Bạch Cửu ngồi trên bồ đoàn tĩnh tâm tu luyện, hoàn toàn không biết gì về biến hóa bên ngoài.
Nó không biết mình nhập định bao lâu, nhưng không biết có phải do cái bồ đoàn kia quá êm ái mà nó ngủ quên mất.
Trong lúc ngủ, nó mơ thấy bản thân ở trong một không gian trắng xóa, khá giống cái nơi mà nó đã gặp được a mẫu nó lần trước.
"A mẫu!"
Lúc này trong tầm mắt nó thấp thoáng một bóng người ngồi khom lưng, chẳng kịp nghĩ ngợi gì nó đã hô lên, nhanh chân chạy tới.
"A...!Không phải a mẫu..."
Bạch Cửu nhìn đến chân thân của đối phương thì buồn thui, lông trên người cũng phối hợp mà xẹp xuống.
...!
"Tiền bối! Sao thế?"
Hai người Bạch Dữ cùng Khúc Tử Nhi sau khi ở dưới mí mắt đám người bên trong đan phòng đi ra ngoài thì vẫn luôn đi tới mà chưa gặp được ai nữa.
Nhưng đang đi giữa chừng bỗng nhiên đứa nhỏ trước mặt khựng lại, còn đưa tay ôm ngực khiến cô giật mình theo bản năng hô lên quan tâm hỏi.
Đối phương đến lúc này vẫn luôn giúp mình, Khúc Tử Nhi cũng không muốn mất cái bảo tiêu này đâu.
Bạch Dữ nhăn mày, phất tay.
Khúc Tử Nhi thấy đối phương không sao thì thở ra.
Bạch Dữ không biết nên khóc hay nên cười khi mà biết được ảnh hương tâm tình mà đứa nhỏ kia gây ra cho mình không hề bị nơi này cấm bế, vẫn dễ dàng mà truyền đến hắn.
Nhưng tiểu chuột nhỏ kia sao lại phát ra tâm tình buồn bã thương tâm nữa rồi?
Hình như cũng khá lâu rồi hắn không cảm nhận đến đau thương của nó rồi.
Lần gần nhất là nó mơ thấy a mẫu nó đi.
Vậy lần này cũng là nhớ a mẫu?
Không biết tại sao nhưng Bạch Dữ cảm thấy có chút không vui.
Không phải nên nhớ hắn sao? Tiểu chuột ngốc!1
Khúc Tử Nhi nhìn đối phương rõ ràng đang phát ra khí lạnh mà khó hiểu, hình như cô cũng không làm gì mà...!
Nhưng không đợi nàng suy nghĩ nhiều, đứa nhỏ trước mặt bỗng nhiên dừng lại bước chân, quanh đầu nhìn về phía bên trái.
Không biết từ lúc nào mà bọn họ đã đi đến một đại điện rất lớn, ở giữa là một đài cao.
Nơi đài cao còn có một bức tượng lớn, xung quanh là bốn cột đá cao chọc trời.
Còn có hồ nước uốn lượn bên ngoài đài cao trồng đầy Tử Liên thảo, là thảo dược cấp sáu.
Mà nguyên nhân làm cho đứa nhỏ thâm tàng bất lộ kia quay đầu là...!
"Sư thúc!"
Khúc Tử Nhi hô lên, chạy đến bên đó.
"Tử Nhi!"
"Khúc sư tỷ, tỷ không sao là tốt rồi!"
"Khúc sư tỷ!"
Khúc Tử Nhi nhanh chóng được đám đệ tử bản môn bao vây hỏi han.
Mà người dẫn đầu được Khúc Tử Nhi gọi là sư thúc, Bạch Vân trưởng lão lại sau khi nhìn đến Khúc Tử Nhi thì đưa mắt qua bên người Bạch Dữ trong hình dạng đứa nhỏ.
"Tử Nhi sư diệt, đó là ai?"
Bạch Vân đối với hình dáng của Bạch Dữ không cho rằng đối phương thật sự chỉ là một đứa nhỏ bình thường, nhìn Khúc Tử Nhi ngưng trọng hỏi.
Bởi vì bà cảm thấy đối phương rất là nguy hiểm, cũng không nói được nguy hiểm thế nào.
Đám đệ tử xung quanh cũng nhận ra sự hiện diện của một đối tượng không nên xuất hiện ở đây, đối với lời nói của Bạch Vân trưởng lão đều hướng ánh mắt đến trên người Khúc Tử Nhi.
Hình như mới nãy Khúc sư tỷ ở bên đó chạy lại đây thì phải.
Khúc Tử Nhi đối với Bạch Vân lắc đầu, ở đây họ bị cấm bế thần thức nên nàng cũng không thể truyền âm cho Bạch Vân.
Nhưng Bạch Vân cũng hiểu được đôi chút ánh mắt của Khúc Tử Nhi.
Trong lúc Khúc Tử Nhi đang ôn chuyện với đồng môn thì Bạch Dữ đã hướng tới hồ Tử Liên thảo, bắt đầu hái hoa.
"Đó..."
Đối với hành động này của hắn một nữ đệ tử của Vân Hạc Môn hô nhẹ lên, nhưng nhìn đối phương pháp mà Bạch Dữ chứa đựng Tử Liên thảo thì cũng câm nín.
Tử Liên thảo là một thảo dược rất khó bảo quản.
Khi nó được ngắt hỏi cuống thì trong vòng bảy tức sẽ rụng hết cánh hoa, trở thành phế phẩm.
Chỉ có một cách bảo quản đối với nó là dùng hàn ngọc...!Cái loại như chiếc giường của Bạch Dữ đó, đem cuống hoa cắm vào trong hàn ngọc, như vậy hoa sẽ không héo nữa.
Mà Bạch Dữ làm gì đâu?1
Hắn cắt một miếng hàn ngọc từ cái giường đem ra cắm hoa.1
Ừm thì tất nhiên chuyện này chẳng ai biết, nhưng với việc hắn có thể lấy ra hàn ngọc hi hữu như vậy,