Thiền huy ôm chặt Ỷ Lan bước ra.
Đứng đợi bên ngoài, không chỉ có Trần Ý Miên mà cả Thái Uyên cũng vội vã vừa đến, rồi còn cả Đại sư huynh Cố Trầm- biểu ca của Ỷ Lan.
Cố Trầm bàng hoàng nhìn tình trạng của Ỷ Lan, hắn trông như nổi cơn thịnh nộ, bước vội đến, giành lấy nàng từ tay Thiền Huy, tặng cho hắn một cái lườm lạnh, rồi bước tới chỗ Thái Uyên:
“Sư phụ!”
“Mau đặt con bé xuống!”
Cả khung cảnh lúc đó hỗn loạn vô cùng.
Trần Ý Miên nhìn Ỷ Lan yếu ớt như vậy, liền xót xa, nhưng lại càng không dám chất vấn Thiền Huy.
Cố Trầm lại khác, biểu muội mà cả nhà hắn đều yêu chiều, giờ đây người như ngọn nến sắp tắt, hắn chịu sao nổi.
Hắn bước tới đẩy Thiền Huy một cái hung hãn, hoàn toàn mất bình tĩnh:
“Tên khốn nạn! Con bé vì theo ngươi đến tận đây, mà cả việc học yên vị ở Thủy Kính Các cũng không cần, sẵn sàng theo ngươi vào chốn nguy hiểm, giờ thì sao, ngươi bảo vệ con bé thành cái gì rồi!?”
Thiền Huy im lặng, hắn cúi gằm đầu không dám đổi mặt với lời chất vấn.
Chính hắn, cũng còn đang thấy có lỗi, ăn năn với nàng.
Ỷ Lan vì hắn tới tận Ma Vực, Lồng Trấn Yêu nguy hiểm nàng cũng không ngần ngại xông lên, kề bên cùng hắn, vậy mà hắn lại luôn xa cách nàng, thậm chí còn có xung đột, cãi vã với nàng.
Mang danh Chiến Thần cái gì khi đến một nữ tử hắn cũng không bảo vệ cho được?
Cố Trầm càng nhìn càng tức, như sắp có đánh nhau đến nơi, Bạch Uyển bước ra từ kết ấn,nàng nhíu mày, quát:
“Được rồi, Ỷ Lan còn đang trọng thương, hai người lại đi tranh cãi, lớn tiếng ầm ĩ ở đây, còn ra cái thể thống gì.
Nàng ấy vẫn còn đang gắng gượng mà nhìn huynh xem, trông như nàng sắp không còn tới nơi, tính trù ẻo Thập Tứ sư tỷ sao!?”
Cố Trầm lập tức im bặt, thứ đáng sợ có trong tay Bạch Uyển bây giờ là quyền lực và sức mạnh, hắn còn cái gan gì mà dám lớn tiếng với nàng như năm năm trước nữa.
Thái Uyên nhìn Mộ Thương, mở lời:
“Mộc Bạch vẫn còn trong doanh trại của ngài đúng chứ, mau lên, gọi hắn tới đây!”
Mộ Thương không muốn chậm trễ, nghe dặn rồi đi ngay.
Bạch Uyển tới gần, truyền tiên lực vào người Ỷ Lan, hỗ trợ:
“Đại sư huynh, tình hình thế nào?”
Sắc mặt Thái Uyên u ám, hắn thấy có lỗi với đệ tử vô cùng:
“Không ổn lắm.”
Bạch Uyển cúi xuống, nàng nhìn cũng giật mình:
“....Cái này, tà khí trào cả vào kim đan vậy ư?”
Rốt cục, nàng y sư yếu ớt này, đã làm thế nào mà có thể cố trụ đến tận bây giờ vậy? Một nam tử tráng kiện mà bị thương thành thế này, cũng đã khó bảo toàn mạng sống rồi.
Cố Trầm nhìn càng thêm tức, không khí cũng não nề hơn, Bạch Uyển liếc nhìn hắn:
“Huynh không định chỉ trơ mắt nhìn nàng ấy không làm gì đấy chứ? Ta cũng chẳng còn bao tiên khí cả, thế chỗ ta đi, không có tiên lực chế ngự, tà khí sẽ chiếm lấy kim đan bây giờ!”
Nói rồi Cố Trầm cũng đành vội vã chạy qua, Bạch Uyển nhìn những vết