chút. Nếu là một con người không đứng đắn, bạn bè như vậy không có cũng không sao. Kiều Lam không biết rằng bác Trần đã làm chút công tác tư tưởng đơn giản cho Đàm Mặc. Cô vẫn luôn rất bận rộn. Đến tối làm việc xong cũng đã gần 11 giờ, về đến nhà lại vội vàng làm bài tập, một ngày không có lấy chút thời gian rảnh. Bởi vì khoảng thời gian sau khi tan học đã bị chiếm dụng, vậy nên ban ngày đi học cô chỉ có thể cố gắng nhiều hơn. Bùi Ninh nhìn mà hãi
hùng khiếp vía. Cậu cảm thấy là mình đã đủ nghiêm túc rồi, thế nhưng nếu đem đi so sánh với Kiều Lam thì vẫn còn thua xa. Bùi Ninh thấy được sự cố gắng của Kiều Lam, tất nhiên là Trần Diệu Dương ngồi cách đó 1m cũng nhìn thấy được.

Để có thể vượt qua được cô thì thật sự cần phải làm đến mức như vậy sao? Đã liều mạng đến thế, vậy thì tại sao trước đó cô còn chủ động tìm chủ nhiệm lớp nói không muốn ngồi cùng bàn với cậu ta? Đã gần một tuần trôi qua kể từ lúc đổi chỗ ngồi. Từ đầu đến cuối Trần Diệu Dương vẫn không thể hiểu được chuyện đó. Hơn nữa một tuần này Kiều Lam có thể nói chuyện bình thường với Bùi Ninh, với những người ngồi phía sau cô, nhưng đối với người ngồi bên trái là cậu ta thì không hề nói một câu nào. Quả là lạ lùng hết sức, thật sự không bình thường. Đây là lạt mềm buộc chặt sao? Vậy thì Kiều Lam cũng làm hơi quá rồi. Tiết tự học buổi sáng là Ngữ Văn, cũng chính là môn của giáo viên chủ nhiệm. Tiết học diễn ra được một lúc lâu, giáo viên chủ nhiệm đột nhiên, tuyên bố một quyết định. Vẫn liên quan đến việc đổi chỗ ngồi.

Chủ yếu là vấn đề của Trần Diệu Dương. Cậu ta quá cao, thế mà lại ngồi ở hàng thứ nhất, gây cản trở học sinh ngồi phía sau nhìn bảng. Nhưng chủ nhiệm lớp lại không tiện chuyển Trần, Diệu Dương xuống phía dưới, vậy nên ông lại nghĩ ra một biện pháp. “Bắt đầu từ tuần sau, mỗi tổ mỗi hàng đều thay phiên nhau đổi vị trí. Các tổ đổi dần sang bên phải, các hàng chuyển dần lên phía trên.” Nói cách khác thì sang tuần tổ thứ nhất sẽ ngồi sang vị trí của tổ thứ hai, tổ thứ hai lại chuyển sang tổ thứ ba. Còn về chỗ ngồi, hàng thứ hai chuyển lên hàng thứ nhất, hàng thứ nhất lại chuyển xuống hàng cuối cùng. Mỗi tuần đổi một lần như vậy. Học sinh đều thích sự mới lạ, tất nhiên rất tán thành với sự thay đổi này. Kiều Lam cũng rất vui. Bởi vì cuối tuần cô sẽ chuyển qua tổ thứ nhất, còn Trần Diệu Dương thì ngồi ở tổ thứ tư. Cuối cùng cũng có thể cách cậu ta thật xa rồi. Hơn nữa, Kiều Lam hậu tri hậu giác nghĩ. Tất cả học sinh đều đổi chỗ ngồi, nhưng hình như Đàm Mặc vẫn luôn ngồi ở vị trí cuối cùng của tổ thứ nhất. Vậy có nghĩa là cuối tuần đổi chỗ ngồi, cô có thể ngồi phía trước anh sao? Mắt Kiều Lam sáng lên, quay đầu nhìn thoáng qua phía dưới. Đàm Mặc vẫn chưa đến lớp. Nghĩ đến Đàm Mặc, trong lòng cô lại dâng lên chút khó hiểu. Từ sau lần đầu tiên cô gặp Đàm Mặc ở nhà hàng Tây, mỗi khi trời tối anh sẽ đều đến đó cùng với người đàn ông kia. Mới mấy ngày ngắn ngủi, tiền hoa hồng và tiền boa mà cô nhận được đã nhiều hơn tiền lương một tháng của cô rồi. Dù Kiều Lam có ngốc đến mấy cũng hiểu được dụng ý của Đàm Mặc. Bởi vì biết cô gặp khó khăn mà cô lại không nhận tiền của anh, vậy nên Đàm Mặc dùng cách đó để đưa cô tiền. Nếu như đổi thành những người khác, chắc chắn Kiều Lam sẽ nghĩ rằng người đó đang theo đuổi cô. Nhưng nếu đó là Đàm Mặc thì không thể nghĩ như vậy được.

Truyện convert hay : Mau Xuyên Nữ Xứng: Nam Thần Cầu Ngươi Đừng Hắc Hóa!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện