Tại thời điểm này, tộc nhân có thể vào được tầng bốn chỉ tầm bảy mươi người.
Tu vi của họ đều ở mức cấp chín trở lên.
Niên kỷ chưa đến năm trăm.
Những người ở mức cấp chín mà niên kỷ đã gần ngàn thì vào tầng này, họ cũng không trụ được lâu mà bị đánh lùi về.
Để cho đám người kinh dị là, Bạch Cửu - Ấu long vậy mà vẫn êm đềm tiến tới, không chút trở ngại nào, trông còn rất hưởng thụ.
"Ngươi thật không sao chứ?"
Cốc Mẫn Nguyệt vẫn còn lo lắng hỏi tiểu chuột trên đầu Bạch Dữ.
Tiểu chuột vỗ vỗ bụng nó, lắc đầu.
Thấy nó như vậy, đám người cũng yên tâm hơn.
Bạch Cửu chắc chắn sẽ không để ấu long có chuyện.
Nói làm sao, nó đã đợi ấu long lâu lắm rồi, trình độ coi trọng có khi còn hơn cả Bạch Dữ.
Nếu trước kia nó chỉ cảm thấy mình ăn nhờ ở đậu long tộc, thì giờ đã chính thức là người nhà long tộc rồi, là người nhà Bạch Dữ rồi.
Chỉ cần có ấu long, Bạch Dữ vẫn là của nó.
Đến giờ Bạch Cửu vẫn không biết, hai người đã là song tu đạo lữ.
Miễn thiên đạo không chia tách hai người, thì điều này sẽ vĩnh viễn tồn tại.
Đúng là tiểu chuột ngốc nghếch.
Đám người tiếp tục con đường tu luyện dưới áp lực của long uy và sự ngăn trở của long linh.
Những người đạt đến cực hạn cũng không từ bỏ, cố gắng đột phá để đi được xa hơn.
Không ai muốn lãng phí cơ hội khó được này cả.
...
"Long Vương, yêu tộc đã bị ảnh hưởng tới.
Cao tầng Yêu Vương ở hai lãnh địa lớn vẫn luôn biết đêm sự tồn tại của long tộc.
Họ muốn hỏi ý tứ của chúng ta."
Tộc nhân từ ngoài trở về báo cáo.
Lại thêm mười năm sau khi đám người Bạch Dữ vào Long Môn, đại lục cũng không hề an ổn hơn chút nào, chứ chưa nói là hỗn loạn hơn.
Đến giờ, cả yêu tộc cũng bị ảnh hưởng đến rồi.
Long tộc nổi danh là dũng mãnh, lại thêm căn cơ vững chắc, tuy sinh sản khó khăn, nhưng sinh được rồi sẽ rất khó chết yểu.
Nên nếu nói yêu tộc chủng loại nào nhiều nhất, không thể không nói đến long tộc.
Chủng loại nhiều nhất là hổ tộc và lang tộc.
Nhưng họ không có huyết mạch mạnh mẽ như long tộc, truyền thừa không dày rộng bằng long tộc.
Hiện tại, tai họa của đại lục đã lan đến hai lãnh địa lớn của yêu tộc là Huyền Dữ sâm lâm và Đồ Lâm sơn mạch.
Nói là hỏi ý, thực chất là muốn kéo long tộc vào.
"Họ đánh cái chủ ý gì, còn không rõ ràng sao."
Bạch Thương hừ lạnh.
Long tộc vị trí còn không biết.
Làm như họ có thể chạm tới chúng ta vậy.
Long tộc không phải muốn buông tha cho đại lục.
Nhưng dù là ai cũng đều có ý thức bảo vệ tộc địa của mình.
Chưa kể, này là hiểm họa do loài người mà ra, long tộc tại sao phải nhúng tay đây?
Loài người còn chưa chạm đến căn cơ, yêu thú cũng chưa mất cọng lông nào.
Muốn kéo long tộc vào? Nào có dễ.
Nếu dựa theo cách làm thường ngày của long tộc, bỏ mặc cũng chẳng có gì lạ cả.
"Mặc kệ bọn họ.
Trước khi đám người trong Long Môn đi ra, Long giới sẽ phong bế."
Bạch Thương phất tay nói.
...
"Không có tin tức gì của long tộc?"
Hổ Vương Bạc Sâm - Yêu Vương cấp bảy, bá chủ Huyền Dữ sâm lâm cau mày hỏi.
"Hay là họ không nhận được?"
Hùng Vương Mạc Đinh gãi tai suy đoán.
Hổ Vương nhìn tên tộc nhân của mình, ý hỏi.
"Thuộc hạ chắc chắn họ đã nhận được rồi.
Cái bí pháp truyền tin kia là do một tộc nhân long tộc cho thuộc hạ, đảm bảo đáng tin."
Hổ tộc tộc nhân hơi run một chút, nhưng cũng chắc chắn nói.
"Cứ cho là họ nhận được rồi đi, nhưng im lặng không nói gì?"
Hồ Vương Mị Thính nheo đôi mắt mị hoặc lại.
"Bọn họ lánh đời đã lâu, đến cả cái bóng cũng không thấy.
Nếu họ muốn trốn, ai có thể moi ra?"
Lang Vương Bạc Tuyết hừ lạnh.
Đám cao tầng yêu tộc lặng thinh.
Lang Vương nói không hề sai.
Nhưng họ chấp nhận không được, cho nên trong lòng khó chịu, buồn bực.
Dù vậy, họ cũng biết long tộc kiêu ngạo, lại sẽ quan tâm ai đâu.
Bọn họ ngồi ở đây tranh luận thì cũng không được gì, còn chẳng bằng nghĩ xem, long tộc ở nơi nào.
Chỉ cần họ vẫn còn ở trên đại lục, đại lục gặp chuyện họ cũng không tránh được, sớm muộn thì cũng lòi mặt ra.
...
Nhưng sớm muộn là bao lâu?
Đại lục đã muốn chia đôi như Đông Thần, nhưng nữa cái bóng của long tộc họ cũng chưa thấy.
Mà đám người Bạch Dữ cũng đã ở trong Long Môn ba mươi năm, long tộc vẫn không thấy mặt mũi.
Lại thêm mười năm, cuối cùng long tộc cũng không thể ngồi yên không nhúng tay vào được nữa.
Nguyên nhân...
Bạch Thương im lặng